Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích
Đăng bởi demmuadong vào 19/01/2007 17:53, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi karizebato vào 27/06/2010 01:21, số lượt xem: 1381

Suốt trời hôm ấy thê lương quá
Tóc liễu bờm xơm, sóng vỗ hồ
Mây rối trên trời, cây rối lá
Giường cô xuân nữ gối chăn xô...

Ðây là tất cả một mùa thơ
Tất cả lều tranh, cả khói mờ
Cả gió may đưa, buồn lắng xuống
Cả lòng tôi với cả lòng cô

Có một nghìn cây rũ rượi buồn
Một nghìn sông rét, vạn hoàng hôn
Dăm thân thiếu nữ gầy như trúc
Ðứng chịu tang trời đổ bóng đơn

Thu xa bằng gió, bằng mây
Không gian thở nhẹ, buồn vây chìm chìm...
Lòng không ai cấm mà im
Không dưng bỗng nhớ, không tìm bỗng mong
Nơi tôi còn ít lá lòng
Chiều nay rơi nốt vào trong lá rừng


Nguồn: Hồ Dzếnh, Quê ngoại, Nxb Hoa Tiên - Saigon, 1969