Dưới đây là các bài dịch của Phạm Vĩnh Cư. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 4 trang (37 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Em là trang giấy cho ngòi bút của anh” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Phạm Vĩnh Cư

Em là trang giấy cho ngòi bút của anh
Em tiếp nhận tất cả. Em là trang giấy trắng
Là kẻ giữ cho anh tài sản
Để trả lại - giàu có gấp trăm lần

Em là thôn quê, là đất đen
Với em anh là mưa, là nắng
Anh là Chúa Tể, là Chủ Nhân
Còn em là đất đen và giấy trắng


Nguồn: Tâm (Thơ trữ tình chọn lọc song ngữ Nga-Việt), Marina Tsvetaieva, NXB Hội nhà văn, 2012
Ảnh đại diện

“Tôi nói, và người khác nghe thấy” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Phạm Vĩnh Cư

Tôi nói, và người khác nghe thấy
Rỉ tai người thứ ba - người ấy hiểu ra ngay
Người thứ tư đứng dậy, cầm cây gậy gỗ sồi
Bước vào đêm - lập công tích. Thế là
Trên thế gian có thêm một bài ca
Và với bài ca ấy - hỡi cuộc sống - tôi đón chào cái chết


Nguồn: Tâm (Thơ trữ tình chọn lọc song ngữ Nga-Việt), Marina Tsvetaieva, NXB Hội nhà văn, 2012
Ảnh đại diện

“Ngày nào em cũng tưởng: hôm nay Chủ nhật!...” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Phạm Vĩnh Cư

Ngày nào em cũng tưởng: hôm nay Chủ nhật!
Chuông vang lên và anh sẽ bước vào
Từ bàn thờ thếp vàng Đức Mẹ sẽ mỉm cười
Anh điển trai đến thế

Đêm nào em cũng nằm mơ dưới phiến đá
Và phiến đá áp tim em tựa bàn tay
Và em sẽ không đứng dậy chừng nào anh
Chưa bảo, chưa ra lệnh: - Đứng lên đi, cô gái!


Nguồn: Tâm (Thơ trữ tình chọn lọc song ngữ Nga-Việt), Marina Tsvetaieva, NXB Hội nhà văn, 2012
Ảnh đại diện

“Hai mặt trời đang nguội dần - lạy Chúa, hãy tha tội!...” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Phạm Vĩnh Cư

Hai mặt trời đang nguội dần - lạy Chúa, hãy tha tội!
Một trên không, một trong ngực này.

Cũng như chúng - tôi có biết tha thứ cho tôi? -
Bao năm rồi chúng làm tôi loạn trí!

Nhưng cả hai đang nguội - tôi không còn đau nữa!
Và mặt trời nào nóng hơn, sẽ nguội chóng hơn.


Nguồn: Tâm (Thơ trữ tình chọn lọc song ngữ Nga-Việt), Marina Tsvetaieva, NXB Hội nhà văn, 2012
Ảnh đại diện

Lời nguyện cầu (Marina Svetaeva): Bản dịch của Phạm Vĩnh Cư

Kitô hỡi! Chúa trên trời hỡi! Con khát khao phép lạ
Ngay giờ đây, vào buổi ban mai!
Hãy cho con sự chết, khi mà cả cuộc đời
Trước mắt con còn như một cuốn sách!

Người anh minh, Người sẽ không bảo nghiêm khắc:
- Hãy chịu đựng. Chưa đến giờ mi
Song bởi Người đã cho con nhiều quá
Con khát khao cùng một lúc nếm trải mọi nẻo đường

Con muốn tất cả: với tâm hồn một Digan
Miệng hát ca - tay cướp phá
Trong thánh nhạc chịu khổ nạn vì tất cả
Như một amazon vào trận hiên ngang

Bói sao trời trong tháp giam đen
Dắt bầy trẻ xông qua bóng tối
Cho quá vãng trở thành thần thoại
Cho cuồng say thành phận hàng ngày

Con yêu thánh giá, cả lụa nhung, cả khí giới
Hồn con từng khoành khắc đổi thay
Người đã cho con tuổi thơ đẹp hơn truyện cổ
Hãy cho con chết vào tuổi mười bảy này!


Nguồn: Tâm (Thơ trữ tình chọn lọc song ngữ Nga-Việt), Marina Tsvetaieva, NXB Hội nhà văn, 2012
Ảnh đại diện

“Đến lúc rồi cởi đồ trang sức” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Phạm Vĩnh Cư

Đến lúc rồi cởi đồ trang sức
Đến lúc rồi đổi thay từ vựng
Đến lúc rồi dập tắt ngọn đèn
Bên trên cửa nhà mình...


Nguồn: Tâm (Thơ trữ tình chọn lọc song ngữ Nga-Việt), Marina Tsvetaieva, NXB Hội nhà văn, 2012
Ảnh đại diện

“Tôi sung sướng sống mẫu mực và giản dị:” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Phạm Vĩnh Cư

Tôi sung sướng sống mẫu mực và giản dị:
Như mặt trời - như quả lắc - như tờ lịch
Sống ẩn giữa nhân quần, cao ráo
Minh mẫn - như vật tạo của Chúa Trời

Tinh Thần - người cộng sự và hướng đạo của tôi!
Ra vào không bẩm báo, như tia sáng, như ánh mắt
Sống như viết: mẫu mực và cô đúc
Như Chúa sai và bè bạn không khuyên


Nguồn: Tâm, Thơ trữ tình chọn lọc song ngữ Nga-Việt, Marina Tsvetaieva, NXB Hội nhà văn, 2012
Ảnh đại diện

Gặp gỡ (Boris Pasternak): Bản dịch của Thanh Thảo, Phạm Vĩnh Cư, Việt Thương, Nguyễn Thuỵ Kha

Tuyết rơi rơi kín đường
Mái nhà ai tuyết phủ
Anh đi bộ cuồng chân
Em đứng hoài sau cửa

Một mình, áo mùa thu
Không mang ủng đội mũ
Em chống chọi cơn run
Và liếm môi tuyết ủ

Cây cối với hàng rào
Lùi xa trong bóng mờ
Góc đường giữa tuyết rơi
Em đứng một mình thôi

Nước từ tấm khăn vuông
Chảy luồn theo tay áo
Trên mái tóc tuyết vương
Lấp lánh từng giọt nhỏ

Cả khuôn mặt, dáng người
Khăn choàng, áo mùa thu
Được chiếu sáng rỡ ràng
Nhờ nơi búi tóc vàng

Tuyết ướt đọng trên mi
Nỗi buồn trong đôi mắt
Toàn thân em là chi
Từ vẹn nguyên khắc tạc

Dường như bằng mũi sắt
nhúng vào ăngtimoan
Người ta đã khắc em
Vào tim anh rất thật

Ôi những nét dịu dàng
Mà ẩn sâu mãi mãi
Chẳng việc gì hết thảy
Dẫu đời đầy nhẫn tâm

Nên được tách làm đôi
Mình và đêm tuyết ấy
Làm sao chia ranh giới
Hai chúng mình em ơi

Nhưng chúng ta là ai
Đến từ đâu, năm tháng
Sao chỉ toàn chuyện nhảm
Khi ta khuất trên đời?


Nguồn: Thơ Boris Pasternak, Sở văn hoá và thông tin Phú Khánh, 1987
Ảnh đại diện

Những ngày có một không hai (Boris Pasternak): Bản dịch của Thanh Thảo, Phạm Vĩnh Cư, Việt Thương, Nguyễn Thuỵ Kha

Đi qua biết bao mùa đông
Tôi nhớ những ngày nhật chí
Mỗi ngày độc đáo vô cùng
Nhưng mỗi ngày đều lặp lại

Và cứ dần dà lai rai
Thành một chuỗi ngày như thế
Những ngày có một không hai
Ta ngỡ thời gian dừng lại

Tôi nhớ mãi từng ngày ấy
Mùa đông qua hết nửa rồi
Đường lầy mái nhà nước chảy
Mặt trời trên tảng băng trôi

Những người yêu như trong mơ
Họ tìm đến nhau vội vã
Và từ những ngọn cây cao
Tổ sáo mồ hôi lã chã

Và những chiếc kim ngái ngủ
Uể oải nhích trên đồng hồ
Một ngày dài hơn thế kỷ
Và những vòng tay khôn nguôi


Nguồn: Thơ Boris Pasternak, Sở văn hoá và thông tin Phú Khánh, 1987
Ảnh đại diện

Mùa hè ở thành phố (Boris Pasternak): Bản dịch của Thanh Thảo, Phạm Vĩnh Cư, Việt Thương, Nguyễn Thuỵ Kha

Những thì thầm trò chuyện
Những vội vã nồng nàn
Những lọn tóc búi gọn
Cuốn từ sau gáy lên

Bên dưới chiếc lược gỗ
Mắt sáng qua khăn choàng
Nàng ngửa đầu duyên dáng
Bím tóc dày lơi buông

Trên phố đêm oi bức
Báo hiệu một cơn dông
Người đi bộ tản mác
Rảo bước về nhà mình

Sấm ầm lên từng đợt
Bất ngờ nghe âm vang
Tấm màn giăng cửa sổ
Gió cứ lay phập phồng

Và bắt đầu im ắng
Và cứ thế oi nồng
Và cứ thế tia chớp
Rạch trời đêm nhoáng nhoàng

Rồi ban mai óng ả
Thêm một lần nóng khan
Làm khô những vũng nước
Sau trận mưa hồi hôm

Nhìn lầm lì cau có
Vì giấc ngủ không tròn
Những cây gia cổ thụ
Toả xanh vòm hương thơm


Nguồn: Thơ Boris Pasternak, Sở văn hoá và thông tin Phú Khánh, 1987

Trang trong tổng số 4 trang (37 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối