Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Văn Thiết. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 42 trang (415 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Trong lần giã biệt (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Con tim em trong gông xiềng rơi lệ
Cái gông xiềng mà anh đã vấn quanh
Em xin thề bằng cuộc đời của mình
Chẳng có ai xích nặng nề hơn thế.

(Bài ca Franfurt)


Hai chúng mình yêu nhau như con trẻ
Thử thách nhau rồi chòng ghẹo, đùa chơi
Nhưng chẳng biết có một người nào đó
Dăng lưới ra và đem giấu nụ cười.
Và thế là ta trên bến, cả hai người
Không nhìn thấy chốn thiên đàng mong ước
Không nói lời nhưng mà anh hãy biết
Đến hết đời em vẫn của anh thôi.

Anh nói hết với em – hãy còn sớm sủa!
Em tất cả đoán ra – thì đã muộn màng!
Trong tim ta vết thương lòng muôn thuở
Trong mắt ta một câu hỏi lặng câm.
Bầu trời cao, không trăng sao tối đen
Mặt đất hoang vu, vô cùng vô tận
Nghe rất dịu dàng một điều bí ẩn
Và sẽ muôn đời ngự trị giá băng.

Em sẽ trò chuyện với bóng của mình!
Anh thân yêu, không thể nào quên nổi!
Hình dáng anh dưới bóng không động đậy
Bóng của bờ mi rủ xuống của em…
Những cánh cửa đã đóng… trời tối đen
Giờ chỉ có những đêm dài lại đến
Em yêu anh trong suốt và xa vắng
Chỉ yêu mình anh – yêu đến ngàn năm.

Ảnh đại diện

“Tôi yêu anh cả đời và mỗi ngày” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Tôi yêu anh cả đời và mỗi ngày
Như chiếc bóng – anh ngự trước mặt tôi
Như làn khói cổ của làng bắc cực.

Tôi yêu anh cả đời và mỗi giờ
Nhưng ánh mắt, bờ môi - tôi không chờ
Thiếu anh – tất cả bắt đầu rồi kết thúc.

Tôi bỗng nhớ: một đồng cỏ ngân vang
Tuyết sạch sẽ, cổ áo rộng thùng thình
Và những chiếc sừng có sao dày đặc.

Từ những chiếc sừng – bóng – nửa bầu trời xanh
Và làn khói cổ của những ngôi làng
Tôi hiểu: anh – con nai vùng bắc cực.

Ảnh đại diện

“Như bàn tay phải, như bàn tay trái” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Như bàn tay phải, như bàn tay trái
Hai tâm hồn thật gần gũi biết bao.

Ta bên nhau ấm áp và ngọt ngào
Như đôi cánh – bên phải và bên trái.

Nhưng cơn lốc nổi lên – và trải ra
Một vực sâu chia đôi bờ phải, trái!

Ảnh đại diện

“Tôi sẽ chết trong bình minh! Và trong cả hoàng hôn” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Tôi sẽ chết trong bình minh! Và trong cả hoàng hôn
Cả bình minh với hoàng hôn – hoàng hôn không quyết!
Giá được thế, để ngọn đuốc của tôi sẽ hai lần tắt!
Để cả trong bình minh lẫn cả giữa hoàng hôn!

Tôi bước đi trên mặt đất! – Con gái của bầu trời!
Với cái tạp dề của hoa hồng! – Không một mầm hoa gãy
Sẽ chết trong bình minh! Theo linh hồn thiên nga của tôi
Đêm của diều hâu Đức Chúa Trời không gửi.

Cây thập ác chưa hôn do bàn tay âu yếm đưa ra
Giữa bầu trời tôi lắng nghe theo lời chào cuối.
Vết cắt của hoàng hôn – và vết cắt của nụ cười đáp lại
Trong tiếng nấc phút lâm chung tôi vẫn còn là một nhà thơ!

Ảnh đại diện

“Chiến tranh, chiến tranh! – Tiếng lắc của bình hương” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Chiến tranh, chiến tranh! – Tiếng lắc của bình hương
Tiếng giày đinh thúc ngựa
Nhưng tôi chẳng quan tâm những tính toán của Sa-hoàng
Hay chuyện người ta cãi cọ.

Cứ ngỡ như trên dây thừng chắp nối
Tôi là người nhảy múa tí hon
Tôi là bóng của ai đấy. Tôi – người miên hành
Của hai vầng trăng tối.

Ảnh đại diện

“Tôi không nghĩ suy, không tranh luận, chẳng thở than” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Tôi không nghĩ suy, không tranh luận, chẳng thở than
Không ngủ.
Tôi cũng chẳng ước mong
đến mặt trời, mặt trăng
đến tàu hay biển cả.

Tôi không cảm thấy như trong những bức tường nóng hổi
Hay như xanh mướt ở trong vườn.
Từ lâu món quà trông đợi, ước mong
Tôi không còn chờ đợi.

Tôi không vui vì buổi sáng hay tiếng kêu ầm ĩ
Của tàu điện chạy vang lên
Tôi sống, không thấy ngày, tôi lãng quên
Con số và thế kỷ.

Cứ ngỡ như trên dây thừng chắp nối
Tôi là người nhảy múa tí hon
Tôi là bóng của ai đấy. Tôi là người miên hành
Của hai vầng trăng tối.

Ảnh đại diện

“Mỗi câu thơ – đứa con của tình yêu” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Mỗi câu thơ – đứa con của tình yêu
Bất hợp pháp và đứa con nghèo khổ.
Đứa con đầu lòng đặt ở trên đùi
Đặt đứa con để cúi chào ngọn gió.

Cho con tim – bàn thờ và địa ngục
Cho con tim – ô nhục với thiên đường.
Ai là bố? Có thể là Sa-hoàng
Có thể Sa-hoàng, có thể là kẻ cắp.

Ảnh đại diện

Tưởng nhớ Sergei Esenin (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Rằng sống ít – chẳng có gì phải tiếc
Rằng ít cho – thì cũng chẳng đắng cay
Kẻ sống nhiều là trong thời đại này
Cho tất cả – người đã cho bài hát.

Ảnh đại diện

“Trong thành phố lớn của tôi – đêm” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Trong thành phố lớn của tôi – đêm
Từ ngôi nhà đang ngủ – tôi đi khỏi
Mặc mọi người nghĩ lo: vợ, con gái
Còn tôi chỉ nhớ một điều: đêm.

Gió tháng bảy quét cho tôi – con đường
Ở đâu đó tiếng nhạc vang – khẽ chút.
Ngọn gió bây giờ thổi đến bình minh
Xuyên qua những bức tường đến kề sát ngực.

Ánh sáng trong cửa sổ, cây dương màu đen
Hoa trong tay, tiếng chuông ngân trên tháp
Bước chân này không có ai nối gót
Và chiếc bóng này, còn tôi – thì không.

Những ngọn lửa như chỉ xâu vòng vàng
Chiếc lá đêm đưa vào mồm – có vị
Hãy quên hết đi những mối buộc ràng
Bạn bè ơi, tôi mơ bè bạn đó.

Ảnh đại diện

Diễn viên hài kịch (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

1
Không phải tình yêu, mà là cơn sốt nóng
Là trận đánh nhẹ nhàng, láu lỉnh biết bao!
Hôm nay lợm giọng, ngày mai ngọt ngào
Hôm nay chết thì ngày mai sẽ sống.

Trận đánh sôi lên mới buồn cười kia chứ
Anh thật thông minh – em thật thông minh!
Nam anh hùng và nữ cũng anh hùng
Em giống như người bị người ta quyến rũ.

Cây gậy mục đồng – hay là thanh kiếm?
Người xem, trận đánh – hay điệu nhảy vui?
Một bước tiến – rồi ba bước lùi
Một bước lùi – và ba bước tiến.

Mật trong miệng, còn trong mắt – lòng tin
Nhưng lông mày đã bắt đầu sưng sỉa
Không phải tình mà thói giả nhân giả nghĩa
Giả nghĩa giả nhân – không phải là tình.

Và kết quả những trò này (trong ngoặc –
Chưa kết thúc!) – chỉ là những lỗi lầm
Và thế là có một đống, một chồng
Một chồng thơ đáng phục.

2
Kết bạn với em không nên, yêu em – không thể!
Cẩn thận ánh mắt nhìn, đôi con mắt đẹp thế!

Thuyền phải bơi, cối xay gió – phải quay.
Có phải anh dừng con tim đang xoay?

Vở cầm trong tay – không trở thành ông chủ!
Sau mỗi hồi lòng có còn nức nở?

Thập ác tình yêu nặng – ta chớ động vào.
Ngày hôm qua đi rồi – ta chôn nó cho mau.

Trang trong tổng số 42 trang (415 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối