Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 77 trang (769 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Sonnet 056 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Sonnet 056

Tình yêu dịu dàng, em càng mạnh mẽ
Sự năng mài, đâu cùn nỗi khát khao;
Mà hôm nay giảm đi vì no đủ
Ngày mai khát khao cũ, lại tuôn trào

Bởi tình yêu, dù nay đã no nê
Phút chốc đổi thay mắt em đã khát
Ngày mai lại gặp vẫn đầy hy vọng
Nhiệt huyết yêu đương không lạnh bao giờ.

Có lúc buồn khi đại dương ngăn cách
Rồi hai bờ như co lại gần nhau
Khi nhìn thấy tình yêu mình trở lại
Thấy khát khao hơn, hạnh phúc ban đầu;

Chăm sóc nhiều khi Mùa Đông lạnh giá,
Gắng ba lần hơn, nồng nàn gọi Hạ.

Ảnh đại diện

Sonnet 046 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Sonnet 046

Mắt tôi và tim tôi đang tranh giành
Cách chia quyền chiếm em về từng đứa
Mắt che tim giành em cho riêng nó
Tim kiện rằng đâu mắt mới tự do;

Tim lấy cớ tình yêu nằm trong đó
Buồng kín chẳng bao giờ mắt xuyên qua
Nhưng bị cáo mắt hoàn toàn phủ nhận
Rằng vẻ đẹp em chỉ mắt nhận ra.

Xử kiện, lý trí tôi là thẩm phán
Được lập ra để xem xét tra tìm
Rồi quyết định đưa ra lời tuyên án
Phần là của mắt, phần của trái tim:

Bề ngoài em, mắt tôi hưởng đủ nhiều
Tim được nội tâm em, với tình yêu.

Ảnh đại diện

Sonnet 021 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Những nhà thơ ấy rất khác với tôi
Khuấy các màu phết lên thơ của họ
Với cả bầu trời huy hoàng rực rỡ
Vẻ đẹp nào cũng sử dụng tô thêm;

Họ so sánh một cách rất tự hào
Với mặt trời, châu ngọc, trăng sao
Với hoa tháng tư, những gì quý hiếm
Vũ trụ bao la và mênh mông biển.

Cho tôi viết đúng tình yêu chân thật
Hãy tin rằng người yêu tôi đẹp nhất
Như con của mẹ dù chẳng rạng ngời
Như cây nến vàng ở giữa bầu trời.

Mặc họ nói hay hơn những lời xưng tán;
Tôi chẳng khuếch trương, tình yêu không bán.

Ảnh đại diện

Sonnet 093 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Sonnet 093

Ta vẫn sống như em từng chân thực
Mặt rất yêu với chồng bị dối lừa
Dường như vẫn yêu tôi dù đổi khác
Tim để nơi đâu, mắt vẫn đong đưa.

Trong mắt nàng không gợn lên thù ghét
Bởi vậy ta không biết sự đổi thay
Đối với nhiều người trái tim lọc lõi
Tâm trạng lộ ra qua nét chau mày.

Nhưng cao xanh đã tạo ra tác phẩm
Gương mặt nàng thánh thiện quá đáng yêu
Nàng nghĩ gì với con tim lạc nhịp
Không lộ ra từ mắt, vẻ yêu kiều.

Nàng đẹp sao giống quả táo của Ê-va
Đức hạnh với bề ngoài khác nhau xa.

Ảnh đại diện

Sonnet 074 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Sonnet 074

Thôi bằng lòng: một ngày kia bị bắt
Chẳng có gì chuộc, thần chết giải đi,
Đời anh chỉ có thơ là quý nhất,
Lưu lại em kỉ niệm mãi khắc ghi.

Khi em đọc thơ anh em sẽ thấy
Rất nhiều lời dịu ngọt tặng em:
Phần tốt nhất hồn anh, dành em hưởng,
Còn phần kia dưới mộ, của đất đen;

Em chỉ mất phần cặn bã cuộc đời,
Làm mồi cho giun, thân anh mục ruỗng
Phần bị khuất phục bằng lưỡi dao thô thiển,
Đáng gì đâu mà tưởng nhớ hỡi nàng.

Cái giá trị nhất là cái vẫn còn,
Thơ để cho em là chính linh hồn.

Ảnh đại diện

Sonnet 048 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Sonnet 048

Khi đi xa, tôi là người cẩn thận
Đồ lặt vặt được xếp gọn trong nhà
Thứ quý không dùng, đóng hòm cất khoá;
Giao người giám hộ tin cậy thật thà!

Nhưng còn em mà ngọc vàng đâu sánh
Nguồn an ủi tôi, nay phiền phức cho tôi
Người thân yêu, đời tôi quan tâm nhất
Biết để đâu, tránh lũ trộm hỡi trời!

Nào tôi có thể khoá em trong két
Đâu an toàn, tôi ngẫm nghĩ gần xa,
Rồi giấu em trong ngực tôi ấm áp;
Nơi tự do, em có thể vào ra;

Ngay cả khi em trong ngực tôi, vẫn luôn sợ mất,
Trộm cũng muốn phần thưởng khó dành, đó là sự thật.

Ảnh đại diện

Sonnet 154 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Sonnet 154

Một lần thần tình yêu nằm ngủ
Đặt bên ngọn đuốc đốt bởi tim chàng
Lúc ấy có bao nhiêu thần trinh nữ
Dắt tay nhau cùng dạo bước đi ngang

Nàng sùng đạo nhất cầm lên đuốc lửa
Ngọn lửa thần làm ấm triệu con tim;
Và vì thế mang biết bao thèm khát,
Đang trong tay người tiết hạnh giận hờn

Nàng dập tắt đuốc này trong giếng lạnh
Nơi giam cầm vĩnh viễn lửa tình yêu,
Tắm nơi ấy sau đã thành phương thuốc;
Cho đàn ông yếu tình nhưng lại khát khao yêu.

Đến đó chữa khỏi bệnh rồi, tôi mới hiểu:
Lửa tình làm nóng nước, nước không làm nguội tình yêu.

Ảnh đại diện

Sonnet 130 (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Mắt người yêu ta khác hẳn mặt trời
Môi không đỏ giống loài san hô đỏ
Tuyết thì trắng sao ngực nàng nâu thế
Tóc trên đầu bao nhiêu sợi cuộn đen.

Ta đã thấy hoa hồng tươi đỏ trắng
Nhưng không như hoa hồng ở má nàng
Và chút hương thơm hơn niềm khoái cảm
Toả lan ra từ da thịt của em.

Ta thích nghe giọng nàng mà chưa hiểu
Tiếng dịu êm hơn âm nhạc xa xôi
Ta chưa từng thấy nữ thần đi lại
Chắc như nàng đi trên mặt đất thôi

Ta nghĩ nàng là của hiếm bên trời
So với cô gái nào đều khập khiễng, người ơi!

Ảnh đại diện

Chó đá (Đặng Huy Giang): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Stone dog

Stone dog in silence
Does not bark

The stone dog in silence
Doesn’t wag its tail

The stone dog in silence
Doesn’t be killed

The stone dog has eyes like having no eyes
The stone dog has ears like having no ears
The stone dog has mouth like having no mouth
The stone dog has legs like having no legs

Have one’s each seat but still regret!

Ask thou keep silence with what’s aim
Ask thou keep silence till when
Why were thou a sly dog but addition thou were stone dog
What was it there to keep like the human keep tomb of ancestor?
The tomb of ancestor only remain a little dry bones

The stone dog in silence
Keep silence! The stone dog
At one’s back the temple had been disappeared.

Ảnh đại diện

Thuyền và biển (Xuân Quỳnh): Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Boat and sea

I will relate to you
A story of boat and sea

“when didn’t it know from
Boat according to word of sea
Petrel-wing and deep green waves
Carried the boat to everywhere

Heart of the boat much aspiration
And marine sentiment was vast
The boat unceasingly went tirelessly
The sea still was far… again far

The moonlit nights were indulgent
The sea like a young girl
Who whispered to send secret thought
By waves slapped round the freeboard

Also sometimes it was causeless
The sea fiercely rushed the boat
(As love of all the ages
Never was in a place only)

Only the boat may understand
How the sea was very immense
Only the sea may know
Where the boat went, returned to

While them didn’t see each other
The sea was white-headed by remembering with love
While them didn’t see each other
Heart of the boat was painful, broken

If it had taken leave of the boat
The sea would only remain waves, wind”

If I have to leave you
I will only remain to be stormy.

Trang trong tổng số 77 trang (769 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối