Dưới đây là các bài dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 3 trang (21 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Chim sơn ca (Gabriela Mistral): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Anh nói rằng anh yêu chim sơn ca hơn bất cứ loài chim nào khác vì đường bay của nó thẳng đến mặt trời. Em muốn đường bay của chúng mình cũng giống như thế.

Những con chim đại hải âu bay trên biển, say ngất vì chất muối và i-ốt. Chúng giống như những ngọn sóng tự do tung vào không trung, nhưng chúng không rời khỏi những ngọn sóng khác.

Những đàn cò thường có những hành trình rất dài; chúng trải những chiếc bóng của chúng trên khắp mặt địa cầu. Nhưng, giống như loài đại hải âu, chúng bay song song với đường chân trời, và nghỉ ngơi trên những sườn đồi.

Riêng con chim sơn ca phóng ra khỏi những lối mòn như một chiếc phi tiêu sinh động và bay vụt lên, mất hút vào những tầng trời. Thế rồi con chim sơn ca cảm thấy như chính mặt đất cũng nhô lên. Những cánh rừng thiêng bên dưới không đáp lời con chim sơn ca. Những ngọn núi bị đóng đinh trên các bình nguyên không đồng vọng.

Thế nhưng, một mũi tên có cánh cứ nhanh nhẹn phóng vút lên, và nó hót líu lo giữa vầng dương và mặt đất. Ta không biết phải chăng con chim đã rơi xuống từ vầng dương hay bay lên từ mặt đất. Nó hiện hữu giữa trời và đất, như một ngọn lửa. Khi đã ngợi ca các tầng trời bằng muôn câu hát tràn trề, con chim sơn ca mệt nhoài đáp xuống đồng lúa mì.

Anh ơi, anh đã muốn chúng mình có được đường bay thẳng đứng ấy, không một chút lượn lờ chao đảo, để vươn đến tận nơi chúng mình có thể nghỉ ngơi trong ánh sáng.

Anh đã muốn bầu trời rạng đông đầy những mũi tên, tràn ngập những con chim sơn ca phơi phới tung bay. Anh, trong từng bài hát bình minh, anh đã tưởng tượng đến những bầy chim sơn ca vàng óng bay giăng giăng như tấm lưới trôi giữa đất trời.

Anh ơi, vai chúng mình nặng trĩu. Chúng mình tha thiết với lối mòn ấm áp: những thói quen cũ. Chúng mình vươn lên trong vinh dự, chỉ như cây sậy cố ngoi lên. Cọng lá kiêu hãnh nhất cũng không vượt quá những nhánh thông cao lớn.

Chỉ khi chúng mình chết đi chúng mình mới đạt được đường bay thẳng đứng ấy. Chẳng bao giờ còn bị cầm giữ bởi những lối mòn trần thế nữa, thân xác chúng mình sẽ hoà nhập vào linh hồn chúng mình nơi thiên đỉnh.

Ảnh đại diện

Tỉ dụ (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Một con bướm bay giữa những chiếc ô-tô,
Marie José nói với tôi: chắc chắn đó là Trang Tử,
trên bước du hành qua Nữu Ước.
Nhưng con bướm
không biết nó là con bướm
đang chiêm bao thấy mình là Trang Tử

Hay Trang Tử
đang chiêm bao thấy mình là con bướm.

Con bướm không bao giờ thắc mắc:
nó bay.

Ảnh đại diện

Bằng hữu (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Giờ phút hằng chờ đợi là đây
Trên bàn ăn
lung linh
ngọn đèn vàng xoã tóc
Đêm tối biến khung cửa sổ thành vô hạn
Không có ai ở đây
Quanh tôi chỉ là những hiện hữu vô danh

Ảnh đại diện

Đầu ngày (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Những bàn tay lạnh
vội vã tháo gỡ
từng miếng băng bóng tối
Tôi mở mắt
Còn đây
Tôi vẫn sống
Ngay giữa
Một vết thương tươi rói

Ảnh đại diện

Ở đây (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Bước chân tôi rải dọc đường phố này
Vọng âm
Trên một đường phố khác
Mà ở đó
Tôi nghe bước chân tôi
Rải dọc đường phố này
Mà ở đây

Chỉ sương mù có thật

Ảnh đại diện

Thực chứng (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Nếu tia sáng trắng
từ ngọn đèn này có thực, và thực có
bàn tay này đang viết, có thực không
đôi mắt đang dõi nhìn điều tôi viết?

Từng chữ và từng chữ
điều tôi nói biến đi.
Tôi biết tôi đang sống
giữa một đôi dấu ngoặc.

Ảnh đại diện

Nguyện ngôn (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Những bờ môi lạnh của đêm
thốt lên một lời
thạch trụ của niềm đau
chẳng có ngôn từ, chỉ là đá tảng
không là đá tảng, chỉ có bóng đêm
tư tưởng bốc hơi
nước toả qua bờ môi tôi mờ đẫm
lời của sự thật
nguyên nhân của sai lầm tôi
Nếu chỉ là cái chết thì chỉ xuyên qua nó tôi mới thực sống
Nếu là niềm cô liêu thì vì nó tôi thốt nên lời
Là ký ức thì tôi quên tất cả
Dù chẳng thể hiểu được nó tôi ký thác tôi cho nó
Làm sao hiểu cuộc sống chính mình
Làm sao quên mọi điều đã biết
Thời gian với đôi con ngươi khép hờ
nhìn thấy chúng ta, và để chúng ta thấy nó.

Ảnh đại diện

Gió, nước, đá (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Nước bào rỗng đá,
gió thổi tung nước,
đá cầm chân gió.
Nước, gió, đá.

Gió đẽo khắc vào đá,
đá là cốc đựng nước,
nước thoát ra thành gió.
Đá, gió, nước.

Gió xoay chiều gió hát,
nước trôi nước thầm thì,
đá lặng câm bất động.
Gió, nước, đá.

Cái này là cái kia và không là gì cả:
giữa những cái tên trống rỗng
chúng trôi đi và biến mất,
nước, đá, gió.


Tặng Roger Caillois
Ảnh đại diện

Cái cây ở bên trong (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Mọc trong vầng trán tôi một cái cây,
Nó mọc vào trong đó.
Rễ nó là những mạch máu,
những dây thần kinh là cành,
những tàn lá rối rắm là những ý tưởng.
Cái liếc mắt của em làm nó bốc cháy,
và những trái cây của bóng tối
là những quả cam máu,
và những quả lựu lửa.
Rạng đông
trong đêm tối của thể xác.
Nơi đó, trong trán tôi,
cái cây nói.
Này, em có nghe nó không?

Ảnh đại diện

Kẻ khác (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Hắn tạo ra một khuôn mặt cho mình.
Phía sau khuôn mặt đó,
Hắn đã sống đã chết và đã tái sinh nhiều lần.
Khuôn mặt hắn
giờ đây mang những nếp nhăn của khuôn mặt đó.
Những nếp nhăn của hắn không có khuôn mặt.

Trang trong tổng số 3 trang (21 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối