Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Văn Qua. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Lạc đà và cây gậy nổi (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Văn Qua

Có ba người tới vùng sa mạc
Lần đầu tiên trông thấy lạc đà
Người đầu sợ hãi tránh xa
Người sau thấy lạ, người thứ ba đến gần
Làm quen mãi cũng thành thân thuộc
Dám cầm dây tròng cổ dong đi
Khi còn lạ tưởng chi ghê gớm
Lúc đã quen, thấy cũng bình thường
Làm một chàng canh chừng gác biển
Nhìn mé xa ngỡ tưởng tàu to
Nhìn lâu tàu chiến hạng vừa
Lát sau nhìn kỹ lại ra là thuyền
Nhìn kỹ nữa dường như xuồng nhỏ
Và cuối cùng mẩu gỗ nổi trôi
Ngẫm ra nhiều việc trên đời
Giống như truyện kể mọi người dễ suy
Trông xa ngỡ tưởng là gì
Nhìn lâu chẳng có cái chi khác thường


Nguồn: Truyện ngụ ngôn La-phông-ten/ NXB Văn hoá thông tin, 2005
Ảnh đại diện

Con cáo cộc đuôi (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Văn Qua

Một con Cáo "cáo" hơn mọi Cáo
Mõm nhai gà gặm thỏ rành nghề
Một hôm xấu hổ ê chề
Ăn trộm sa bẫy
Đuôi lìa khỏi thân
Nghĩ mà cực nhăn nhăn nhó nhó
Nghĩ mà ê cảnh đứt đuôi ra
Tiếng đồn lan khắp gần xa
Cáo liền nghĩ cách bầy ra họp hành
Để chữa thẹn, Cáo liền sáng kiến
Khuyên cả đàn vứt bỏ đuôi đi
Giữ cái đuôi ấy làm gì
Chẳng ra chổi quét, chẳng ra thịt thừa!
Cả bầy Cáo lạ gì Cáo nọ
Chẳng thèm nghe, la ó ầm lên
Một con cất giọng mỉa thêm:
"Xin quay lưng lại cho chiêm ngưỡng nào
Mốt này mới đẹp làm sao"
Cáo cộc xấu hổ lủi vào rừng sâu


Nguồn: Truyện ngụ ngôn La-phông-ten/ NXB Văn hoá thông tin, 2005.
Ảnh đại diện

Lừa và chó (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Văn Qua

Sống phải giúp lẫn nhau
Lẽ tự nhiên là thế
Nhưng lừa nọ ích kỷ
Bo bo chỉ biết mình
Nó cho rằng bản thân
Chẳng cần đến ai giúp
Nên cũng thường lạnh phớt
Quay lưng lại mọi người
Cùng một ông chủ nuôi
Còn có con chó nữa
Hàng ngày chủ đi chợ
Cả hai con được đi
Con nào làm việc gì
Chủ phân công rõ việc
Một hôm đường xa mệt
Chủ cho nghỉ dọc đường
Lừa tha hồ gặm cỏ
Ông chủ mệt nằm đó
Chợp mắt một giấc dài
Lừa no cỏ thảnh thơi
Còn chó thì quá đói

Chó đến bên lừa gọi:
"Hạ thấp giỏ trên lưng
Cho tôi lấy bên trong
Khẩu phần như thường lệ"
Lừa mải ăn thây kệ
Lạnh lùng bảo chó rằng:
"Mong bạn hãy vui lòng
Ráng chờ ông chủ dậy
Có đói một chút đấy
Nhưng khỏi phiền mọi người"
Ngay sau lúc đó thôi
Một con sói xông lại
Lừa bối rối sợ hãi
Gọi chó đến cứu mình
Chó lạnh lùng nói rằng:
"Mong bạn hãy vui lòng
Ráng chờ ông chủ dậy
Cũng khá nguy hiển đấy
Nhưng khỏi phiền mọi người"

Lừa chết vì ích kỷ
Phút chót nó muốn chừa
Nhưng than ôi quá muộn
Câu chuyện này kết luận:
Phải giúp đỡ lẫn nhau!

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]