Dưới đây là các bài dịch của Thái Văn Kiểm. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Ải Lĩnh xuân vân (Nguyễn Hiển Tông): Bản dịch của Thái Văn Kiểm

Núi nầy quan ải nước Nam,
Khác nào đường Thục sàm nham gập ghềnh.
Mây che ba ngọn núi quanh,
Biết đâu người ở trời xanh mây từng.


Bài dịch theo bản chỉ có 4 câu.

Nguồn: Nguyễn Văn Sâm, Văn học Nam Hà, Diễn đàn Nam Kỳ Lục Tỉnh, 2007
Ảnh đại diện

Bài số 54 (Tagore Rabindranath): Bản dịch của Thái Văn Kiểm

Mây than thở: Ta ngất ngây đêm tối,
Ta chìm vào rực rỡ ánh chiêu dương.
Niềm đau thương thỏ thẻ: ta còn đây,
Thầm lặng sâu như dấu chân thục nữ.
Và triền miên cuộc sống cứ vang lên:
Ta ngất lịm trong tràn đầy thỏa mãn.
Địa cầu reo: vạn thuở vẫn huy hoàng,
Bao tư tưởng hào quang đều vương vấn:
Thần Yêu Đương lại cùng ta tâm sự:
Ngày trôi qua nhưng ta vẫn đợi chờ.
Rồi Tử Thần đến, thiết tha nhắn nhủ:
Thuyền đời ta sẽ vượt sóng đại dương.

Ảnh đại diện

Cảm hoài [Thuật hoài] (Đặng Dung): Bản dịch của Hồ Đắc Hàm, Thái Văn Kiểm

Tuổi về già, phải thời bối rối
Cả đất trời một hội mê say
Gặp thời kẻ dở nên hay
Anh hùng lỡ vận, đắng cay trăm phần
Lòng cứu chúa muốn vần trái đất
Gột giáp binh khôn dắt sông trời
Thù còn đầu đã bạc rồi
Mấy phen dưới nguyệt chuốt mài lưỡi gươm


Bản dịch trích trong Việt Nam nhân vật chí vựng biên của Hồ Đắc Hàm và Thái Văn Kiểm.

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]