Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Đình. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 6 trang (52 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Sáo mượn lông công (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Công thay lông, Sáo ta liền nhặt
Mượn lông kia Sáo khoác vào mình
Nhập đàn công... lấy làm vinh
Nhởn nhơ khoe mẽ, ra hình mỹ nhân
Công có chú biết chân tướng Sáo
Cả đàn bèn nào nhạo, nào chê
Nào hầm, nào hứ, nào hè
Vặt cho Sáo đến ê chề, trụi lông
Tìm đồng loại, Sáo hòng lẩn trốn
Cũng bị xua, bị tống cổ đi!

Hạng người như Sáo thiếu gì
Phong lưu bộ mặt, mượn khoe lốt người
Loài ấy gọi là loài đánh cắp
Lấy văn người đem lắp văn ta
Mặc ai, đây chẳng bới ra
Công đâu gây chuyện phiền hà ai chi!


Nguồn: Ngụ ngôn La Phông Ten, NXB Giáo dục, 1996
Ảnh đại diện

Con mắt chủ nhân (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình, Huỳnh Lý

Nai kia rúc chuồng bò lánh nạn
Thoạt tiên đàn bò khuyên bạn
Hãy tìm nơi trú ẩn chắc hơn
Nói rằng: “Miễn các bạn giấu xong
Em sẽ mách mấy đám cỏ bồng ngon bở
Ơn các bạn sẽ có ngày em báo bổ
Chẳng hoài chi và cũng không hối tiếc đâu!”
Nai nhẹ nhõm chui vào một xó
Chiều đến bọn người nhà thay rơm bỏ cỏ
Như lệ thường chiều nọ tối kia
Chúng lại chúng qua trăm bận đi về
Bao nô bộc cả quản gia nữa đấy
Thế mà chẳng một au chộp thấy
Một khoảnh da một nhánh gạc, huống là nai
Dân rừng ta cảm ơn bạn hết lời
Nằm trong xó chờ người đi việc tất
Phút thuận lợi sẽ chuồn ngay tức khắc
Một con bò nhai lại cỏ bảo nai ta:
“Tốt lắm rồi. Nhưng người trăm mắt chửa kiểm tra
Hắn mà đến tôi e cho bạn đấy
Khổ thân bạn, đừng hí hửng gì trước lúc ấy”
Vừa dứt lời chủ nhân đến dạo quanh
“Cái gì thế này? - Ông chất vấn gia đinh
Máng sao quá lơ thơ cỏ vậy?
Ổ rơm nát mau vào kho mà lấy
Ta muốn từ nay bò phải được chăm hơn
Mất công gì nếu quét mạng nhện sạch trơn
Sao không xếp ách, xếp dây tròng cho gọn hả?”
Nhìn đó nhìn đây ông thấy một cái đầu là lạ
Khác những đầu thường thấy ở nơi đây
Nai bị lộ rồi gậy giáo bủa vây
Người này đánh kẻ kia đâm một nhát
Dù tuôn lệ nai cũng không sao thoát
Họ lôi ra xẻ ướp muối, sửa tiệc tùng
Có láng giềng bao kẻ đến vui chung

Nhà ngụ ngôn xưa bình một câu lý thú:
Rõ tinh thay con mắt người làm chủ
Tôi muốn thêm: Con mắt người yêu đâu kém chứ?


Nguồn: Ngụ ngôn La Phông Ten, NXB Giáo dục, 1996
Ảnh đại diện

Núi ở cữ (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Huỳnh Lý, Nguyễn Đình

Một chị núi trở dạ
Kêu, la, hét quá sá
Hàng xóm tới xúm quanh
Tưởng chị đẻ một thành
To hơn Paris nọ
Chị đẻ con chuột nhỏ

Nghĩ đến ngụ ngôn kia
Với chuyện kể thất thiệt
Mà ý nghĩa thì tuyệt
Tôi mường tượng một người
Tuyên bố: “Sẽ ca ngợi
Cuộc chiến tranh vang dội
Các khổng lồ Titan
Tiến hành chống thiên vương”
Nhà văn hứa nhiều đó
Cuối cùng thường chỉ có
Gió


Nguồn: Ngụ ngôn La Fontaine, NXB Văn học, 1993
Ảnh đại diện

Lừa đội lốt sư tử (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Khoác da sư tử vào người
Lừa làm đây đó rụng rời, hoảng kinh
Oai Lừa chẳng đáng một trinh
Mà xui thiên hạ giật mình sởn gai
Chút tai rủi ló ra ngoài
Khiến Lừa lộ tẩy, thòi lòi mưu gian
Thế là lập tức gậy phang
Người không biết chuyện, ngỡ ngàng, lạ thay
Hùng sư oai vệ thế này
Gậy xua về với cối xay, ai ngờ!

Lắm ông tiếng nổi như gò
Ngẫm theo chuyện ấy cũng trò Lừa thôi
Ngựa, xe, gia tướng trong ngoài
Khoác cho cái vế cái vai anh hùng


Nguồn: Ngụ ngôn Esope

Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Hai con la (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Hai con la nọ
Cùng đi một đàng
Con chở tiền thuế muối
Con tải lúa mạch xoàng
Con chở bạc nghênh ngang khoe mẽ
Không muốn ai chia sẻ chút nào
Dương dương cất vó rõ cao
Tiếng reo sổn soảng oai sao nhạc vàng
Bỗng gặp cướp chặn đàng đoạt của
Xúm vào la chở thuế, ra tay
Giật hàm thiếc, tóm cổ ngay
La càng chống cự càng dầy nhát dâm
Hắn rên rỉ, than thân lận đận:
"Loại bổng này dành phận ta chăng?
Bạn kia thoát nạn dễ dàng
Ta thì ngã gục chết oan thế này!"
La kia nói: "Mới hay sự thế
Trọng trách đương hồ dễ tốt đâu!
Anh, tôi mà cảnh như nhau
Giúp ông làm bột vạ đâu đến mình!"

Ảnh đại diện

Các thầy lang (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Huỳnh Lý, Nguyễn Đình

Thầy NGUY LẮM đến thăm con bệnh
Thầy KHÔNG SAO cũng đến gặp nhau
Thầy này: “Mạch vượng, không sao!”
Thầy kia: “Nguy lắm! E chầu tổ tiên”
Phương điều trị mỗi bên một phách
Thân chủ nghe theo cách thầy trên...
Bệnh nhân phủi sạch nợ trần
Mà hai vị cứ rướn gân khoe tài
Vị: “Tôi đoán có sai đâu nhé?
Y quy tiên, đúng lẽ quá rồi!”
Vị rằng: “Giá hắn nghe tôi
Hôm nay đã dậy đi chơi, mạnh ù!”


Nguồn: Ngụ ngôn La Phông Ten, NXB Giáo dục, 1996
Ảnh đại diện

Gà đẻ trứng vàng (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Tham thì xôi hỏng bỏng không
Lãi lời đi đứt lại tong vốn nhà
Chuyện anh hám lợi mổ gà
Chứng minh điều đó kể ra cũng rành
Anh nọ thấy gà mình mỗi bữa
Đẻ đều cho một quả trứng vàng
Tưởng gà chứa cả kho tàng
Giết phăng, mổ bụng, anh chàng phanh ra
Nhưng bụng vẫn bụng gà, nào khác
Cũng một loài cục tác lá chanh
Nhất đời của quý tan tành
Tay anh đã vứt của anh mất rồi!
Bài học quý cho người hám lợi
Thời buổi nay vô khối kẻ khờ
Sớm chiều đã hoá xác xơ
Vì mong chóng đạt giấc mơ làm giàu.

Ảnh đại diện

Lừa mang xương thánh (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Lừa kia mang xương thánh
Cứ tưởng họ thờ mình
Nghĩ thế, nó vênh vênh
Nhận về mình hương khói
Thấy Lừa nhầm, người nói:
"Cụ Lừa ơi! Thôi đi!
Chớ tự đắc ngu si!
Người thờ gì Lừa chứ?
Bao tôn sùng vinh dự
Dâng tượng thánh đó thôi!"

Quan mà dốt đặc cán mai
Thì dân chỉ vái áo ngoài của quan

Ảnh đại diện

Thỏ và rùa (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Huỳnh Lý, Nguyễn Đình

Chạy ích chi? Cốt đi đúng lúc,
Chuyện Thỏ, Rùa ngẫm thực rõ thay.
Rùa rằng: “Ta đánh cuộc này:
Đích kia chạy đến, anh tày tôi chăng?
- Chị điên chắc! Nghĩ xằng mơ hão
Chạy hơn ta? Tẩy não đi thôi!”
Khăng khăng Rùa cứ giữ lời:
- “Điên hay không, tôi vẫn chơi cuộc này”
Họ vào cuộc theo y Rùa thách
Giải hai bên, cạnh đích cùng bày,
Hỏi chi vật nọ món này!
Lại cần chi biết ai đây trọng tài!
Thỏ chỉ việc nhảy vài bốn cái
(Cái nhảy khi suýt phải sa cơ,
Nhảy làm bầy chó ngẩn ngơ
Rượt theo mà chẳng bao giờ bén chân)
Vâng! Thỏ đủ giờ ăn giờ ngủ
Giờ vểnh tai nghe gió đông tây
Mặc cho cái ả Rùa này
Như ông quan cụ khoan thai lê mình.
Rùa rời gót tận tình, tận lực
Ì ạch lê từng bước... cố mau
Hợm mình, Thỏ định chạy sau,
Khởi hành cùng lúc, hơn nhau quá thường!
Thỏ nghĩ bụng: “Không bươn bả vội
Càng phất phơ càng nổi tài ba!”
Thỏ gặm cỏ, Thỏ lê la
Thỏ nằm Thỏ nghỉ,... nhởn nhơ đủ trò,
Nhơn nhơn chẳng buồn lo tranh cuộc,
Cuối cùng... khi Thỏ ngước nhìn lên
Đích kia Rùa đã kề bên,
Thỏ ta vội phóng như tên bay vù.
Nhưng bay, nhảy quá ư vô ích
Chị Rùa ta tới đích nhanh thay!
Rùa cười: “Tôi nói chẳng sai,
Có ăn ai được cái tài chạy nhanh?
Tôi thì thắng còn anh lại bại
Nếu anh bê một cái mai vào
Thì còn ì ạch đến đâu?”


Nguồn: Văn học 7 tập 2, NXB Giáo dục, 2000
Ảnh đại diện

Con cáo và chùm nho (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Cáo kia dù trắng hay đen
Vẫn phường khoác lác vẫn tên bịp đời
Đói meo tưởng chết tới nơi
Giàn cao trông thấy nho tươi ngon lành
Nho chín mọng phơi mình đỏ chót
Gã phong lưu nước bọt chảy dài
Không với tới, gã chê bai:
- Nho xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu!

Than phiền phỏng ích hơn ru?


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985

Trang trong tổng số 6 trang (52 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối