Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Quỳnh Hương. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 71 trang (706 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Mô phỏng bài ca (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Em đưa tay vốc nước cho ngựa uống,
Động gương hồ, run rẩy bóng bạch dương.

Chiếc khăn xanh che những lọn tóc mun
Gió vờn bay – anh ngắm qua cửa sổ.

Anh muốn cướp nụ hôn từ môi em thắm đỏ
Sau làn nước long lanh tung bọt sóng sánh trào.

Em té nước ướt anh, cười tinh nghịch làm sao
Dây cương lanh canh, ngựa mang em bay mất.

Thời gian kết sợi dài từ những ngày nắng nhất
Tới một ngày xe tang em đi ngang cửa nhà anh.

Anh thấy trong ngào ngạt hương trầm và tiếng khóc than,
Như còn ngân một tiếng vọng khẽ khàng phóng túng.

Ảnh đại diện

“Cất tiếng ca nào, đàn gió ơi, cây đàn bọc lông thú đỏ” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Cất tiếng ca nào, đàn gió ơi, cây đàn bọc lông thú đỏ.
Ra đầu làng đi, người đẹp nhé, ra đón chú rể thôi.
Hồn nở hoa thỉ xa xanh ngời, nên ngọc lam toả sáng.
Anh chơi đàn, đàn anh hát ngợi ca đôi mắt em xanh.
Bình minh chảy tràn trên mặt hồ dệt nên những hoa văn,
Chiếc khăn thêu em đội đầu đã thấp thoáng bên sườn núi.
Cất tiếng ca nào, đàn gió ơi, cây đàn bọc lông thú đỏ.
Để cho người đẹp nghe tiếng người chồng chưa cưới của mình.

Ảnh đại diện

“Vào tháng năm, vào tháng của riêng tôi” (Bella Akhmadulina): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Vào tháng năm, vào tháng của riêng tôi,
Tôi lâng lâng thấy trong mình nhẹ nhõm,
Tôi chơi vơi bay bổng với mây trời
Đang trải rộng chan hoà trên cao ngất.

Tôi thấy mình hào phóng, và hạnh phúc
Khi hồi hộp chờ tiếng hát cất lên,
Và như con chim nhẹ dạ vô tâm
Tôi vỗ cánh bay lên cùng không khí.

Và cặp mắt tôi, nhờ ơn Chúa,
Vừa tinh hơn vừa nghiêm khắc hơn nhiều.
Mỗi hơi thở và mỗi lần cất cánh
Cũng trở nên đáng quý biết bao nhiêu.

Và tôi có dự phần vào bí mật
Của một ngày. Mọi hiện tượng mở ra.
Tôi nhìn ngó xung quanh và nghi hoặc,
Với nụ cười như gã Do Thái già.

Tôi thấy lũ ác là kêu quàng quạc,
Bay lượn trên đống tuyết bẩn đen sì,
Thấy những người đàn bà buồn chán
Cắm cúi ngồi đan, chẳng nói năng gì.

Và đâu đó, cứ véo von thổi sáo
Chẳng màng đến những luống đất, bồn hoa,
Một đứa bé nhà nào chạy vụt qua,
Phá hàng lối do các bà sắp đặt.

Ảnh đại diện

“Ráng chiều đỏ như tấm ren rộng lớn” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Ráng chiều đỏ như tấm ren rộng lớn
Lại trải trên nền tuyết trắng mênh mông
Tiếng lục lạc nghe vui tươi rộn rã
Lại tràn trề khắp mọi nẻo cánh đồng.

Trong ảo mờ phơ phất màn sương phủ
Nhan sắc em khoe trinh trắng rạng ngời,
Và gió vờn những sợi tóc hung bay
Vương khỏi bím dưới chéo khăn thắt vội.

Vòng cung đường chân trời đứt quãng
Lúc hiện ra khi biến mất chập chờn.
Tay áo em thêu thùa kỳ công thế
Không bỏ bùa không mê hoặc ai hơn.

Từ đã rất lâu rồi anh mơ thấy
Những cánh đồng đỏ thắm dưới nắng phơi,
Dành cho em – nhà cao rộng sáng ngời,
Phần anh chọn – tu viện nơi xa vắng.

Nơi bầu trời êm đềm, vầng dương ấm,
Và khói sương cũng dịu nhẹ hơn nhiều.
Anh sẽ thành một chú tiểu biết điều,
Em cứ là người vợ ham vui vậy.

