Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Khắc Khoa. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 8 trang (73 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Họ đã kể với em đủ chuyện...” (Heinrich Heine): Bản dịch của Nguyễn Khắc Khoa

Họ đã kể với em đủ chuyện
Và cùng em ca cẩm cũng nhiều
Nhưng họ có khi nào nói đến
Hồn anh hành hạ bởi bao điều

Họ luôn tỏ mình là cao đạo
Đầu lắc lư ra bộ xót xa
Họ luôn gọi anh là kẻ xấu
Còn em thì tin quá đi mà

Nhưng một điều tồi tàn hơn hẳn
Làm sao mà họ biết nổi đây
Là cái dở cực kỳ ngu xuẩn
Anh âm thầm ôm giữa ngực này


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Rộn ràng tiếng sáo đàn...” (Heinrich Heine): Bản dịch của Nguyễn Khắc Khoa

Rộn ràng tiếng sáo đàn
Xen tiếng kèn trầm bổng
Nàng đang vui say đắm
Điệu nhảy lễ thành hôn

Tiếng đàn hát vang dồn
Tiếng nói cười chẳng dứt
Nhưng lắng nghe thổn thức
Tiếng thiên thần đáng yêu


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Em ơi từ cuộc đời anh...” (Heinrich Heine): Bản dịch của Nguyễn Khắc Khoa

Từ trong giọt lệ của anh
Nở ra rực rỡ bao nhành hoa tươi
Của anh - từ tiếng thở dài
Sẽ thành rộn rã những lời hoạ mi

Yêu anh em nhé yêu đi
Hoa kia anh hái hết về tặng em
Và bên song cửa thân quen
Sẽ vang tiếng hát êm đềm hoạ mi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Một mình dạo dưới hàng cây...” (Heinrich Heine): Bản dịch của Nguyễn Khắc Khoa

Một mình dạo dưới hàng cây
Nỗi buồn đau cứ dứt day chẳng rời
Mộng xưa đã sống lại rồi
Và đang lẵng nhẵng tim tôi bám hoài

Hỡi chú chim giữa vòm trời
Ai tai quái đã dạy ngươi khúc này?
Thôi thôi chú hãy im ngay
Kẻo nghe nữa trái tim đây càng sầu

"Có cô gái trẻ hôm nào
Qua đây đã hát những câu hát này
Lũ chim tôi học thuộc ngay
Bao lời ca đẹp đắm say lòng người"

Thôi thôi đừng kể chim ơi
Chúng bay ranh mãnh nhưng tôi lạ gì
Đừng mong tinh quái lấy đi
Nỗi buồn muôn thuở diệu kỳ của tôi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Sơ chí gia (Nguyễn Thông): Bản dịch của Lê Thước, Phạm Khắc Khoan

Chạy loạn nên choàng áo họ Vương
Cuối năm lủi thủi trở về làng
Đá ngồi say rượu hoa rơi kín
Cửa tựa ngâm thơ trúc rủ ngang
Giành chiếu thẹn không người cố lão
Xuống khung may có bạn tao khang
Thôi thời kiếm chén cho vui vậy
Cá béo cơm ngon có sẵn sàng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ký hữu (Nguyễn Thông): Bản dịch của Lê Thước, Phạm Khắc Khoan

Người mệt cửa nào vén áo qua
Say đâu nằm đấy ấy nhà ta
Duyên may âu xã cho làm bạn
Lòng tốt lân ông cất hộ nhà
Cỏ loạn không giồng, thềm mọc khắp
Hoa rơi vừa quét, chái liền sa
Xóm nghèo năm muộn ai qua hỏi
Bờ liễu ngâm thơ buổi ác tà


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thuật hoài (Trần Xuân Soạn): Bản dịch của Nguyễn Khắc Khoan

Dời nhà xa nước trót sai kỳ
Nam Bắc hai phen cây cỏ ghi
Đổi họ dám đâu rằng dối trá
Náu mình tạm để lánh hiềm nghi
Vợ hiền chớ trách chồng đen bạc
Con hiếu đừng chê bố lỗi nghì
Trút sạch nhớ thương dòng biển cả
Trước sau lưu lạc một tâm tư


Ảnh đại diện

“Đã tự bao giờ họ tha thiết yêu nhau...” (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Khắc Khoa

Họ đã yêu nhau say đắm, tự lâu rồi
Cùng mơ ước, khát khao, khắc khoải,
Nhưng như kẻ thù, họ lánh xa nhau mãi,
Lời đổi trao chỉ nhạt nhẽo vu vơ.

Họ chia tay nhau hờ hững, thẫn thờ,
Hình ảnh cũng chỉ về trong mộng ảo,
Rồi họ chết dưới suối vàng lạnh vắng,
họ gặp nhau nhưng nào nhận ra nhau.


Thông tin từ dịch giả Vũ Thế Khôi, bản dịch này của Khắc Khoa, in lần đầu cùng bản dịch của Thuỳ Dương trong M.Ju.Lermontov, Thơ (NXB Văn học, 1978), in lại cùng bản dịch của Trần Lê Văn, Tạ Phương trong Thơ M. Lermontov song ngữ Nga - Việt (NXB Văn học & TT Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, 2015).
Ảnh đại diện

Chiếc lá (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Khắc Khoa

Chiếc lá sồi lìa cành cao thân thiết
Bão tố đuổi xua qua đồng cỏ xanh tươi
Lá khô héo, khổ đau vì nắng rét
Dạt trôi về bờ Hắc Hải xa xôi

Bờ Hắc Hải có cây huyền linh nọ
Gió rì rào đang mơn nhẹ cành non
Trên cành cây lũ chim trời hớn hở
Đang múa ca mừng nữ chúa Đại dương

Khách tha hương lòng tái tê, buồn tủi
Bám gốc cây cao xin một chỗ nương thân
Tôi, chiếc lá bị cuộc đời hắt hủi
Tàn úa, bơ vơ trên xứ sở bạo tàn

Đã bao ngày tôi lang thang như thế
Không mái nhà che, không giấc ngủ yên
Hãy cho tôi bên lá cành cao quý
Tôi biết kể nhiều câu huyện thần tiên

"Ta không cần!" - Cây huyền linh đáp lại
"Ngươi xác xơ, cơ cực... chớ đua đòi!...
Ngươi hiểu biết... ta được gì chuyện ấy?
Ta đã chán ta nghe chuyện lũ chim trời!"

Ta chẳng quen ngươi - kẻ cầu bơ cầu bất
Trời yêu ta, hoa ta đẹp trời thêm
Ta vươn ngọn giữa trời xanh bát ngát
Gốc rễ này: biển tắm mát ngày đêm"


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ghềnh đá (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Khắc Khoa

Đám mây hồng đêm qua ngủ tạm
Trên ngực ghềnh đá nhám khổng lồ,
Và hôm nay mây lên đường đi sớm;
Giữa nền trời xanh biếc nhởn nhơ...

Nhưng còn một vết hằn ướt đẫm
Trên trán nhăn ghềnh đá già nua,
Một mình đứng xót xa im lặng,
Đá khóc thầm giữa cảnh hoang vu...


Trang trong tổng số 8 trang (73 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] ›Trang sau »Trang cuối