Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Triêu ngày 29/05/2025 21:31
Thuở bé tôi thấy người biệt dạng,
Tưởng đâu phiêu bạt chốn sơn hà.
Rừng sâu, biển vắng, miền hoang dã,
Đất lạ, trời xa, chẳng ghé nhà.
Giờ lớn mới hay người đã khuất,
Linh hồn quả đã về nơi xa.
Nhưng sự thật ấy chẳng ai nói,
Với đứa trẻ ngây dại kia mà.
Gửi bởi Triêu ngày 29/05/2025 21:12
Tôi giữ mũi tên giữa ngực này
Từ tay em bắn đến nơi đây
Yêu cả bàn tay và mũi phóng
Dẫu đau thương đọng lại hồn này
Người ngoài sẽ bảo: “xô xát nhẹ”
Nhưng tôi biết – hồn đã đoạ đày
Chỉ một lần thôi em giương nhẹ
Mũi tên rời khỏi chiếc cung tay.
Gửi bởi Triêu ngày 29/05/2025 21:00
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Triêu
vào 29/05/2025 21:32
Em giấu mình trong đoá hoa nhỏ,
Để úa tàn trong chiếc bình anh
Hoa tàn dần… anh đâu hay trong đó,
Một nỗi buồn len xuống tim anh
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.