Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

(trước Hữu Thanh)

Khuất khúc non sông lắm dịp cầu
Những là gió Á với mưa Âu
Đời chưa duyên kiếp ai xanh mắt?
Khách chẳng công danh cũng bạc đầu!
Cảnh cũ đòi phen thay chủ mới
Đường xa kinh nỗi suốt đêm thâu
Giang hồ chưa đã bao nhiêu bước
Mà cuộc trần ai mấy bể dâu[1]!


Chú thích:
[1]
Bể dâu: “Bể dâu” hay “bãi bể nương dâu” do chữ “thương hải tang điền” 蒼海桑田, nghĩa là biển xanh biến thành ruộng dâu. Theo Thần tiên truyện, tiên nhân Vương Phương Bình giáng mời tiên nữ Ma Cô đến. Ma Cô nói: “Tiếp thị dĩ lai, dĩ kiến đông hải tam vi tang điền” (Từ khi được tiếp hầu ông đến nay, tôi thấy biển đông đã ba lần biến thành ruộng dâu), ý nói đã có những thay đổi lớn lao, hay những thăng trầm trong cuộc đời. Người Việt ta đã mượn từ thành ngữ “thương hải biến vi tang điền” này rồi chuyển dịch và rút gọn thành nhiều biến thể khác nhau, như “dâu bể”, “biển dâu”, “bãi bể nương dâu”, “cồn dâu hoá bể”,… đều với ý nghĩa tương tự.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]