Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Đình. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 6 trang (52 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Con cá nhỏ và người đánh cá (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Cá con và người câu cá

Cá con sẽ trở thành cá lớn
Miễn trời cho cá sống bình yên
Nhưng mà câu được cá lên
Thả chờ nó lớn, chẳng điên cũng cuồng
Cá đã thả còn hòng bắt lại
Phiêu lưu thay, chuyện đại tào lao!

Chép con một chú lau nhau
Rìa sông mắc phải lưỡi câu một chàng
Chàng ngắm cá, nói rằng: "Cũng tốt
Cá kể đầu, miễn được nhiều con
Cũng thành một bữa chén ngon
Thôi, ta bỏ giỏ, chả còn nề chi!"
Cá lâm quẫn, nằn nì giọng cá:
"Bắt tôi làm cái thá gì, ông?
Thân tôi nửa miếng là cùng!
Chờ tôi lớn đã, đáng công câu về
Gặp tay sụ sẽ mê, mua đắt
Còn hơn câu lắt nhắt thế này!
Trăm con một đĩa không đầy
Ra gì, không đáng làm rầy miệng ông!"
Chàng câu đáp: "A, không đáng kể!
Chú mình ơi, bàn dễ nghe chi!
Tán hươu tán vượn ích gì
Chiều nay bỏ chảo rán đi tốt rồi!"

Chắc chi cá nước chim trời
Mà ham bắt bóng thả mồi trong tay!


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Truyện cô hàng sữa (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Cô hàng sữa và hũ sữa

Cô Perết đội đầu hũ sữa
Đặt êm ru vào giữa đệm bông
Cô ta chắc mẩm trong lòng
Ra cho đến tỉnh chắc không hề gì
Người nhanh nhẹn, chân đi rảo bước
Bởi hôm nay cô mặc gọn gàng
Để cho thoăn thoắt lẹ làng
Tênh tênh giày mỏng, nhẹ nhàng váy đơn
Cô hàng sữa nhẹ tơn gọn lỏn
Vừa bước vừa tính toán gần xa
Rằng đem tiền sữa bán ra
Mua ngay trăm trứng ấp ba mái cùng
Kể chẳng khó, thông đồng bén giọt
Tay gái này chăm chút đảm đang
Cô rằng: "Việc cũng dễ dàng
Quanh nhà gây lấy một đàn gà con
Cáo có giỏi xơi ngon ít chú
Còn bán đi cũng đủ một heo
Lợn mua đâu phải tẻo teo
Vỗ to mấy nỗi cám bèo chóng thôi!
Bán lợn được tiền tươi bạc tốt
Ai cấm ta mua nhốt vào chuồng
Cứ theo giá cả tương đương
Một bò mẹ với một chàng bê con?
Chàng bê con lơn tơn nhảy nhót
Giữa đàn bò, sướng mắt ta xem!"
Đến đây Perết hứng lên
Nhảy rơn, hũ sữa lăn chiêng đổ nhào
Bê! Bò! Lợn! Gà nào! tiêu tán!
Nhìn của rơi lênh láng bốn bề
Cô tôi ngao ngán quay về
Xin chồng tha lỗi còn e ăn đòn
Câu chuyện được người đồn khắp xứ
Thành chuyện vui: "Cái hũ sữa bò"

Hão huyền ai chả như cô?
Ai không có lúc ngồi mơ xây lầu?
Kể ai cũng giống nhau đấy chứ
Picrôcôn, Piaruýx [*], cô em
Người hiền triết, kẻ cuồng điên
Mơ trong khi thức là tiên trên trời
Hồn phiêu lãng vào nơi ảo mộng
Của hoàn cầu ôm gọn tay ta
Về ta tất cả vinh hoa
Về ta phụ nữ nõn nà trần gian
Ngồi một mình, thách trang cái thế
Đi lật ngai hoàng đế như chơi
Dân yêu tôn phắt lên ngôi
Ngập đầu mũ miện như trời đổ mưa
Giật mình tỉnh giấc tan mơ
Bố cu mình lại vẫn là bố cu


[*] Picrochole: nhân vật trong truyện Gargantua của nhà văn Pháp Rabelais, phỏng theo nhân vật lịch sử cổ đại Pyrrhus.
Pyrrhus: vua xứ Epirus, đã từng đánh bại quân đội La Mã, nuôi mộng xâm lược toàn bờ Bắc Địa Trung Hải, nhưng trong khi đánh vào một thị trấn, bị một bà già từ trên mái phố ném một viên ngói giết chết (thế kỷ III trước Công nguyên).

Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Lừa và chó con (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình, Huỳnh Lý

Tài ít chớ xít ra nhiều
Không chút yêu kiều
Lại vô duyên tệ
Rù rờ khệ nệ
Dù cố làm duyên
Cũng chẳng trở nên
Con người duyên dáng
Kẻ tốt số mạng
Trời phú biệt tài
Khiến cho mọi người
Gặp là thích thú.
Duyên kia mặc họ
Chớ bắt chước Lừa!
Lừa kia muốn được chủ ưa
Vuốt ve chủ để được đùa được nuông
Nó nghĩ: bởi Cún dễ thương
Nên ông bà đãi ngang hàng ngang vai
Còn ta, gậy cứ phang hoài!
Cún đưa một cẳng là người ôm hôn
Làm theo Cún, thật giản đơn
Để người cũng nựng, cũng tôn, ẵm bồng...
Ý đẹp trong đầu nấu nung
Thì vừa thấy chủ nhân ông tươi cười
Nặng nề Lừa xán lại người
Đưa móng mòn nhẵn nhui nhui vào cằm
Để thêm tình tứ thâm trầm
Hét lên, đệm khúc giai âm họ Lừa
Chủ: “Ồ! ve vuốt thú chưa?
Lại thêm hát nữa, êm tai lạ đời!
Gậy đâu?”
Gậy múa tức thời
Lừa liền đổi điệu. Kịch vui hạ màn


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Sói và cò (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Ăn tham nuốt vội
Tính Sói xưa nay
Sói kia phè phỡn cỗ đầy
Nuốt nhanh tưởng đã mạng rày đi tong
Mảnh xương mắc sâu trong cuống họng
Thở ặc è khó rống, khôn la
Bảy đời phúc Sói nhà ta
Cái Cò đâu bỗng dạo qua tới gần
Sói ra hiệu gọi thầm Cò đến
Bà lang ta nhanh nhẹn trổ nghề
Xương kia bà rút tức thì
Rút xong mới đặt vấn đề tiền công
Sói bảo: "Đòi tiền ông nữa hử?
Rõ đùa dai con mụ nực cười!
Cổ vừa thoát họng ông rồi
Được tha đã phúc còn đòi tính công?
Cút đi! Bạc nghĩa! Đừng hòng!
Từ nay chớ vướng chân ông, bỏ bầm!"


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Bồ câu và kiến (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình, Huỳnh Lý

Dòng suối trong, Bồ câu giải khát
Kiến rơi vào, làn nước cuốn đi
Kiến bơi, Kiến quậy ích gì?
Mênh mông biển cả dễ chi vào bờ?
Bồ câu liền tỏ ra phúc đức
Cọng cỏ khô chim bứt thả theo
Cỏ như doi đất, Kiến leo
Từ trong tai biến hiểm nghèo vượt ra
Vừa lúc ấy chợt qua nơi đó
Một anh chàng bần khổ, chân không
Tình cờ tay lại xách cung
Thấy chim chắc mẩm miếng ngon vào nồi
Anh nhà quê nhắm rồi, sắp bắn
Kiến đốt ngay gót hắn một mồi
Hắn quay đầu lại tức thời
Bồ câu nghe động, một thôi bay vèo
Cùng chim tiệc cũng bay theo
Chẳng còn lấy tí tị teo quệt mồm


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Sư tử và chuột (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình, Huỳnh Lý

