Dưới đây là các bài dịch của Lê Bá Thự. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 4 trang (40 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Adam và Eva (Czesław Miłosz): Bản dịch của Lê Bá Thự

Ađam và Êva đọc truyện khỉ nhà đang tắm,
Nó nhảy vào bể, bắt chước một cô nàng
Nó vặn vòi nước: ôi cứu tôi! nóng qúa!
Cô gái lao tới, đồ ngủ mỏng tang
Bộ ngực to, trắng ngần, lúc lắc
mạch máu hằn xanh.
Cứu con khỉ, nàng ngồi bên bể nóng,
Đi vô nhà thờ, nàng gọi con sen.
Và Ađam, Êva không chỉ đọc truyện đó
Tay giữ cuốn sách đặt trên đùi trần.
Những lâu đài này! Những cung điện này!
Những thành phố nhà cao ngất trời này!
Những sân bay hành tinh giữa những ngôi chùa cổ này!
Họ nhìn nhau, mỉm cười,
Song chẳng dám tin
(các người xuống đó, các người khắc rõ)
Và tay Êva với vào qủa táo.


Berkeley, 1989

Nguồn: Các nhà thơ đoạt giải Nobel, NXB Lao động, 2009
Ảnh đại diện

Một thí dụ (Wisława Szymborska): Bản dịch của Lê Bá Thự

Cơn lốc
đêm qua vặt sạch lá cây
trừ một chiếc lá nhỏ,
vẫn còn đây,
để một mình đung đưa trên cành trụi.

Bằng thí dụ này
Bạo lực bảo rằng,
đúng thế -
đôi khi nó thích đùa.


Nguồn: Lao động cuối tuần (1-3-2012)
Ảnh đại diện

Khoảnh khắc (Wisława Szymborska): Bản dịch của Lê Bá Thự

Tôi thả bước trên đồi xanh
Cỏ và hoa chen cỏ
Tựa trong tranh dành cho trẻ nhỏ
Sương tan, trời biếc xanh
Trong tĩnh lặng tầm nhìn lan nhanh
sang những quả đồi lân cận

Dường như tại chốn này
Nguyên đại cổ sinh chưa hề có
cái thời đá gầm với đá
đùn thành núi cao
đêm không ánh lửa
ngày đen một màu

Dường như qua đây không di chuyển
những bình nguyên
điên vì nóng
run vì cóng

Dường như biển chỉ gầm ở nơi khác
và phá nát bờ ở tận trời xa
Chín giờ ba mươi, giờ địa phương
Mọi vật trong vị trí của mình
trong hoà thuận thường tình
Dưới thung lũng suối nhỏ vẫn là con suối nhỏ
Đường mòn vẫn là đường mòn như muôn thuở
Rừng thiên niên vạn đại vẫn là rừng
Trên trời những chú chim đang lượn
vẫn là những chú chim đang lượn trên trời

Tôi đưa mắt quan sát
Hiện hữu tại nơi đây khoảnh khắc
Một trong những khoảnh khắc trần gian
tôi mong cầu tồn tại ngàn năm


Nguồn: Các nhà thơ giải Nobel, NXB Lao động, 2007
Ảnh đại diện

Tấm ảnh chụp ngày 11 tháng 9 (Wisława Szymborska): Bản dịch của Lê Bá Thự

Họ nhảy xuống
Từ những tầng nhà rực lửa
một người, hai người, và tiếp nữa
cao hơn, thấp hơn

Tấm ảnh chụp cố níu họ sống
còn bây giờ lưu giữ họ
đang lao xuống
từ trên cao

Họ vẫn còn nguyên
với gương mặt mình
máu họ vẫn chìm
sâu trong cơ thể

Thời gian còn đủ
cho tóc họ bay
tiền xu, chìa khoá
rơi khỏi túi dày

Họ vẫn còn trên không trung
trong những vị trí
mở toang
Chỉ hai việc tôi có thể làm cho họ:
miêu tả chuyến bay
và không đặt tay
ghi vào câu kết


Nguồn: Các nhà thơ giải Nobel, NXB Lao động, 2007
Ảnh đại diện

Nhân chứng (Tadeusz Różewicz): Bản dịch của Lê Bá Thự

Em biết anh đang ở nhà
nhưng xin em đừng vội
vào căn phòng của anh

Có thể em nhìn thấy
anh lặng im thế nào
trước tờ giấy trắng

Làm sao anh viết nổi
về tình yêu
khi nghe tiếng gào thét
của những người bị ggiết
và của quân đê hèn
làm sao viết nổi về cái chết
khi nhìn thấy lũ
trẻ con

Xin em đừng vội
vào phòng của anh

Em sẽ thấy một người làm chứng
câm lặng và xấu hổ
của một mối tình
mà cái chết đã thắng


Nguồn: Những bông hồng xanh của nhà thơ (thơ), Tadeusz Różewicz, NXB Văn học, 2001
Ảnh đại diện

Bài ca về ngày tận thế (Czesław Miłosz): Bản dịch của Lê Bá Thự

Vào ngày tận thế
Ong mật lượn vòng trên hoa sen cạn
Ngư phủ vá tấm lưới chài óng ánh
Cá heo vui nhảy trên biển xanh
Chim sẻ non uống nước máng mát lành
Và rắn có da vàng như xưa nay vẫn vậy

Vào ngày tận thế
Phụ nữ đội ô đi trên cánh đồng
Gã say ngủ lăn quay ngay bên vạt cỏ
Những người bán rau rao hàng trên phố
Chiếc thuyền buồm vàng bơi ra đảo nhỏ
Tiếng vĩ cầm ngân vang trong không gian bao la
Và tan vào đêm trời đầy sao

Những kẻ đợi chờ sấm chớp
Có gì đâu mà nơm nớp
Những kẻ chờ tín hiệu và kèn báo của thống lãnh nhà trời
Họ không tin chuyện xảy ra rồi
Khi mặt trời và mặt trăng đang hiện trên cao
Khi ong mật đang đến với hoa hồng
Khi trẻ con đỏ hỏn đang chào đời
Chẳng kẻ nào tin, chuyện xảy ra rồi

Chỉ ông già tóc bạc khả dĩ là nhà tiên tri
Nhưng không phải vậy, lão có việc để thực thi
Tay buộc chùm cà chua lão phán:
Sẽ chẳng có ngày tận thế khác đâu
Sẽ chẳng có ngày tận thế khác đâu

Ảnh đại diện

Tổ quốc tôi (Czesław Miłosz): Bản dịch của Lê Bá Thự

Tổ quốc, nơi tôi không trở lại
Là rừng xanh quanh hồ rộng
Là mây trôi, trời cao lồng lộng
Tôi nhớ như in mỗi khi hướng về Người

Là nước hồ thủ thỉ đêm đêm
Là đáy hồ mọc đầy cỏ sắc
Là loài hải âu đen đang hót
Là ánh hồng lành lạnh lúc hoàng hôn
Là tiếng vịt trời cao vút trên không

Trong bầu trời của tôi, hồ khổ đau đang ngủ
Tôi cúi khom và nhìn xuống đáy
Thấy ánh đời tôi. Và thứ doạ tôi
Muôn năm dưới đó là dáng hình tôi trước lúc qua đời.

Ảnh đại diện

Thơ viết lúc bình minh (Tadeusz Różewicz): Bản dịch của Lê Bá Thự

Tôi viết bài thơ này
lúc trời còn nhá nhem
trong tĩnh lặng không đèn
như trong quả cầu mọc mốc

giấy
không màu
dưới tay tôi
không chất gỗ
loé sáng

những người chết
hiện hình
trong suốt
qua họ
tôi nhìn thấy
những thành phố lớn Usta
chiếc bình quyển sách cái bàn
bông hoa vàng
tôi nghe thấy tiếng cười
họ biến

loài người lại đông hơn
nhiều hơn

Ảnh đại diện

Cây (Tadeusz Różewicz): Bản dịch của Lê Bá Thự

Các nhà thơ ngày trước
là những người mắn phước
thế giới như một cây
còn họ là trẻ nhỏ

Biết treo cho em cái gì đây
trên cành của một cây
đã từng hứng chịu
những trận mưa sắt gang

Các nhà thơ ngày trước
là những người mắn phước
nhảy múa quanh gốc cây
như một bầy trẻ nhỏ

Biết treo cho em cái gì đây
trên cành của một cây
đã cháy trụi
chẳng còn hát còn vui

Các nhà thơ ngày trước
là những người mắn phước
dưới tán lá cây sồi
hát hò như trẻ nhỏ

Còn cây của ta bây giờ
đêm khuya kẽo kẹt
trên cây lửng lơ treo
xác quân đê tiện

Ảnh đại diện

Sống (Tadeusz Różewicz): Bản dịch của Lê Bá Thự

Sống
trong cửa quay
tôi viết
truyện và
kịch

Và đây là một trong "những bí mật"
của vở kịch của tôi

trước khi ý tưởng vào
bên trong cửa với "nhân vật chính"
nó đã ở ngoài cửa
với nhà phê bình

tác phẩm tôi bắt đầu viết
ở trang này là lời
ở trang kia tôi kết
không lời

cái bóng đã đi theo tôi
giờ đang vượt trước tôi
một đoạn dài bằng cái lưỡi

Trang trong tổng số 4 trang (40 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối