Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
4 bài trả lời: 4 bản dịch
2 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 03/03/2007 07:48, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 10/08/2012 20:00, số lượt xem: 2252

獨夜(城市喧卑地)

城市喧卑地,
乾坤老病夫。
齏躬成冗剩,
屏跡且泥塗。
寒潦乃連發,
災黎況未蘇。
太平無一略,
鹿鹿聇為儒。

 

Độc dạ (Thành thị huyên ty địa)

Thành thị huyên ty địa,
Càn khôn lão bệnh phu.
Tê cung thành nhũng thặng,
Bích tích thả nê đồ.
Hàn lạo nãi liên phát,
Tai lê huống vị tô.
Thái bình vô nhất lược,
Lộc lộc sỷ vi nho.

 

Dịch nghĩa

Thành thị ở nơi thấp mà ồn,
Một gã già ốm giữa trời đất.
Tí vụn tự trở nên thừa thãi rầy rà,
Che dấu vết hãy chịu bôi bùn.
Rét và lụt phát sinh liên tiếp,
Cảnh huống dân đen chịu tai ương chưa hồi phục.
Đời thái bình (mà) không một sách lược,
(Chịu) tầm thường hổ thẹn làm nhà nho.

 


Nguồn: Cao Bá Quát toàn tập - tập 1, Trung tâm Nghiên cứu quốc học, NXB Văn học, 2004

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Mộng Hùng

Thị thành nơi ở thấp, ồn,
Một anh già ốm trong khuôn đất trời.
Mang thân thừa thãi ở đời,
Nín hơi lánh gót lẩn nơi bùn lầy.
Liên miên lụt rét gần đây,
Dân đen tai nạn bấy nay không lành.
Thái bình một chước chưa thành,
Tầm thường nghĩ thẹn cho mình nhà nho.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Thái Trọng Lai

Dưới kia huyên náo thị thành,
Trên này lơ lửng một anh ốm già.
Ra đời, đời chẳng cần ta,
Náu thân lấm láp, quả là mệnh thôi.
Căm căm rét, lụt liên hồi,
Vật vờ dân chẳng thấy mùi phục sinh.
Tìm đâu một chước thái bình?
Tầm thường lăn lóc, thẹn mình nhà nho!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Thấp ồn ở phố thị đông
Thân già đau bệnh sống trong đất trời
Mình nay như đã thừa rồi
Đành cam bệnh tật qua hồi lầm thang
Lụt to  rét đậm liên miên
Ách tai còn bám dân đen chửa từ
Thẹn mình tài sức chẳng dư
Lược thao có mấy lấy đâu giúp đời

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Lương Vỵ

Thành thị ồn và thấp
Giữa đời thân bệnh ta
Nhủ mình trơ phận bạc
Trét bùn dấu mặt già
Tai trời còn tiếp diễn
Ách nước vẫn chưa qua
Thời bình không biết tính
Đáng xấu hổ nho gia

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời