Dưới đây là các bài dịch của Hải Anh. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Đề Long Quang động (Lê Thánh Tông): Bản dịch của Hải Anh

Sườn núi xanh xanh đẹp quá chừng
Lên cao vũ trụ rộng không cùng
Báo công, tế cáo cùng trời đất
Lạc lối dường như tới chốn Bồng
Không quét mây vương đầy mặt đất
Vút trời động mở giữa tầng không
Phong quang suốt tận ven rừng suối
Thi thoảng mời ta tới ngắm trông


Nguồn: Tổng tập thơ chữ Hán Lê Thánh Tông, NXB Văn học, 2003
Ảnh đại diện

Vị Thành khúc - Tống Nguyên nhị sứ An Tây (Vương Duy): Bản dịch của Hải Anh

Vị Thành mưa sớm thấm bụi bay,
Liễu mới xanh xanh quán trọ này.
Chén nữa, khuyên mời anh hãy cạn,
Dương quan bạn hữu mấy người hay.


Nguồn: Vũ Thị Kim Xuyến, Ngục trung nhật ký - Khảo sát văn bản và nghiên cứu từ góc độ nhật ký, NXB Văn hoá thông tin, 2006
Ảnh đại diện

Vân Đồn cảng khẩu (Lê Thánh Tông): Bản dịch của Hải Anh

Bến sông mát mẻ ánh hồng soi
Thuyền lướt muôn non lẫn ráng trời
Cô gái bờ xa cười náo nhiệt
Đầu thuyền gió thổi chẳng nghe lời


Lời bình của Trần Nhuận Minh:
Lê Thánh Tông là một vị vua tài giỏi, đã đưa đất nước ta ở thời ông phát triển đến giai đoạn thịnh trị nhất trong lịch sử chế độ phong kiến Việt Nam. Là một nhà thơ lớn, quan tâm tới nhiều vấn đề cốt lõi của đất nước, ông đã để lại cho chúng ta nhiều thi phẩm sống mãi với thời gian.

Bài thơ "Vân Đồn cảng khẩu" như nằm trong góc khuất của thơ ông nên ít người nhắc đến. Hai câu đầu tả cảnh bến cảng, với khí trời mát mẻ, ánh nắng ấm áp và con thuyền của Nhà vua lướt nhẹ giữa muôn trùng núi mây. Cái mới của thời ông và cái lạ của chính thơ ông nằm ở hai câu cuối, ấy là tiếng cười nói náo nhiệt của cô gái Vân Đồn bên bờ biển, nhưng tiếc là đứng ở đầu mũi thuyền, gió thổi to quá, nên ông không nghe rõ được tiếng của cô gái biển. Bản dịch bài thơ đã hay, nhưng câu cuối của trong bản dịch, rất tiếc là không thoát hết được ý thơ của tác giả. Đấy chính là đời sống của vị Hoàng đế. Những câu thơ sinh động, ríu rít sự đời như thếcó trong thơ của Hội Tao Đàn do ông làm chủ suý. Cũng nhờ chuyến đi thực tế đó, mà tiếng cười nói rất đáng yêu của cô gái đảo Vân Đồn, sau hơn 500 năm vẫn còn vang dội tới chúng ta ngày nay.

(do thantho gửi)
Ảnh đại diện

Đỗ Lăng tuyệt cú (Lý Bạch): Bản dịch của Hải Anh

Phía Nam lên mãi trên Đỗ Lăng
Vọng về phương Bắc giữa Ngũ Lăng
Nước thu sáng bóng vầng dương lặn
Ánh trôi nhoà xoá núi xa xăm.

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]