Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Lương Thanh. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 5 trang (46 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Lòng dũng cảm (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Ta biết rằng điều gì đang có giá
Và điều gì đang hoàn thiện bây giờ.
Giờ dũng cảm trên đồng hồ ta đó
Lòng dũng cảm này không giã từ ta.

Dưới viên đạn chết ta nằm không sợ
Chẳng đắng cay còn lại kẻ không nhà
Và giọng nói dân tộc Nga gìn giữ
Vĩ đại thay những lời Nga.

Ta làm cho ngươi tự do, trong sáng
Cho cháu con thoát khỏi vòng tù hãm
Đến muôn đời!


Ảnh đại diện

“Không, không phải dưới bầu trời xứ lạ...” (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Không, không phải dưới bầu trời xứ lạ
Và cũng không đôi cánh lạ giữ gìn –
Tôi cùng với đồng bào mình khi đó
Thật không may rằng tôi ở với nhân dân.


Ảnh đại diện

Thay lời tựa (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Trong những tháng năm khủng khiếp của cuộc trấn áp Ezhov, tôi đã trải qua 17 tháng trời trong những dòng người tập trung ở Leningrad. Một lần, có ai đó “nhận” ra tôi. Khi đó, một người phụ nữ đứng sau lưng tôi, tất nhiên là chưa bao giờ nghe tên tôi, như chợt tỉnh khỏi cái vẻ đờ đẫn vốn có, ghé vào tai tôi (ở đó tất cả đều nói thầm):
- Thế những chuyện thế này chị có tả được không?
Và tôi trả lời:
- Được.
Khi đó, có một vẻ gì giống như một nụ cười thoáng qua trên gương mặt của chị ta như ngày nào.


Ảnh đại diện

Lời dâng (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Trước nỗi đau này rừng cúi xuống
Và dòng sông rộng lớn cũng ngừng trôi
Nhưng những cánh cửa nhà tù chắc nặng
Còn đằng sau là những kẻ khổ sai
Và nỗi buồn đau chết người.
Giờ đang thổi cho ai cơn gió mát
Và chỉ dành cho ai đấy hoàng hôn
Còn chúng tôi giờ đây, không biết được
Nghe khắp nơi tiếng cổng khoá đau buồn
Và nặng nề tiếng người lính giậm chân
Như đi vào lễ mi xa buổi sáng
Vào kinh đô của chết chóc, hoang tàn
Nơi đó gặp những người sắp chết
Dưới mặt trời và Nhê-va mù sương
Còn hy vọng vang lên chốn xa xăm
Nghe bản án… và bỗng trào nước mắt
Với mọi người tất cả đã cách ngăn
Cuộc đời như từ trong tim đau đớn
Tựa hồ như bị người ta đem quẳng
Nhưng một mình rảo bước… chỉ một mình
ở đâu những người bạn gái vô tình
Hai người bạn của tháng năm cay đắng?
Hình dung gì trong bão tuyết Xibêri
Trong ánh trăng thanh họ cảm thấy điều gì?
Cho tôi gửi họ lời chào vĩnh biệt.


Ảnh đại diện

Lời mở đầu (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Điều này chỉ xảy ra khi mỉm cười
Và vui vẻ lặng yên người đã chết
Và không cần vẻ tròng trành, đung đưa
Quanh những nhà tù thành phố Leningrad.
Và chỉ khi đau đớn đến cuồng điên
Đã bước đi dòng người bị kết án
Và tiếng còi ly biệt đã vang lên
Con tàu hoả rú những hồi còi ngắn
Những ngôi sao chết chóc trên đầu ta
Và nước Nga vô tội co rúm lại
Dưới những đế giày thấm máu
Và khúc nhạc buồn dưới những bánh xe.


Ảnh đại diện

1 (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Người ta đưa con đi buổi bình minh
Mẹ chạy theo sau như người đi đưa đám
Trong nhà tối tiếng trẻ khóc vang lên
Trên bàn thờ ngọn nến đang rơi xuống!
Trên môi con giá băng hình tượng thánh
Và mồ hôi trên trán… không quên!
Mẹ sẽ đứng bên tháp đồng hồ chuông điện
Như vợ những ông quan và sẽ tru lên.


