Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Duy » Về (1994)
Đăng bởi karizebato vào 22/04/2009 19:38
Sông nhẵn thín mặt gương không thực
thuỷ mặc làng hiện trong nước trong
thôn nữ khoả thân xoã tóc chải
Cơn gió lạ bất chợt trườn tới
làng mạc bỗng biến mất
người đẹp rữa thành nước
Trằn trọc mãi không thấy hiện lên nữa
thôi đành nhắm mắt vậy
tự vớt mảnh mình đọng lại sau mơ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.