Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 30/06/2015 23:31

Tặng Diễm Châu

Xin được nói với em lời chân tình
trong vùng lửa chiến tranh tôi chỉ là thỏi sắt
với ngày tháng của trái cây treo rực đỏ đầu cành
lao đầu vào tuyệt vọng
nên muốn thổ lộ cùng em
đêm tối mùa đông
cửa ngõ hồn tôi không đèn không đuốc
dù ngọn nến thắp lên để tiễn chân một ngày
theo điệu kèn đưa ma của ban quân táng
dù hư vô đã trở về từng giọt nước
từ nhà xác khổng lồ
khu rừng đang đứng gác
bên hành lang giòng sông trần tình cuộc chiến
những luỹ thành dựng lên từ tiếng kêu hoang
với mảnh trăng im lìm trong cơn sốt rét
dưới chân kì đài dựng bia tử sĩ
tôi thấy lá cờ vàng bọc áo quan thuỷ tinh
giòng nước đen vẫn im lìm trôi
như những lời cầu nguyện
tôi nhìn thấy tháp chuông
mưa thì vẫn không thôi ru hoài điệu cổ bản
mưa vẫn không thôi ru hờ ở trên cao
núp dưới tàn cây sồi với những ngôi nhà cổ kính
thánh thần đã ngủ yên
trong chiếc nôi thuỷ thạch
của phiên khúc trùng âm nhức buốt
của người nghệ sĩ cổ truyền
những tiếng ngũ âm chảy trên gỗ quý
như nốt ruồi cô đơn
di động trong tim
bóng tối Việt Nam
mấy nghìn năm trên thành quách này
đã vùi chôn trong lòng thiên thể
trên cánh tay vàng úa mùa đông
nỗi chết truyền đi qua từng chiếc lá
tôi nghe tiếng động cơ của chiếc xe đêm
âm thầm làm vệ sinh cho thành phố
đang tiến về từ các cống rãnh
như một lũ chuột đồng
tôi thấy người vô danh đi trên vỉa hè
tìm kiếm kẻ thân yêu trên bảng số
khi trời đổ mưa
tôi thấy người chị
tay cầm cây nhang
với vầng mây cô đơn trải làm khăn chế
tối thấy người lính trẻ
chĩa súng dài trên mặt nước
với giòng sông
tôi thấy đứa bé mồ côi
ngước nhìn ảnh cha
với tương lai trên chiến địa
tôi vẫn thấy thành phố nằm ở đó
ôm em trong vòng đai an toàn
của kẽm gai cọc sắt
tôi trú ẩn ngoại ô
từng đêm đen mất ngủ
con đường tôi thường đến thăm em
cửa thành đóng kín
tiếng côn trùng vọng mãi đêm đêm
tôi thấy dưới ánh đèn khuya
gương mặt Việt – nam vỡ ra từng mảnh
trên bức tường già của Đại – nội
em đã đóng kín cổng giờ này
gió từ bức tường câm phả lại
trên đầu tôi
bầu trời căng như một cánh cung
sợi tóc chĩa vào lòng đêm
những mũi tên không kỳ hạn
đang trổ một con đường.


Huế, 11.1969

Đăng trên tạp chí Đất nước số 16, Sài Gòn, tháng 12-1969.