Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lê Phạm Minh Ngọc ngày 02/03/2026 13:13
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lê Phạm Minh Ngọc
vào 02/03/2026 13:18
Ngày lại ngày, tớ thả trôi theo nước
thuyền lại thuyền xuôi dòng nước lênh đênh.
Viết tên mình – chữ lớn và mực đen
lên thuyền giấy – cùng tên làng quê mẹ.
Tớ mong thuyền đến một miền xa lạ,
kể cho người nơi ấy tớ là ai.
Thuyền tớ mang dạ hoa hái vườn nhà,
sớm tinh mơ, hoa dịu dàng hé nở.
Tớ mong khi rời bình minh rực rỡ,
bình an về, thuyền cập bến màn đêm.
Thả thuyền rồi, tớ ngước mắt nhìn lên
thấy mây trời cũng giương buồm theo gió.
Tớ không biết có bạn nào ở đó
phái mây trời xuống tham dự cuộc đua!
Đêm ùa về, tớ úp mặt vào tay
và mơ thấy cả một đoàn thuyền giấy.
Thấy thuyền tớ bơi hoà vào dòng chảy
của sao trời đang ôm ấp màn đêm.
Lái thuyền là những thiếu nữ dịu êm
mà tớ gọi là nàng tiên giấc ngủ
Họ bay đi khi đã thu hoạch đủ
những giỏ hàng mang đầy ắp giấc mơ.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Hàn Minh Ngọc ngày 12/04/2015 23:45
Khi đi trẻ, lúc về già
Giọng quê không đổi, tóc đà khác bao
Trẻ con gặp lạ không chào
Cười hỏi: "khách ở nơi nào lại chơi"?
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Minh Ngọc ngày 18/08/2008 19:28
Tim ơi... ta hãy quên chàng!
Đôi ta: thà chết, không hàng, đêm nay!
Ngươi quên hơi ấm chàng say
Ta quên nét sáng chàng đầy mắt môi
Nè, khi ngươi đã quên rồi
Nhắc ta phải gắng, không thôi - nhưng mà
Nhanh lên! ta chỉ sợ là...
Lúc ngươi trì trệ, lỡ... ta nhớ chàng...
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.