Ảnh đại diện

2 (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Sông Đông êm đềm trôi thao thiết
Ghé vào nhà ánh trăng vàng.

Vầng trăng đội mũ lệch
Bước vào nhà nhìn ngó xung quanh.

Người đàn bà này đớn đau, tủi nhục
Người đàn bà này cô độc trên đời.

Chồng dưới mộ, con trai nơi tù ngục
Mọi người ơi hãy cầu nguyện cho tôi.


Ảnh đại diện

3 (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Không, không phải tôi, mà khổ đau ai đấy
Bởi có thể nào chịu nổi điều xảy ra
Hãy cứ để cho tấm vải đen che lấy
Và để những ngọn đèn sẽ mang bóng đêm đi.


Ảnh đại diện

Lời kết (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

I

Tôi nhận ra những gương mặt tóp vào
Dưới những mí mắt ánh lên nỗi sợ
Như trên trang giấy biết hình văn tự
Trên những má kia hiện nỗi khổ đau.
Như mái tóc từ tro bụi màu đen
Rồi bỗng nhiên hoá thành màu trắng
Và nụ cười trên đôi môi ngoan ngoãn
Trong nụ cười nỗi sợ hãi run lên.
Tôi cầu nguyện không chỉ cho một mình
Cho tất cả những ai cùng ở đó
Trong nắng hè, giữa mùa đông băng giá
Dưới bức tường màu đỏ mắt mù thêm.


II

Giờ điểm danh lại đến gần
Tôi nghe, nhìn và tôi cảm thấy.

Một người, chắc gì người ta dẫn tới
Một người, trên đất không giẫm chân lên.

Và một người, mái đầu đẹp rung rung
Nói rằng: “Đến đây, như về nhà vậy”.

Tôi muốn tên tất cả được gọi lên
Nhưng không còn danh sách, biết đâu tìm?

Dành cho họ tôi dệt nên tấm vải
Từ những lời nghèo, họ chỉ biết lời ngoan.

Tôi nhớ đến họ, khắp nơi và thường xuyên
Không quên họ trong những ngày khổ ải.

Và nếu miệng tôi người ta bắt khoá lại
Không nói ra lời muốn nói trăm triệu dân.

Thì cứ để cho người ta sẽ nhắc tên
Trước cái ngày sẽ điểm danh tôi vậy.

Và ở đất nước này, một lúc nào đấy
Người ta nghĩ rằng sẽ dựng tượng của tôi.

Tôi xin trân trọng rất cám ơn điều này
Nhưng chỉ với một điều – xin đừng dựng tượng

ở nơi tôi sinh ra – gần bên bờ biển
Mối liên hệ với biển khơi đã không còn

Và cũng không ở nơi kín đáo trong vườn
Nơi chiếc bóng an ủi sẽ đi tìm kiếm

Mà ở đây, nơi ba trăm giờ tôi đã đứng
Nơi bao giờ cửa cũng đóng với tôi.

Và tôi sợ rằng trong cái chết của tôi
Quên vang lên khúc nhạc buồn đau đớn.

Quên rằng tôi đã đập cửa ngày xa vắng
Rằng bà già đã tru lên như con thú bị thương.

Mặc cho sự bất động của thế kỉ đồng
Dòng nước mắt tuôn ra như là băng tan chảy

Và bồ câu nhà tù sẽ hát nơi xa xôi ấy
Và những con tàu sẽ nhẹ nhàng bơi trên sóng Nêva.


Ảnh đại diện

4 (Anna Akhmatova): Bản dịch của Nguyễn Lương Thanh

Giá mà được đem tất cả bạn bè
Chỉ cho mi – kẻ buồn cười, người yêu mến
Kẻ tội lỗi của ngôi làng xa lắm
Điều gì xảy ra với cuộc đời mi –
Với túi đồ thăm nuôi thứ ba trăm
Dưới những cây thập tự kia sẽ đứng
Và với nước mắt của mình cháy bỏng
Giá băng đêm năm mới đốt lên.
ở đó cây dương nhà tù đang nghiêng mình
Không một tiếng động vang lên – và ở đó
Có biết bao kẻ vô tội lìa trần.


Trang trong tổng số 5 trang (46 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối