Trang trong tổng số 1 trang (8 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Hoàng Anh Nguyễn ngày 24/11/2021 18:07
Bên cầu Chu Tước cỏ đầy đường
Trong ngõ Ô Y bóng tịch dương
Én xưa nhà Tạ, nhà Vương
Giờ lưu lạc chốn tầm thường dân gian
Gửi bởi Hoàng Anh Nguyễn ngày 04/10/2021 22:30
Tay dìu tay dắt bước lên cầu
Tối nay du tử biết về đâu?
Bên đường tay nắm thật lâu
Nghẹn ngào chẳng nói với nhau một lời
Người ra đi giữ sao được mãi?
Lời ở lại chỉ “Nhớ nhau hoài”
Nhật nguyệt còn đó vì ai
Khi tròn khi khuyết chẳng sai hạn kỳ
Nhân duyên nào biết trước chuyện gì?
Mới vừa gặp gỡ đã biệt ly
Khuyên nhau kẻ ở người đi
Giữ gìn đức sáng đến khi bạc đầu
Gửi bởi Hoàng Anh Nguyễn ngày 04/01/2021 15:22
Còn nhớ buổi chơi đình bên suối
Quá chén say, lối cũ quên rồi
Thuyền ta xuôi mái lạc trôi
Đầm sen gương nước mây trời thong dong
Chậm chân bước, chiều đi vào tối
Nhanh tay chèo, ta phải về thôi
Băng băng rẽ nước khơi ngòi
Đàn cò nghe động, bỏ mồi vội bay
Gửi bởi Hoàng Anh Nguyễn ngày 19/12/2020 02:28
Ngủ vùi chẳng tỉnh cơn say
Hôm qua mưa xéo gió giày cả đêm
Hỏi nàng thị nữ cuốn rèm:
“Hải Đường ngoài đó, nhìn xem thế nào?”
Nàng rằng: “Hoa chẳng làm sao
Tô muôn sắc thắm, khoe bao vẻ hồng”
Nghĩ thầm: “Liệu có chắc không?
Giờ này trổ lá phai bông đâu còn!”
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Trung Lê ngày 24/10/2016 02:28
Thân ở quê xa làm khách lạ
Mỗi khi trời đẹp nhớ người thân
Biết rằng anh em nơi cao ấy
Đều cắm thù du thiếu bản thân.
Gửi bởi thanhbinh82_tp ngày 31/03/2007 15:02
Những khung cửa ảm đạm
Mưa buồn như tuôn rơi
Nỗi khổ đau dĩ vãng
Mùa thu mới đến rồi.
Lại những ngày im lặng
Quanh nhà tôi, quanh vườn.
Trên cành cây lá rụng
Riêng cây nho vẫn hồng.
Cây nho lá đỏ hồng
Tôi gặp anh lần cuối
Cây nở hoa ven tường
Trong tháng mười gió thổi
Cánh hoa đỏ lại tàn
Cây mất dần vẻ đẹp
Và mất hết sắc màu
Như đời anh đang chết
Năm này qua năm khác
Cứ hào nhoáng lung linh
Dù cây kia nhiều sắc
Cũng lụi tàn như anh
Giữa cuộc đời rộng lớn
Anh chưa sống thật lòng.
Tôi vẫn còn xúc động
Nhìn cây nho cuối cùng.
Gửi bởi thanhbinh82_tp ngày 25/03/2007 11:23
Cơn mưa lớn kéo về thành phố
Em bỗng nhiên lại trở về nhà
Sau ba năm xa cách
Em bối rối ngồi lặng thầm hút thuốc
Trời đã mưa. Những giọt mưa đập vào cửa sổ
Em hốc hác, bơ phờ
Sao bao cuộc truy hoan triền miên đây đó
Những điệu nhạc giật gân và rượu mạnh uống đến mềm môi
Để cố quên người chồng và quá khứ
Em lăn xả vào ánh đèn những đèn đixcô xanh đỏ
Anh vẫn chờ đợi em và đứa con chúng ta từ năm đó
Anh mang nỗi buồn bất lực trong tim
(Em mới ngoài đôi mươi, nông nổi? thường tình!)
Rồi em về. Mưa cuối mùa như thác đổ
Em hốc hác bơ phờ
Ngồi lặng thầm như hoá đá
Bỗng nhiên dụi thuốc lá vào gạt tàn và ra ngoài bếp
Em lại pha cà phê như những buổi chiều nào
Khi uống cà phê em nói cùng anh:
"Ngày mai chúng mình đi đón con bé về tội nghiệp"
Em chưa nói được lời xin lỗi
Nhưng cái nhìn của em ân hận và bối rối
Anh biết em đã thành thật và chín chắn hơn xưa...
Gửi bởi Vanachi ngày 24/01/2007 13:36
Anh chẳng còn yêu khi mộng cũ đã tàn
Mang theo cả bao ngọt nào cay đắng
Nhưng hình em trong hồn anh sâu lắng
Vẫn thoảng về trong giấc ngủ êm đềm
Người tình xưa có dễ mấy ai quên
Ngay cả lúc mơ tới bờ tới bến
Miếu dẫu bỏ hoang
vẫn là nơi hương khói
Thần tượng đổ rồi vẫn cứ linh thiêng.
Trang trong tổng số 1 trang (8 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.