Và anh biết, cả hai ta từ ấy,
Sẽ cùng buồn trong tĩnh lặng mênh mang:
Anh sẽ buồn vì em lúc sương lan
Em sẽ khóc vì anh, vì anh đấy.

Khi đã hiểu, anh sẽ không chấp nhận
Âu yếm lặng thầm, hay tình cảm đậm sâu.
Đôi mắt ai đã thấy vùng đất ấy,
Nhưng yêu miền đất khác mãi đẩu đâu.

Ảnh đại diện

“Nhà thờ xanh sau núi êm đềm quá” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Nhà thờ xanh sau núi êm đềm quá,
Từ cành mềm chùm thuỳ liễu nhẹ rơi,
Vị bánh thánh như đưa tôi trở lại
Một mùa xuân trong tuổi trẻ của tôi.

Em quỳ thấp trước ban thờ, thành kính,
Ngay trước tôi, mà như thể vô hình.
Đôi hàng mi óng như tơ hờ khép,
Khe khẽ lay theo nhịp cánh thiên thần.

Cuộc đời em phút giây này đọng mãi
Cứ trong veo không gợn mây mù.
Vẫn chiếc khăn ren hồng che mái tóc,
Đôi bàn tay rám nắng thắt chỉn chu.

Vẫn nhịp thở khẽ khàng kìm nén ấy,
Trĩu nặng bờ vai em mỏng mảnh gầy
Em nguyện cầu cho những người đang sống
Góc bể chân trời xa tổ quốc nơi đây.

Và ký ức mỗi ngày càng trĩu nặng
Khi soi mình vào lẽ phải đời thường.
Tôi xin em nguyện cầu cho tôi nữa,
Kẻ không nhà ngay giữa đất quê hương.

Ảnh đại diện

“Trận lũ như làn khói” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Nước dâng cao lênh láng,
Lớp bùn như khói loang.
Trăng lưỡi liềm buông lỏng
Những sợi dây cương vàng.

Tôi lênh đênh thuyền nhỏ
Tới đây ghé vào bờ.
Những đống rơm vàng dựng
Bên rào – thành nhà thờ.

Giọng khàn khàn buồn bã,
Trong tĩnh lặng đầm lầy
Tiếng chim trĩ lạc lõng
Gọi đi lễ sớm mai.

Rừng thưa lấy bóng tối
Che dấu cảnh trụi trơ...
Tôi len lén cầu nguyện,
Cho số phận bạn thơ.

Ảnh đại diện

“Thật xa xỉ – ăn mặc không đúng mốt” (Helen Lydia Mirren): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Thật xa xỉ – ăn mặc không đúng mốt
Và sống mà không cần phải nhìn ai.
Nhìn nắng mưa để chọn áo khoác ngoài,
Chứ không phải để cho người khác ngắm.

Không sợ hãi khi bị chê là ngốc,
Ừ thì lùn, chẳng thiết đến gót giày,
Chẳng quan tâm dù chỉ một mảy may
Những số đo mấy cũng không lo lắng.

Cứ vui vẻ, cứ sống theo ý muốn
Cứ ngáp dài khi ngán tận cổ rồi.
Thật xa xỉ – ăn mặc không đúng mốt
Là mình thôi, là hàng độc trên đời.

Ảnh đại diện

Mẹ ra đi (Evghenhi Evtushenko): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Tặng R.Pospelov

Các bà mẹ đang rời xa chúng ta,
Nhón chân mà đi
Vô cùng lặng lẽ,
Mà ta đang ngon giấc ngủ
Mà ta mải dở bữa ăn,
Nên không nhận ra giờ khổ đau sắp điểm.

Không, các bà mẹ không bỏ ta đi ngay lập tức
Đó chỉ là chúng ta tưởng thế thôi.
Các bà mẹ bỏ đi chậm rãi, lạ lùng
Từng bước một trên bậc thang tuổi tác.

Có những năm ta đột ngột, vội vàng
Tưng bừng kỷ niệm sinh nhật mẹ mình.
Những cố gắng ấy muộn mằn
Cả với mẹ, cả với tâm hồn chúng ta đã không thành cứu rỗi.

Các bà mẹ cứ dần xa, xa mãi,
Khi chợt tỉnh giấc mơ ta vươn tay gọi Người trở lại
Nhưng cánh tay ta chỉ chạm vào trống rỗng
Một bức tường vô hình đã mọc lên ngăn mẹ với ta rồi.

Chúng ta đã chậm chân, giờ khổ đau đã điểm.
Chúng ta đành giấu nước mắt nhìn theo
Từng đoàn Mẹ lẳng lặng bỏ chúng ta
Mà đi vào mãi mãi.

Ảnh đại diện

“Gấu con chân vòng kiềng” (Andrey Usachev): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Gấu con chân vòng kiềng
Đi dạo trong rừng nhỏ,
Nhặt những quả thông già,
Hát líu lo, líu lo.

Đột nhiên một quả thông
Rụng vào đầu đánh bốp…
Gấu luống cuống, vướng chân
Và ngã nghe cái bộp!

Có con sáo trên cành
Hét thật to trêu chọc:
Ê gấu, chân vòng kiềng
Giẫm phải đuôi à nhóc!

Cả đàn năm con thỏ
Núp trong bụi, hùa theo:
– Gấu con chân vòng kiềng!
Hét thật to – đến xấu.

Thế là ai cũng biết
Chả ai phải bảo ai:
Gấu con chân vòng kiềng
Đi dạo trong rừng nhỏ…

Gấu con chân vòng kiềng
Vội chạy về mách mẹ:
– Vòng kiềng thật xấu hổ –
Con thà chết còn hơn.

Nó nấp sau cánh tủ,
Tủi thân khóc thật to:
Cả khu rừng này chê
Chân vòng kiềng xấu, xấu!

Ngạc nhiên lắm, mẹ gấu
Nói với con thế này:
– Chân của con rất đẹp,
Mẹ luôn thấy tự hào!

Chân mẹ vòng kiềng nhé,
Cả chân bố cũng cong,
Vòng kiềng giỏi nhất vùng
Chính là ông nội đấy!

Gấu con nghe mẹ nói
Bình tâm trở lại ngay.
Ra rửa sạch chân tay,
Rồi ngồi ăn bánh mật.

Và bước ra kiêu hãnh,
Vui vẻ hét thật to:
Chân vòng kiềng là ta
Ta vào rừng đi dạo!

Ảnh đại diện

“Em không yêu, cũng không thương tôi nhỉ...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Em không yêu, cũng không thương tôi nhỉ?
Chẳng lẽ tôi còn chưa đủ đẹp trai?
Đừng nhìn mặt, nhỡ đam mê ngơ ngẩn,
Tôi chờ tay em khẽ khàng hạ trên vai.

Em trẻ trung, có nụ cười gợi cảm,
Tôi cũng dịu dàng, không thô lỗ đâu mà.
Đã có bao người nhận từ em âu yếm,
Bao vòng tay, bao môi ấm – kể tôi nghe.

Tôi biết chứ, họ chỉ như chiếc bóng,
Lướt qua lửa tình em, chẳng chạm vào.
Em đã ngả vào lòng bao người nhỉ
Như em bên tôi, có khác là bao.

Thôi em cứ khép hờ đôi mắt biếc
Cứ nghĩ về ai đó khác, em à.
Bởi vì tôi cũng chả yêu em mấy,
Khi vẫn mãi thương ai đó nơi xa.

Đam mê này đừng gọi là số phận,
Mối liên quan bồng bột, nhẹ dạ thôi —
Khi chia tay tôi sẽ nhẹ nhõm cười,
Như lúc tình cờ ta gặp nhau, em ạ.

Rồi đường em, em cứ đi em nhé,
Trải những ngày ảm đạm chẳng hề vui.
Ai chưa hôn chỉ xin đừng động đến,
Ai chưa cháy lên xin đừng gọi, em ơi.

Rồi một lần em bước ra đi dạo,
Cùng người ta và nói chuyện tình yêu,
Có thể lắm tôi cũng đi ra phố,
Và thế là ta lại gặp được nhau.

Em quay đầu, ngả lên vai người ấy,
Nghiêng nghiêng, mắt nhìn xuống nhu mì,
Em cất giọng nhẹ nhàng: «Chào anh nhé…»
Để tôi cười và đáp khẽ: «Chào cô»

Và tâm hồn không gì còn khuấy động,
Không còn gì gây lo lắng cho ai, –
Ai từng yêu, giờ không yêu thêm nổi,
Ai đã cháy rồi – không thể đốt lần hai.

Trang trong tổng số 71 trang (706 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối