Dưới đây là các bài dịch của 1. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 947 trang (9462 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nam xá (Bùi Địch): Bản dịch của Trương Việt Linh

Hồ xanh bên cạnh gò nam,
Một con thuyền lẻ vẫn thường ở đây.
Mặt trời khuất phía non tây,
Dập dờn sóng biếc dâng đầy hồ trong.

Ảnh đại diện

Văn hạnh quán (Bùi Địch): Bản dịch của Trương Việt Linh

Đến Văn Hạnh quán rồi đây,
Mặt trời đã ngã về tây trễ tràng.
Bắc hồ cùng với núi nam,
Ngoái sau dòm trước lòng càng bâng khuâng.

Ảnh đại diện

Tất viên (Bùi Địch): Bản dịch của Trương Việt Linh

Ưa nhàn vốn tính trời ban,
Cảnh này gặp được nên càng vui thay.
Vườn sơn dạo đến hôm nay,
Lại cùng ông chủ thoã say chuyện trò.

Ảnh đại diện

Trúc lý quán (Bùi Địch): Bản dịch của Trương Việt Linh

Đi qua quán trúc trong rừng,
Nắng soi lối nhỏ như chừng bên nhau.
Tới lui chim núi lao xao,
Chốn thâm u ấy người nào tới đây!

Ảnh đại diện

Ai giang đầu (Đỗ Phủ): Bản dịch của Trương Việt Linh

Ông lão quê Thiếu Lăng tấm tức,
Lẻn đến eo sông Khúc ngày xuân.
Đền đài khoá kín, đầu sông,
Liễu tơ, bồ nõn biết dành cho ai.

Xưa cờ lọng đến chơi vườn thuý,
Cảnh trong vườn bừng vẻ thắm tươi.
Điện Chiêu Dương có một người,
Chung xe vua dạo, được ngồi cạnh bên.

Đeo cung tiễn tài nhân đi trước,
Ngựa trắng mang hàm thiết chói ngời.
Nghiêng mình, tên bắn lên trời,
Một tên trúng đích xong đời đôi chim.

Người đẹp ấy nay tìm đâu nữa,
Không trở về, máu đổ, hồn xiêu.
Mất còn nào thấy tăm hơi,
Sông xa mờ mịt, núi đồi cách ngăn.

Tình chan chứa đầm đầm lệ nhỏ,
Bên bờ sông hoa cỏ sầu vương.
Ngựa Hồ tung bụi hoàng hôn,
Thành nam ngẩng mặt trông chừng bắc phương.

Ảnh đại diện

Cuồng phu (Đỗ Phủ): Bản dịch của Trương Việt Linh

Vạn Lý tây cầu một mái tranh,
Đầm Hoa liền với nước sông thanh.
Gió lay trúc biếc, phơi màu thắm,
Mưa đọng sen tươi, ngát vẻ hồng.
Bạn cũ giàu sang tin tức bặt,
Con thơ nheo nhóc mặt mày xanh.
Gieo mình xuống nước xong đời quách,
Khùng dại sống lâu lại dại khùng.

Ảnh đại diện

Chinh phu (Đỗ Phủ): Bản dịch của Trương Việt Linh

Mười nhà còn lại mấy người,
Núi non trùng điệp xa xôi lạnh lùng.
Trên đường rộn tiếng khóc than,
Im lìm phố thị không còn tiếng ca.
Phận người gió tạt mưa sa,
Ngậm tăm miệng lại xông ra chiến trường.
Trở về đất Thục khôn đường,
Ngậm ngùi chẳng biết tìm phương kế gì.

Ảnh đại diện

Chí hậu (Đỗ Phủ): Bản dịch của Trương Việt Linh

Ngày sau đông chí lại dài thêm,
Nhớ Lạc Dương thành tự Kiếm Nam.
Kim Cốc, Đồng Đà đâu xứ lạ,
Áo xanh ngựa trắng có gì ham.
Hoa mai mới nở lòng đâu thiết,
Ruột thịt chia lìa dạ chẳng cam.
Mượn mấy vần thơ khuây cảm xúc,
Ngâm xong khôn xiết nỗi bàng hoàng.

Ảnh đại diện

Giải muộn kỳ 12 (Đỗ Phủ): Bản dịch của Trương Việt Linh

Lách lau mé ruộng đến bờ sông,
Bình ngọc trong cung chửa chín mòng.
Hang thẳm bỏ thây thương áo vải,
Biết bao người, ngựa luỵ mày xanh.

Ảnh đại diện

Các dạ (Đỗ Phủ): Bản dịch của Trương Việt Linh

Cuối năm ngày tháng trôi nhanh quá,
Sương tuyết đêm khuya bớt lạnh lùng.
Ba kẽm sao hà ngời rực rỡ,
Năm canh kèn trống dội thê lương.
Ca tiều đâu đó vang câu hát,
Chiến phạt nhà ai gợi xót thương.
Ngựa nhảy rồng nằm chung nấm đất,
Tăm hơi cuộc thế bặt chưa tường.

Trang trong tổng số 947 trang (9462 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối