11.00
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại
2 người thích
Đăng bởi demmuadong vào 19/01/2007 18:02, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi karizebato vào 02/07/2010 04:45, số lượt xem: 1357

Em ạ, lòng tôi, tôi ngỡ đâu
Ðã dâng em hết buổi xuân đầu
Trời xưa huyển lộng màu hoa, nắng
Trong thoáng thơ vàng, len ý đau...

Tôi là đứa trẻ ngủ trong nôi
Bừng tỉnh, vì nghe mộng vẳng lời
Ðất bỗng thêu hoa, tôi bỗng lớn
Mong tìm lứa bạn, sánh duyên đôi

Tôi bước vào đời, tự ngõ xưa
Nôi hiu gió sớm, xế buồn trưa
Thuyền tre nằm ngủ trong mơ trúc
Buông lặng chiều mi, lớp bóng vừa

Nôi giải sông hiền ngây nước da
Của người em gái chớm niên hoa
Bâng khuâng, nghe thoảng lời yêu mới
Say rộn hồn vui lẫn bóng tà...

Em đến, tôi còn nhớ áo xanh
Miệng cười: thơ sáng, mắt long lanh
Tóc mây vắt lỏng niềm duyên dáng
Che nửa phong ba, nửa mát lành

Em đi, tất cả mùa hoa thắm
Tôi vén rèm mây, ngó bốn trời
Bụi trắng... Thời gian lên sắc trắng
Giật mình: gà gáy nắng trưa, rơi...


Nguồn: Hồ Dzếnh, Quê ngoại, Nxb Hoa Tiên - Saigon, 1969