Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Tú. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Hiểu xuất Tịnh Từ tự tống Lâm Tử Phương (Dương Vạn Lý): Bản dịch của Nguyễn Tú Quyên

Đẹp lạ thay Tây Hồ tháng sáu
Bốn mùa cũng khác sắc hương chi
Tiếp trời dải lá xanh vô tận
Nhuộm nắng màu sen đỏ diệu kỳ


Ảnh đại diện

Truyện tìm thấy đứa bé (William Blake): Bản dịch của Nguyễn Tuấn Bình

Thằng nhóc lạc lối trong đầm lầy hiu quạnh
Lang thang đi theo nguồn sáng mong manh
Nó bật tiếng khóc, nhưng Chúa luôn kề cạnh
Như cha hiện về, trong sắc trắng thiện lành

Ngài ôm hôn nó, rồi cầm tay đứa bé
Đưa nó trở về trong vòng tay người mẹ
Bà đương buồn khổ sau ngọn đồi quạnh quẽ
Đứa nhỏ khóc oà khi về với chở che


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bông hoa (William Blake): Bản dịch của Nguyễn Tuấn Bình

Ồ, Chim Sẻ reo ca!
Dưới tán cây xanh lá
Phơi phới một bông hoa
Thấy mi nhanh như cắt
Tìm chiếc nôi êm ả
E ấp trong lòng ta

Ôi, Hoạ Mi kiêu sa!
Dưới tán cây xanh lá
Phơi phới một bông hoa
Nghe tiếng mi thổn thức
Ôi, Hoạ Mi kiêu sa
E ấp trong lòng ta


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Chú ruồi (William Blake): Bản dịch của Nguyễn Tuấn Bình

Ôi chú Ruồi nhỏ bé
Đang rong chơi ngày hè
Ta vô tâm chẳng nghĩ
Gạt phăng mất ngươi đi

Mà ta nào khác chi
Chú ruồi rong chơi ấy
Ngươi cũng chẳng khác gì
Con người như ta đây?

Bởi ta cứ nhảy múa
Hát ca và vui đùa
Bỗng bàn tay xa lạ
Đoạt sự sống từ ta

Còn nghĩ là còn sống
Như hơi thở đúng không?
Khi mất đi suy nghĩ
Là lúc ta ra đi

Thế thì ta khác gì
Chú ruồi vui vẻ nhỉ
Bất kể là ta sống
Hay đã hoá thinh không


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Sonnet 002 (Khi cái tuổi bốn mươi, già, đau yếu) (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Tuấn Linh

Lúc bốn mươi mùa đông vây hãm quanh vầng trán,
Đào chiến hào sâu hoắm trên trận địa điển trai,
Bộ chế phục anh đang khoác lên mình xán lạn
Sẽ trở thành giẻ rách quăng quật dưới dấu hài.
Thế rồi lúc người đời hỏi đâu rồi nhan sắc,
Đâu rồi cái kho báu của một thuở hoa niên,
Anh chắc sẽ trả lời, mắt trũng buồn hiu hắt,
Bằng mấy câu gượng gạo và khen ngợi hão huyền.
Sẽ đáng khen cho anh nếu dùng vẻ thanh tú
Để được đáp dõng dạc: “Đây con tôi đẹp xinh
Sẽ giải thích căn nguyên tuổi già cùng mọi sự,”
Vẻ đẹp xưa anh có nó đang khoác lên mình.
Con cái làm trẻ trung tuổi xế chiều lẩm cẩm,
Khiến máu anh ấm lại khi dần chuyển lạnh căm.


Ảnh đại diện

XXIV (Aleksandr Pushkin): Bản dịch của [Nguyễn Tùng Cương

Từ Tsaregrad đem về tẩu thuốc lá
Bàn bầy kín đồ đồng, sành sứ cả.
Man mác niềm vui gây cảm xúc trong ta
Thấy lọ pha lê mài cạnh đựng nước hoa;
Lược, dũa móng tay làm ra từ thép sáng
Đã có kéo cong, lại còn kéo thẳng,
Bàn chải thì có tới ba chục loại riêng -
Nào dùng cho móng tay, nào để đánh răng.
Ngay Rútsô (chỉ nhắc qua qua thôi nhé)
Cũng không hiểu, bằng cách nào Grim nổi tiếng thế
Lại cho làm sạch móng trước mặt ông, nên
Như một người gàn dở thật hiển nhiên:
Người bảo vệ tự do và công bằng xã hội
Trong trường hợp này hoàn toàn sai, rõ tội.


Ảnh đại diện

Báo cáo viên (Agnia Barto): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Một thiếu niên là báo cáo viên,
Cậu lên nói riêng về lao động.
Từ diễn đàn, cậu chứng minh luôn:
- Lao động cần thiết mọi nơi, mọi lúc!
Nhà trường yêu cầu ta làm việc,
Đội tập cho ta biết lao động chân tay...
- Bạn hãy nhặt giấy bay ra sàn ngay!
Có người thấy rác hét to nhắc nhở.
Nhưng báo cáo viên lập tức cau mày:
- Đây là việc bác lao công phải làm chứ!


Ảnh đại diện

Em thích anh... (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương]

Em thích anh...Em thấy rất thích anh...
Và vì vậy biết mình đang sợ hãi...
Anh làm chủ tình cảm mình quá giỏi...
Còn em không kiểm soát nổi nên phải nát tan.

Anh là người tốt...Anh biết tự tin.
Thật đơn giản, anh giúp em như vậy...
Anh thấy đấy, tình cảm em tin anh biết mấy,
Rõ ràng là dấu hiệu từ trời cao...

Em đang buồn, những đêm dài tối tăm
Chỉ muốn được gần anh - em ao ước.
Với tình cảm em không chi phối được
Em phá đi sự tĩnh lặng trong lòng em...

Anh đẹp trai và lại trông rất nghiêm.
Tên hai ta đều bắt đầu bằng " Ị " đấy
Lí trí đi với trái tim như Cain và Abel trong kinh thánh...
Vậy giản đơn, anh hãy nhận trái tim em...

Riêng trái tim còn gây khó, khiến không vui,
Ở bên anh là điều em mong muốn.
Nếu lí trí trong em giành chiến thắng,
Thì tình yêu cầm chắc chết mất rồi...

Em hiểu rằng trái tim em chân thành
Đã bắt rễ trong anh càng bền chắc
Em tin tưởng ở chân lý trên thượng giới,
Cho dù hai ta lại xa cách đôi nơi...

Anh mơ ước, rồi anh hối tiếc thôi...
Sao em muốn cứ được ôm anh mãi...
Em thích anh, em rất thích anh đấy...
Thậm chí còn thích nhiều hơn, nhưng không nói mà im...


Ảnh đại diện

Thu hứng kỳ 1 (Đỗ Phủ): Bản dịch của Nguyễn Tuấn Anh, 10C1 THPT Lý Thường Kiệt HM 2015-2016

Rừng Phong lác đác sương sa,
Núi Vu hiu hắt chiều tà âm u.
Lòng sông sóng rợn mịt mù,
Phía xa cửa ải mây thu che đầy,
Lệ tuôn khóm trúc hao gầy,
Con thuyền, vườn cũ thân này ngóng trông.
Rộn ràng may sắm áo đông,
Tiếng chày Thành Bạch gió lồng đưa xa.


Ảnh đại diện

Cụ phong hậu cảnh sắc (Đoàn Nguyễn Tuấn): Bản dịch của Nguyễn Tuấn Lương

Mây ráng đêm qua chuyển sắc vàng,
Thốt nhiên gió táp dặm xa vang.
Cửa trời cơn giận đà nguôi dịu,
Mặt đất thiên uy vẫn rõ ràng.
Cỏ úa, cành khô, thường giập gãy,
Chồi cao, cây lớn vẫn hiên ngang.
Trồng vun, nghiêng: bỏ, xui nhường ấy,
Đâu tại trời xanh muốn phũ phãng?


Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối