Dưới đây là các bài dịch của Đoàn Tử Huyến. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Sau hai năm (Joseph Brodsky): Bản dịch của Đoàn Tử Huyến

Không, chúng ta chẳng điếc, chẳng già hơn
ta vẫn nói những lời ngày trước
áo của ta vẫn thẫm màu chẳng khác
vẫn những người phụ nữ ấy chẳng yêu ta

Và đôi khi ta lại vẫn diễn trò
trên đại hí trường của những niềm cô độc
những ngọn đèn ấy trên đầu ta vẫn thắp
như những dấu chấm than của đêm

Ta sống bằng dĩ vãng, dường như đó là hiện tại
nó hoàn toàn chẳng giống với tương lai
lại không ngủ, ta quên những người đang ngủ
và vẫn làm công việc chẳng đổi thay

Sự hài hước ơi, trong cơn lốc ánh sáng và bóng đêm
xin hãy giữ những chàng trai vui vẻ
vẫn vĩ đại cho vinh quang và nhục nhã
vẫn nhân từ với thế kỷ hư trương


Nguồn: Các nhà thơ giải Nobel (1901-2006), NXB Lao Động, 2006
Ảnh đại diện

Những lời của ta (Joseph Brodsky): Bản dịch của Đoàn Tử Huyến

Những lời của ta, ta nghĩ, rồi sẽ chết,
và thời gian sẽ đắc thắng mỉm cười,
đưa công trình của ta bao khó nhọc
về cõi hư vô ở cạnh cõi người.

Trong dĩ vãng, trong tương lai, trong bí ẩn sinh tồn,
trong không gian các nhà thiên văn đào bới,
trong biển cả mênh mông - trong vũ trụ khôn cùng
ta không thấy chân lí nào an ủi.

Trách nhiệm của nhà thơ là gắng sức
nối liền khoảng cách giữa thể xác với tâm hồn.
Tài năng là kim. Tiếng ca là sợi chỉ.
Và chỉ riêng cái chết mới chấm dứt công trình.


Các nhà thơ giải Nobel (1901 - 2006)/ NXB Lao Động, 2006
Ảnh đại diện

Tiêu chí (Joseph Brodsky): Bản dịch của Đoàn Tử Huyến

... với cái chết gặp gỡ...
                    (Garcia Lorca)


Cái chết nhỏ của chó.
Cái chết nhỏ của chim.

Kích cỡ bình thường
cái chết của người.


Nguồn: Các nhà văn Nga giải Nobel, NXB Lao Động, 2006
Ảnh đại diện

Con người (Leonid Martynov): Bản dịch của Đoàn Tử Huyến

Con người
Nói chung
Đòi hỏi ít
Nhưng cho lại rất nhiều

Con người
Có thể chịu đựng nhiều thử thách
Nóng bức, đói khát
Bệnh tật, ốm đau
Vẫn cùng nhau

Nhưng nếu những tiếng nổ cứ tiếp theo tiếng nổ
Cái địa ngục này sẽ ngấy lên tận cổ
Cả những người kiên nhẫn nhất trên đời

Con người
Nói chung
Biết còn quá ít
Nhưng họ cảm thấy ngay bằng máu thịt:
Nếu ở một nơi nào đó con người bị đóng đinh
Có người da đen bị treo cổ, hành hình
Và lúc đó con người sẽ biến thành bụi đất
Tất cả những kẻ nào ưa bạo lực
Chúng sẽ bị xoá ngay khỏi cuộc đời
Chúng đâu phải con người!

Con người
Nói chung
Rất ít tin
Vào bùa chú và những trò quỷ thuật
Họ đo cuộc đời bằng những thước đo rất thật
Bằng cân, bằng phuntơ
Bằng mét, bằng áctơ
Hệ đo khác họ còn chưa biết đến

Con người
Nói chung
Rất khiêm tốn
Nhưng cũng khá là to lớn!

Ảnh đại diện

Giải thưởng Nobel (Boris Pasternak): Bản dịch của Đoàn Tử Huyến

Ta cùng đường, như con thú bị săn
Đâu đó có con người, tự do, ánh sáng
Còn quanh ta, tiếng truy lùng náo loạn
Siết chặt dần, không lối thoát thân

Bờ khe dốc, những thân cây đổ ngang
Cả bốn phía rừng âm u thăm thẳm
Trên mặt đất mọi nẻo đường đã chặn
Thôi phó mình cho số phận rủi may

Ta làm chi nên nỗi xấu xa này!
Ta là kẻ sát nhân, quân ác độc ?
Ta bắt cả thế giới này phải khóc
Trước huy hoàng vẻ đẹp Tổ quốc ta!

Nhưng dù cho cái chết cận kề
Ta vẫn tin: có một ngày sẽ đến
Sức mạnh của hận thù và đê tiện
Sẽ cúi đầu trước tính thiện, lòng nhân.

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]