Trang trong tổng số 8 trang (74 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 21/10/2025 08:51
Nếu anh thật lòng yêu em,
Hãy chỉ để tình yêu càng say đắm
Đừng nói yêu em bởi nụ cười, ngoại hình nhìn ngắm
Cả tiếng nói dịu êm của em để đánh lừa
Điều đó mang lại cho anh những nét duyên ưa
Cảm xúc dễ chịu có một ngày như vậy
Những thứ trên tự bản thân cũng thấy,
Anh yêu ơi, có thể đổi thay cả anh và nỗ lực tình yêu,
Có thể không nỗ lực, tình yêu em không nhiều
Người thương hại lau má em khô khốc
Một sinh vật có thể quên than khóc
Sự an ủi lâu dài, vì thế tình yêu bị mất
Nhưng hãy yêu em vì tình yêu bền chặt hơn.
Anh cứ tiếp tục yêu để tình yêu mãi còn.
Gửi bởi Tukhiem97 ngày 11/01/2025 20:39
Mẹ yêu ơi! Mẹ vẫn còn ở đó
Con vẫn đây. Chào mẹ kính yêu
Chiều hôm nay nghìn tia nắng nhỏ
Chiếu lung linh trên mái ngói thật nhiều.
Người ta nói mẹ trong lòng lo lắng
Mãi về con, luôn phiền muộn về con
Và trông ngóng mẹ ra đường đứng lặng
Với chiếc áo xưa màu sắc chẳng còn.
Và bóng tối dần buông màu xanh thẳm
Mẹ luôn nhìn một viễn cảnh xa xôi
Có ai đó khi cơn say đã thấm
Rút dao đâm trúng ngực con rồi.
Không có đâu! Mẹ ơi, đừng lo lắng
Đừng bận lòng những suy nghĩ vẩn vơ
Con đâu phải luôn rượu chè dai dẳng
Đến chết đi, không thấy mẹ bao giờ?
Con vẫn vậy, vẫn dịu dàng như trước
Nhưng trong lòng vẫn mong ước bâng quơ
Sớm sẽ hết những lo toan, bực tức
Về mái nhà xưa, nơi có mẹ mong chờ.
Con sẽ về khi khu vườn nở rộ
Nơi mùa xuân, cành, hoa, lá đâm chồi
Nhưng mà mẹ! Khi bình minh, hãy chớ
Đánh thức con như lúc nhỏ xa xôi.
Đừng đánh thức những ước mơ tan biến
Gợi làm chi những chuyện cũ, bởi vì
Cuộc đời con đã nhiều điều con biết
Những nhọc nhằn và mất mát nhiều khi.
Và cầu nguyện, con chẳng cần chi nữa
Trở về xa xưa cũng chẳng ích gì
Chỉ có mẹ là niềm vui chan chứa
Mẹ - ánh sáng diệu kỳ, con biết tả điều chi.
Mẹ hãy quên những nỗi buồn dai dẳng
Và đừng lo, đừng phiền muộn về con
Cũng đừng trông mà ra đường đứng lặng
Với chiếc áo xưa màu sắc chẳng còn.
Gửi bởi meodep ngày 01/12/2024 21:33
Khi sưa bạt nút, che trời
Nay cơn bĩ cực ngựa thời chẳng đi
Cơ đồ ta chẳng còn gì
Ngu Cơ nàng hỡi làm chi bây giờ?
Gửi bởi Việt Quốc Nhân ngày 17/09/2024 16:02
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Việt Quốc Nhân
vào 17/09/2024 17:03
Người đâu thấy
Hoàng Hà trút xuống tận trời mây
Cuộn sóng ra khơi chẳng nhíu mày
Lại chẳng thấy:
Mái đầu cha mẹ thời gian phơi
Sớm buổi còn xanh, chiều đã bạc
Được mấy ngày vui, mà mãi đợi
Đừng dành ly cạn ngắm trăng côi
Trời sinh ta tài, tất dùng tới
Tay trắng làm lại, chớ buông lơi
Bò thơm dê béo, say trước đã
Rượu ba trăm chén phải nâng rồi
Lão Sầm ơi!
Đan Khuê ơi!
Kính ly này,
Chớ vội ngưng
Vì người, ta ca một khúc
Vì ta, người nghe một lúc:
“Cỗ to nhạc lớn nào đủ quý?
Chỉ cầu tuý luý mộng nhân gian
Thánh hiền xưa nay, ai để ý
Duy kẻ say đời, sử còn ghi
Trần Vương thết yến nơi Bình Lạc,
Rượu ngon vạn đấu, cạn sạch sanh”
Chủ quán ơi, tiền nào có thiếu
Mau mau, mua rượu đãi anh hào
Nào ngựa gấm
Nào áo bào
Tiếc chi không đổi rượu đào
Cùng nhau ta cạn chén sầu ngàn thu
Gửi bởi Quốc Huy ngày 17/01/2024 22:07
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Quốc Huy
vào 21/02/2024 15:49
Đừng nhắc nhở anh, xin đừng nhắc nữa
Những người tình, những giây phút tan mơ
Khi tình anh, đã vì em trao tặng
Những phút giây quên không thể bao giờ
Khi thời gian làm chúng mình mỏi mệt
Thì khi đó chúng ta, anh và em, sẽ chết.
Anh sẽ quên, và liệu em quên hết
Khi tay anh khẽ mái tóc ngã vàng
Trái tim em đã đập nhanh đến thế?
Khi tâm hồn bao hình ảnh anh mang
Nơi ngực anh cùng mắt mờ mệt mỏi
Đôi môi vẫn yêu thương, dù lặng im không nói.
Khi em ngã vào ngực anh bối rối
Đôi mắt em xinh đẹp giống thiên thần
Nửa khao khát, nữa cũng vừa trách tội
Gần vẫn gần, chân vẫn sát bên chân
Và đôi môi đã gặp nhau mãnh liệt
Như thể những nụ hôn của cuộc tình sắp hết.
Và đôi mắt long lanh rồi sẽ khép
Khẽ đưa mi và ta khẽ đi tìm
Nơi mí mắt phủ mắt người xinh đẹp
Khi mượt mà và bóng loáng mi em
Như đánh cắp đôi má em rực rỡ
Giống lông vũ nhẹ nhàng trên tuyết rơi trắng xoá
Tình trở về, một giấc mơ dù nhỏ
Thật nhẹ nhàng khi nói, chính giấc mơ
Ngọt ngào hơn trong ảo mờ của nó
Và ngọt hơn những tim khác mong chờ
Vì đôi mắt không như em sáng toả
Trong thực thế hoang vu của thiên đàng, trên đó.
Vậy hãy đừng nhắc anh, đừng nhắc nữa
Những phút giây dù cũng đã qua rồi
Vẫn gợi về những giấc mơ một thuở
Đến khi nào mình bị lãng quên thôi
Như tảng đá bị mài mòn, vô nghĩa
Để nói rằng chúng ta sẽ rời xa cõi thế.
Gửi bởi Quốc Huy ngày 16/01/2024 15:19
Anh chẳng biết những gì
Xung quanh anh tiếp nối
Thích ngắm những chú chim
Những cuộc đời ngắn ngủi.
Chúng nhìn quanh, nhìn quanh
Khi nhặt từng hạt lúa
Bởi vì chúng, lúc nào
Cũng trong niềm lo sợ
Vì cơn đói, và vì
Là lễ nghi cần thiết
Trong khi đó, anh không
Thấy xe người xuất hiện
Quên buổi hẹn, số nhà
Và thấy người lộng lẫy
Chỉ khi người đi xa
Và nói rằng: “Được đấy”.
Gửi bởi Quốc Huy ngày 21/10/2023 09:58
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Quốc Huy
vào 22/10/2023 11:10
Em biết anh không cười, khi vắng em
Vắng em, nụ cười không mở hé
Vắng em, anh chẳng hát gì thêm
Và làm gì cũng không hề dễ
Em buồn, sẽ thấy anh giống em
Anh vui, lúc em vui hớn hở
Nếu em biết anh trải qua những gì
Vắng em, nụ cười không hé mở
Em đã đến như một bài ca
Làm sáng ngời nơi anh ngày tháng
Ai sẽ tin
Em - một phần giấc mơ
Giờ, tất cả
Cách nhiều năm ánh sáng
Em đã biết, vắng em anh không cười
Vắng em, nụ cười không mở hé
Vắng em, anh không hát không vui
Và làm gì cũng không hề dễ
Giờ, người ta bảo hạnh phúc cần
Lâu, cần rất lâu tìm thấy
Chao! Điều đó quả khó khăn
Để tình em phía sau anh vậy
Gửi bởi Quốc Huy ngày 21/10/2023 08:53
Sao mặt trời vẫn sáng hoài, lặng lẽ?
Và biển xanh sao vội vã vào đây?
Đâu ai biết đó là ngày tận thế
Em chẳng còn yêu anh nữa từ nay
Chú chim non sao trên cành hót mãi?
Những vì sao, sao vẫn sáng ở trên?
Đâu ai biết đó là ngày tận thế
Kết thúc rồi khi anh mất tình em.
Sáng tỉnh dậy, anh bàng hoàng tự hỏi
Xung quanh anh sao mọi thứ còn đây
Anh không hiểu, không, anh không hiểu nổi
Sẽ ra sao trong cuộc sống hằng ngày
Sao tim anh vẫn cứ hoài đập mạnh?
Đôi mắt anh sao lại khóc làm gì?
Đâu ai biết thế giới này sắp tận
Kết thúc rồi khi em nói chia ly
Gửi bởi Quốc Huy ngày 30/09/2023 14:04
Tôi không nói cho ai nghe, mùa xuân
Tôi không hái hoa trên đồng, ngọn cỏ.
Mùa xuân qua, hoa chẳng còn thắm đỏ,
Xưa cùng anh đã kết, vòng hoa xinh.
Những ngày xưa trôi nhanh như mũi tên,
Cái thời đốt ta bằng tình yêu, bằng lửa.
Tôi không nói cho ai nghe điều đó
Vẫn khắc trong tim man mác nỗi buồn.
Gửi bởi Quốc Huy ngày 30/09/2023 13:40
Gõ cửa, trời mưa
Vẫy gọi: “ra ngoài!”
Tôi vội đáp:
“Chờ một hồi nữa nhé!”
Vần thơ đến
Dưới mùa thu ứa lệ...
Vần thơ đến,
Mang những ước mơ...
Thu đừng gọi tôi,
Vì lúc này vẫn chưa...
Gió đừng gọi,
Tôi sẽ không đến đấy...
Những tia nắng cuối cùng,
Rọi con đường lộng lẫy...
Cả những chiếc lá vàng, đừng gọi,
Tôi không về..
Đừng khóc mùa thu,
Tôi đã khác rồi.
Thu không muốn
Thì đừng tin tôi nhé...
Cứ quyến rũ và dối lừa như thế
Những chiếc lá xinh tươi...
Thu ơi, hãy nghe,
Ta không thuộc về người...
Trang trong tổng số 8 trang (74 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.