Với mọi người vui lòng giúp đỡ
Nhiều khi cần kẻ nhỏ hơn ta
Ngụ ngôn đôi chuyện nêu qua
Còn bao sự việc thật là đáng tin

Chúa sơn lâm có Sư tử nọ
Chuột lơ ngơ vừa ló ra ngoài
Nhảy vào chân chúa, chao ôi!
Bao dong lượng cả, may đời Chuột con
Ơn trời bể Chuột còn ghi nhớ
Có ai ngờ chúa lỡ sa cơ
Lọt trong tấm lưới bất ngờ
Chúa gầm, chúa rống chỉ chờ chết thôi
Chuột chạy vội đến nơi nguy hiểm
Dùng hàm răng gậm nhấm lưới dày
Một mắt đứt kéo cả dây

Thời giờ không tiếc lại dày kiên tâm
Khoẻ gân, cuồng nhiệt sao bằng


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Chó săn và bạn (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Huỳnh Lý, Nguyễn Đình

Mụ Chó săn đến ngày sinh đẻ
Con giục ra, biết để vào đâu?
Xở xoay - ai biết cách nào?
Được bà bạn nhượng ít lâu gian nhà
Đến kỳ hẹn bạn ra đòi lại
Chó săn xin hãy đợi đôi tuần
“Các cháu bước chửa vững chân...”
Chung quy khất được mươi lăm đêm ngày
Khi mãn hạn chủ quay lại hỏi
“Nhà, phòng, giường xin hãy trao đây!”
Nhe nanh, mụ Chó lần này
Bảo rằng: “Ta sẽ ra ngay, sẵn sàng
Ta và cả bầu đoàn một lúc
Nếu nhà người đủ sức đuổi ra”
(Bầy con đã khoẻ lắm mà!)

Giúp phường độc ác tinh ma
Giúp thì dành đó, rồi ra tiếc dài
Muốn đòi phải đấm phải thoi
Dụng câu pháp lý, vận bài đấu tranh
Một cẳng chúng lọt nhà anh
Bốn chân rồi sẽ tung hoành liền theo!


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Dơi và hai cầy (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Dơi kia bay quáng bay quàng
Chúi đầu rơi tọt vào hang chị Cầy
Cầy này ghét chuột xưa nay
Thoạt trông đã vội chạy ngay đến vồ
"Con này quả thật gan to!
Cả nòi mày tự thuở giờ hại ta
Mày còn mò đến đây à?
Thú đi! Mày có phải là chuột không?
Đích mày là chuột chính dòng
Cũng như tao vốn là tông tộc Cầy!"
Dơi thưa:" Xin lỗi! Tôi đây
Nào đâu phải chuột, ai bày phao vu?
Tôi đây mà bảo chuột ư?
Nhờ ơn tạo hóa nhân từ cao minh
Sinh tôi chim rõ rành rành
Xin trông cặp cánh bên mình đủ thôi
Muôn năm, loài điểu tung trời!"
Lời cung khá vững, dịu thôi đầu Cầy
Nhờ ba tấc lưỡi khéo quay
Dơi kia đã được Cầy này buông tha

Vài hôm sau lại lơ mơ
Vào hang Cầy khác, Dơi ta đâm nhào
Cầy này thù ghét chim sao!
Thế mà Dơi lại mắc vào tai ương
Tưởng là chim rúc vào hang
Cái bà dài mõm đã toan xơi liền
Nhanh mồm Dơi vội van xin:
"Người ta vu khống cho em thưa bà!
Em đâu có phải chim mà!
Chim thì lông vũ, em là lông mao
Lượng trên ngờ vực lẽ nào
Chính em là chuột, trông vào mà coi!
Chúc loài chuột sống muôn đời!
Thiên lôi hãy vật chết toi lũ mèo!"
Thế là Dơi khéo xoay chiều
Hai lần gặp nạn hiểm nghèo đều qua

Lắm anh tùy vận thay cờ
Khôn ngoan xoay chuyển nguy cơ dễ dàng!
Theo vua: "Vạn tuế!" hô vang
Liên minh quay lại, hô tràn: "Muôn năm!"


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Sư tử và muỗi mắt (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Sư tử một hôm chửi Muỗi mắt:
- Cút đi! Đồ bọ oắt thối tha!
Tức thì Muỗi mắt nhà ta
Cùng Sư tuyên chiến: "A! A! Thằng này!
Mày chớ tưởng mày là vua chúa
Thì tao đây khiếp sợ, nể vì!
Bò to gấp mấy mày kia
Mà tao cũng cứ dắt đi tùy lòng!"
Nói vừa dứt, Muỗi xông ra trận
Rúc còi lên quyết tấn công liền
Vừa lính chiến, vừa lính kèn
Thọat tiên Muỗi phóng cao lên lấy đà
Rồi dựa thế, Muỗi sà xuống gáy
Đốt cho Sư giẫy nẩy phát điên
Mép sùi, mắt quắc, gầm lên
Cả miền trốn chạy, cả miền sợ run
Cơn khủng khiếp bao trùm thế giới
Chính kỳ công của Muỗi tí hon
Gan liền con Muỗi oắt con
Nhè Sư đánh dập đánh dồn trăm nơi
Khi đốt gáy, khi chơi đúng mõm
Nhè mũi Sư chui lỏn tận cùng
Khiến cho Sư tử phát khùng
Cơn điên đã nổi đến cung tam bành
Kẻ địch thủ vô hình thắng thế
Được thể càng đắc ý cười to
Cười nanh, cười vuốt Sư rồ
Vật mình bật máu nên trò gì đâu!
Sư tử khốn cào đầu, cấu đít
Đuôi vù vù quất tít quanh hông
Đập không khí quẫy lung tung
Càng vùng càng vẫy càng không nước gì!
Cơn lục tặc cực kỳ hung dữ
Càng khiến cho Sư tử nhừ xương
Sư ta mệt lử, nằm đườn
Muỗi ta bãi chiến, vinh quang ra về
Kèn xung kích trước nghe vang dội
Khúc khải hoàn giờ lại dội vang
Loan tin chiến thắng bốn phương
Nửa đường lưới nhện lại vương vào tròng
Thế là đời Muỗi cũng tong

Chuyện này ngụ ý gì không?
Theo tôi, bài học ngụ trong hai điều:
Một là bé hạt tiêu địch thủ
Thường vẫn là đáng sợ hơn to
Hai là không chết biển hồ
Lại hay chết đuối lơ ngơ ao tù


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Ảnh đại diện

Nhái muốn to bằng bò (Jean de La Fontaine): Bản dịch của Nguyễn Đình

Ếch muốn to bằng Bò

Ếch kia nom thấy chú Bò
Trước con mắt Ếch, Bò to kếch xù
Cái thân Ếch bé như quả trứng
Lại muốn trương cho xứng với Bò
Cố phình, cố phệnh cho to
Phình xong, bảo bạn: "Thử so xem nào
Đã to chửa? Nói tao nghe thử
Bằng Bò chưa? Đã đủ hay chưa?"
"Cóc bằng!" Tiếng chị em thưa
Ếch ta lại cố: "Đấy, vừa bằng chăng?"
Chị em bảo: "Khó bằng Bò được!"
Ếch lại rằng: "Đến lúc bằng đây!"
Chị em cứ bảo: "Này! Này!
Còn thua xa lắm, sức mày đừng mong!"
Cái con vật gầy nhong lại cố
Phình, phình thêm đến... vỡ bụng kềnh!

Ngẫm trong thế sự chúng mình
Dại như cái Ếch thật tình thiếu đâu!
Trưởng giả muốn ra màu vương giả
Học công khanh xây cả đền đài
Tiểu vương đặt sứ cho oai
Tước hầu cũng muốn lắm trai thị đồng


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985

Trang trong tổng số 6 trang (52 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối