Dưới đây là các bài dịch của Đức Mẫn. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 4 trang (34 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (XVI) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Kia thiên thần đang vỗ cánh vàng bay
Giữa trời xanh tay ôm hồn tội lỗi
Lời dịu ngọt Sứ khuyên nàng chớ ngại
Giọt lệ trào rửa trọn vết đau xưa
Thiên đường kia, thiều nhạc tiếng xa đưa
Sứ sải cánh đưa nàng lên cõi phúc
Nhưng đột nhiên nẻo đường mây cuộn lốc
Ác Quỷ từ vực thẳn uốn mình lên
Tà khí bay, trời sáng hoá thành đêm
Mắt rực lửa loè lên như chớp giật
Quỷ kiêu hãnh và đùng đùng thét quát:
"Nàng của ta, nàng đó, Tamara!"

Hồn nàng im, tay Sứ đã dang che
Lời kinh Chúa nàng cầu qua hoảng loạn
Số đã định mà Quỷ còn ngăn cản
Thánh thần ơi! Quỷ biến sắc đi rồi!
Mắt quắc lên như thú dữ lao mồi
Hơi thở gấp như trào ra khí độc
Lòng thù hận khôn lường bùng phút chốc
Và thân chàng lạnh cứng tựa thây ma
Tử khí lùa ớn rét cả làn da

"Biến ngay đi, loài hồ tinh loạn tặc!
Chậm rãi và âm vang thiên sứ đáp
Đã qua rồi thời khuynh đảo tay ngươi
Ngươi biết không, giờ phán quyết đến rồi
Chúa cả sáng đã định bề mọi cách
Tamara đã vượt đường thử thách
Lánh phàm trần, hồn thoát xác lên tiên
Đã từ lâu thượng giới đợi nàng lên
Đời thế tục của nàng là khoảnh khắc
Sung sướng chưa cam, đớn đau chồng chất
Tơ lòng nàng là những ánh thanh quang
Chúa đặt bày đâu để lọt tai phàm
Và thế tạo tri âm gì thánh khúc
Đời trinh nữ nàng buông tay để chuộc
Mọi ai hoài, ngờ vực một thời xuân
Nàng đã yêu, đã đau khổ vô ngần
Nàng phải được hưởng thiên đường cực lạc"

Mắt thiên sứ nhìn Quỷ Vương nghiêm khắc
Giữa trời xanh đôi cánh nhịp nhàng vươn
Quỷ thẫn thờ nguyền rủa giấc mơ cuồng
Một mình lại như bao ngày ngạo ngược
Như xưa kia, lại đầu trời cuối đất
Lại một mình không ước vọng, tình yêu

Những bờ thành trên dốc đá Kôisao
Cạnh thung lũng chịu bao đời mưa gió
Sừng sững đứng toả bóng dài nghiêng đổ
Chuyện yêu ma thôi biết mấy kinh hồn
Trẻ lớn lên từng sởn gáy, run chân
Khi chợt thấy bóng thành im lạnh lẽo
Như chứng nhân của bao ngày huyền ảo
Với cây trùm, dây cuốn kín âm u
Dưới chân thành làng bản xếp quanh co
Đất hoa nở và cây trồng mướt mát

Người đông đúc câu chào chen tiếng hát
Ngựa thồ qua, tiếng nhạc cũng theo qua
Sông chao mình bọt xối, cát vàng pha
Nước hối hả chọc sương mù cuộn tới
Cảnh vật tắm trong cuộc đời sôi nổi
Ngập ánh trời và ngan ngát hương xuân
Như cô nàng chưa đến tuổi thành thân
Riêng lâu đài kia âu sầu, mòn mỏi
Như tuổi già hết thân nhân, cằn cỗi
Chủ nhà đâu mà lối ngõ hoang tàn
Ngày - then cài cửa đóng; tối - trăng lên
Mới thấy tiếng xì xầm như khách tới
Khách tự do tung tăng như mở hội
Tiếng vo ve mọi lối, tiếng chân dồn
Lão nhện già đâu bạc sống cô đơn
Đang lẩy bẩy xe tơ và dệt võng
Họ thằn lằn lưng mốc xanh, hiếu động
Rủ nhau trèo lên nóc để đùa chơi
Rắn trong khe thận trọng nhích ra ngoài
Rời bóng tối lên thềm cao đá hộc
Dạ khoan khoái rắn cuộn mình ba khúc
Rồi duỗi lưng phơi thẳng một đường ngang
Rắn tung mình như kiếm báu chưa han
Mà dũng tướng một giờ xưa lâm trận
Đã ngã xuống để lìa trong bụi bẩn
Hoang tàn thay! đâu những dấu chân xưa
Những vết tay nhiều thế hệ công phu
Vun đắp lại để sinh thành, lập nghiệp
Lâu đài đó mà giờ không kẻ biết
Tên Guđan lừng tiếng một thời qua
Và tên nàng: cô gái Tamara

Miếu cô đơn trên dốc cao vẫn đó
Chúa độ trì nguyên lành không sụt lở
Giữa chừng mây ôm những bó xương tàn
Gác cổng ngoài là đôi cột hoa cương
Than đen bóng vai trùm khăn tuyết trắng
Ngực băng giá đọng đêm ngày lấp loáng
Tuyết dồn cao đổ thác xuống chân đèo
Ngày đông tàn tuyết lạnh cứng, trong veo
Thành phiến trải khắp mọi đường nham nhở
Vòng quanh miếu bão đi tuần huýt gió
Tung bụi mù hay hát khúc lê thê
Mây trời đông cũng luc lượt kéo về
Cúi đầu trước miếu thần nơi đất lạ
Nơi yên giấc cả một hàng mộ đá
Đã bao ngày không kẻ xót người thương
Đứng sầu tư ngọn Kazbếch phong sương
Vẫn ôm giữ những linh hồn ứng mộng
Và tiếng đời dẫu ngàn năm xao động
Cũng chẳng làm xao động giấc ngàn năm


Nguồn: Thơ M.Iu.Ler-môn-tốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (XV) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Cả bà con họ mạc kéo nhau về
Sau linh cữu âm thầm đi nghĩa địa
Lão Guđan trèo lên lưng bạch mã
Tóc bạc đầu, tay đấm ngực, ngồi im
Đoàn người đi ròng rã ba ngày đêm
Đến chốn nghỉ của nàng bên cổ mộ
Nơi trăm năm của cha ông tiên tổ
Xây sơ sài heo hút giữa đèo mây
Chuyện kể rằng: xưa chính ở nơi đây
Một cụ tổ dòng Guđan nương náu
Giữa rừng thiêng, sống tung hoành thảo khấu
Chặn người qua và cướp những làng bên
Tuổi về già bệnh tật bó chân yên
Lòng hối cải mới đày tâm đoạ trí
Lão liền đem của phù vân dọn lễ
Tâu Chúa trời xin dựng miếu non cao
Nơi cheo leo chim mỏi cánh bay vào
Nơi bão tố tha hồ khoe sức mạnh
Miếu cô đơn giữa tuyết sương Kazbếch
Ôm thi hài võ khách một thời qua
Tấm thạch bàn đưa đón những mây xa
Đã giấu nắm xương tàn thành mộ đá
Hồn cung kiếm hướng lên trời cao cả
Căn nhà mồ lợp đá ấm xương khô
Như xa cuộc đời sóng gió lô xô
Cho giấc cô miên ngàn năm tĩnh mịch
Người đã chết còn mơ gì, vô ích!
Không buồn vui, không quá khứ, tương lai


Nguồn: Thơ M.Iu.Ler-môn-tốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (XIV) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Đời nhung lụa từng bao năm ngắm, vuốt
Ngờ đâu ngày trau chuốt lại ngày tang
Áo trăm hoa dệt gấm với ren vàng
Hoa xứ nội ngát lừng nghiêng cánh rủ
Bàn tay lạnh ôm ghì trên nhiễu phủ
Như dáng chào vĩnh biệt với trần gian
Khuôn mặt nàng không lộ nét đau thương
Không ưu ái, không trầm tư, khát vọng
Trăm vẻ đẹp, cả trăm lần bất động
Như một nhành hoa ép đã bay hương
Nghe nao nao mờ ảo bóng âm hồn
Làn môi khép lại như cười ẩn hiện
Nụ cười dại nhủ cùng bao khách viếng
Nỗi xót xa nàng chịu lúc ra đi
Nụ cười im hàm rõ nét khinh khi
Của xuân sắc kịp sang thì chói lọi
Nụ cười chết như một lời trăng trối
Một lời câm gửi lại chốn nhân gian
Nụ cười buồn hơn cả ánh hồi quang
Của khuynh sắc mới phai tàn, lắng đọng
Nụ cười lặng thinh, nụ cười vô vọng
Hơn ngàn lần đôi mắt tắt thiên thu
Như ánh chiều đổ lệch bóng dương sa
Lúc núi biếc đã chìm trong biển đỏ
Lúc tuyết phô sắc hồng trên má đá
Dãy Kapkajơ dần tới giữa chiều sa
Khi ngày đi và ánh sáng la đà
Giữa hoang vắng không phân đường nhật nguyệt
Như ánh chiều trên đỉnh mù trắng tuyết
Thôi không còn soi những vết chân lê


Nguồn: Thơ M.Iu.Ler-môn-tốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (XIII) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Như thần nữ say sưa trong cõi phúc
Nàng Tamara nằm lặng giữa phòng tăng
Da mặt nàng trắng tựa vóc khăn tang
Mi mắt khép ngàn năm yên giấc ngủ
Ai chẳng bảo nét tinh anh còn đó
Rất diệu kỳ như đợi một làn môi
Nhưng hoài công cho ngàn vạn tia trời
Chảy lóng lánh một nguồn vàng trên mặt
Thân nhân đến hôn làn môi lạnh ngắt
Với đau buồn thầm lặng, ích gì đâu
Phải! Tử thần dấu ấn đã in sâu
Sức trần thế không giằng, không gỡ được


Nguồn: Thơ M.Iu.Ler-môn-tốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (XII) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Vào giờ đó có lão già coi cửa
Quen bước vòng tường đá một mình quanh
Cạnh tăng phòng nàng tu nữ tươi xinh
Lão sửng sốt bỏ thói thường nhịp bước
Lòng bối rối, tay đang tìm cửa sắt
Lão ngừng ngay. Đâu có tiếng hôn vang
Có tiếng kêu rồi có tiếng rên than
Đầu óc lão đã ngờ ngay tội lỗi
Một phút qua, lại êm đềm trở lại
Gió dịu dàng thu tiếng lá lao xao
Sông cùng bờ trong bóng tối xì xào
Lão khiếp hãi vội đọc lời nguyện Chúa
Như xua đuổi bóng oan hồn giận dữ
Lão đưa tay làm dấu thánh run run
Rồi lặng im lão cất bước vội vàng
Quanh tường đá lại bước vòng tiếp tục


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (XI) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Và Quỷ khẽ nghiêng đầu
Tìm đôi môi nàng run rẩy từ lâu
Đặt chiếc hôn đầu tiên đang cháy lửa
Nàng van nài, Quỷ một lời quyến rũ
Mắt nàng in đôi mắt Quỷ bừng sôi
Giữa đêm sâu đôi mắt Quỷ ngời ngời
Như ánh kiếm không thể gì cưỡng lại
Lòng Ác Quỷ dạt dào, nhưng, ơi hỡi!
Chất độc từ môi độc đã truyền sang
Một phút giây thấm tận trái tim nàng
Một tiếng rú hãi hùng và quằn quại
Lay chuyển cả đêm mịt mù tĩnh tại
Như truyền đi đau khổ với tình chung
Lời giận hờn và trách móc cuối cùng
Lời vĩnh quyết với xuân đời tươi trẻ


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (X) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Tamara: Ngươi là ai mà độc miệng vô cùng
Ngươi đến tự thiên đường hay địa ngục?
Ngươi muốn gì?...

Ác Quỷ: Nàng xiết bao hiền thục!

Tamara: Ngươi là ai? Ngươi hãy trả lời đi!

Ác Quỷ: Ta là người vào những lúc đêm khuya
Nàng vẫn thấy thầm thì lên tiếng nói
Giãi tâm tình với nỗi buồn trống trải
Bóng hình ta nàng vẫn thấy trong mơ
Đôi mắt ta đang cháy những mong chờ
Ta là kẻ bị loài người căm ghét
Ta làm hại những đời thường quả kiếp
Ta là vua của nhận thức, tự do
Ta phản trời, chống vạn vật quanh ta
Nhưng ta quỳ dưới chân nàng tín mộ
Ta mang đến lời cầu duyên thế đó
Cùng nỗi đau và khối lệ đầu tiên
Chỉ một lời nàng thốt tự nơi tim
Sẽ khiến ta tâm thành và kính thiện
Chỉ tình yêu trong tay nàng rất thánh
Sẽ làm ta rạng rỡ ánh thần quang
Hãy nghe ta, ta cầu khẩn xin nàng:
Ta nô lệ, ta yêu nàng mãnh liệt
Kể từ phút thấy bóng nàng ẩn hiện
Ta liền khinh bất tử với Thần quyền
Tự nhiên lòng ta khao khát, thèm, ghen
Chút vui sướng chưa vẹn tròn thế tục
Sống như nàng: Ta ngày đêm ao ước
Và sống xa nàng: kinh khủng xiết bao
Trái tim này xưa đã cạn máu đào
Nay nhen nhúm một chút hồng trở lại
Vết đau đời tưởng đã lành mãi mãi
Nay buồn thương như rắn cuộn mình lên
Sống không nàng ta đâu thiết ấm êm
Đời vĩnh hằng với lực quyền muôn thuở
Trăm câu nói - cả trăm lời vô nghĩa
Và miếu đường - mồ lạnh vắng thần linh

Tamara: Hồn ma ơi! Hồn ma hãy lặng im
Buông thả tôi ra, tôi không tin được
Lạy Chúa trời! Con làm sao nguyện ước
Cả hồn con thuốc độc ngập đầy nơi
Người ơi Người! Người đã giết tôi rồi
Lời Người nói như gươm lùa, lửa vỗ
Người nói đi! Yêu tôi làm chi đó?

Ác Quỷ: Yêu làm chi, nàng hỡi, yêu làm chi
Ta không biết, ta làm sao biết được
Trước cuộc sốn với muôn vàn hạnh phúc
Vòng gai kia ta muốn dứt khỏi đầu
Ta chôn vùi quá khứ tận lòng sâu
Nàng cho ta cả thiên đường, địa ngục
Tình ta yêu không phải tình hỗn tục
Như đời thường, như chán vạn người yêu
Ta yêu nàng lòng say đắm bao nhiêu
Với hoài vọng siêu phầm và ý chí
Trong hồn ta từ khai thiên lập địa
Bóng hình nàng đã đỏ dấu son tươi
Ta mang dấu son một vạn phương trời
Giữa hoang vu của thiên hà vô định
Bên tai ta là tên nàng vang vọng
Tự ngày xưa còn vương vấn dư ba
Xưa, giữa thiên đường mỹ lệ, đầy hoa
Chỉ duy một nanngf thôi ta chẳng có
Nỗi đắng cay ngàn thế kỷ đời ta
Lúc ngậm ngùi cũng hệt lúc vinh hoa
Hiền chẳng ai khen, ác không người trách
Ta chỉ có một mình ta ớn lạnh
Sống cô đơn và buồn chán cô đơn
Chán thiên thu không thắng bại, tranh hùng
Đời tiếc nuối mà chẳng hề hi vọng
Ta thấy hết, hiểu sâu và biết rộng
Khinh thiên nhiên và căm cả đất trời
Ta đã nguyền, đã rủa cả Chúa Lời
Tình vạn vật với ta đà tẻ lạnh
Trời vẫn xanh một màu xanh vô định
Sao vẫn thành đôi lứa kết duyên bay
Trên đầu sao vàng toả những hoa mây
Sao chẳng nhận ra ta là bạn cũ
Ta vội gọi những tội đồ của Chúa
Cũng như ta, phiêu bạt giữa ngàn sao
Nhưng than ôi! Nguyên khối mặt thuở nào
Nay dữ tợn khiến nhìn ra khác lạ
Ta sợ hãi cất cánh thần hối hả
Bay làm gì? Và biết hướng đi đâu?
Bạn bè xa, đời câm điếc từ lâu
Như thuyền vỡ giữa dòng trôi lận đận
Không buồm lái, bơi hoài không thấy bến
Như mây dông rạng sáng giữa nền xanh
Không dấu chân, không mục đích, một mình
Không xuất xứ, cũng không chừng lối rẽ
Có một thời ta dạy đời mọi lẽ
Xui con người chống lại Chúa vô vi
Biết coi khinh những ý niệm hài hoà
Bầu máu nóng ta rót vào gốc Thiện
Nhưng lũ người tối tăm và xảo quyệt
Có làm sao xứng được với công ta
Ta náu mình trong động nguyệt, hang tà
Và đêm đêm giữa canh trường khuya lạnh
Ta lê gót giữa trời như băng thạch
Lạnh lùng nhìn lữ khách chốn đầu non
Trong mắt ta lửa địa ngục chập chờn
Khiến ngựa khách đổ nhào như địa động
Khách kêu cứu, uổng rồi! Kìa máu đọng
Trăng theo vào in bóng những hoa sao
Bao nhiêu trò đùa rỡn với thương đau
Vui chốc lát mà chán chường một thuở
Thường đọ sức cùng với thần bão tố
Cánh tung mù, ta hoá phép đằng vân
Giữa hư vô làm một chuyến viễn hành
Cho tim nguội, cho óc đừng suy tưởng
Cho quên đi những gì không quên được
Đời cần lao oan ức dưới trần ai
Từ mịt mù quá khứ tới tương lai
Mọi thế hệ có gì đâu ý nghĩa
So với ta mỗi giờ đau vạn kỷ
Mỗi đời người vất vả để tồn sinh
Chỉ mang mang lo đợi Chúa hình
Chúa ân giảm dẫu nặng nề biếm trích
Nỗi lòng đau, cùng với ta, bất diệt
Giữa trường tồn không nhắm mắt xuôi tay
Lúc ngọt ngào như rắn cuộn nhành cây
Khi cháy bỏng như dầu sôi bốc lửa
Lúc trĩu nặng như trường sơn cổ độ
Khi đau ngầm như mộ đá hoa cương
Chốn u hoài, khát vọng với chờ mong

Tamara: Chàng dài lời với em làm chi đó?
Em cần gì biết chuyện chàng đau khổ
Chàng lỗi lầm...

Ác Quỷ: Ta chẳng hại nàng đâu!

Tamara: Khẽ chứ chàng!

Ác Quỷ: Đây chỉ có riêng nhau

Tamara: Chúa ơi Chúa!

Ác Quỷ: Chúa không hề để mắt
Chúa trên trời, Chúa không nhìn việc đất

Tamara: Nhưng cực hình địa ngục tính sao đây?

Ác Quỷ: Có hề chi, ta cùng chịu cả hai
Tamara: Chàng ơi chàng, chàng là ai đi nữa
Mà cứ nghe những lời chàng đau khổ
Thì tai này dẫu mệt vẫn nghe êm
Nếu lời chàng độc địa dối lừa em
Thì buông thả em ra, ôi, nhục nhã!
Sống cùng em chàng được gì danh giá
Em nào hơn bao thiếu nữ hoa dung
Nếp xiêm y còn trinh bạch vô cùng
Đời thế tục chưa một lần nhuốm bụi
Chàng thề đi, chàng ơi, cho khỏi tội
Chàng nói đi, chàng biết em buồn đau
Lòng nữ nhi chàng hiểu đã từ lâu
Sao chàng cứ gieo thêm phần khủng khiếp
Chàng biết nhập hồn người, chàng thấu hết
Đến mai này chàng chẳng khỏi xót xa
Những mưu đồ chàng ngạo ngược bày ra
Chàng nguyền đi, không bao giờ mắc nữa
Đâu có lẽ không một lời quyết hứa
Không một lời chàng nguyện giữa hai ta?

Ác Quỷ:Ta xin thề trước hỗn khí hoang sơ
Ngày khai thiên và ngày cùng tận thế
Ta xin thề trước tội đồ ê chệ
Trước huy hoàng đạo cả sáng thiêng liêng
Ta xin thề trước vận rủi, cơn đen
Trước giây phút để lòng mơ thắng lợi
Trước hôm nay được cùng nàng kiến hội
Trước ngày mai đe doạ phải lìa tan
Ta xin thề trước nguyệt bạch, thần minh
Trước quỷ sứ cùng ta chia đắng ngọt
Trước lưỡi kiếm không mảy may thương xót
Của Thiên thần chờ dịp lấy đầu ta
Ta xin thề trước thượng giới, âm ty
Trước mặt nàng, trước trần gian, thánh địa
Trước ánh mắt đang nhìn ta kiều mị
Trước hàng mi treo giọt lệ đầu tiên
Trước hơi thở nàng đầm ấm hương duyên
Trước mái tóc bồng bềnh từng món cuộn
Ta xin thề trước sướng vui, đau đớn
Trước mối tình nồng thắm của đôi ta
Ta khước từ những thù hận xa xưa
Ta khước từ những trầm tư ngạo mạn
Kể tự rày những lời đưa hiểm ác
Thôi không làm nhân loại phải lo âu
Ta muốn yên bề với Chúa cao sâu
Ta muốn hướng lòng ta vào cõi Thiện
Rửa sạch trơn trong lệ ấm hiền hoà
Vầng trán nàng từng rạn vết phôi pha
Ta mặc kệ thế gian này héo kiệt
Tin ta đi! Chỉ mình ta đạt đến
Được nàng thôi và hiểu được nàng thôi
Ta tôn nàng làm thần tượng suốt đời
Mọi quyền uy ta dâng nàng tất cả
Mối tình nàng như ơn trời, lượng bể
Ta hiến nàng cả kiếp vĩnh hằng ta
Tin ta đi! Nàng hỡi! Tamara!
Ta vĩ đại và trước sau như một
Trong tình yêu cũng như trong oán ghét
Nàng với ta sẽ đến thiên đường xa
Nàng sẽ là nữ chúa cả thiên hà
Nàng sẽ là bạn đời ta vạn thuở
Nàng sẽ nhìn trần gian không tiếc nữa
Nơi buồn đau và sắc đẹp phai tàn
Nơi khổ hình và tội ác tràn lan
Nơi lạc thú chỉ xoay vòng chật chội
Nơi yêu ghét không ngoài đường sợ hãi
Nàng hay chăng tình ngắn ngủi thế gian
Vừa chớm yêu máu đã lạnh trong hồn
Chẳng ai cưỡng lại được giờ ly biệt
Với sắc đẹp, với chán chường, ơn mệt
Với ước mơ thầm kín của riêng ai
Không, nàng ơi! Nàng không thể úa hoài
Làm tôi mọi giữa bầy người nhỏ mọn
Miệng gắn trám giữa ghen tuông, đần độn
Giữa quân thù với lũ bạn bè ngu
Giữa hãi hùng và hi vọng hư vô
Giữa lao khổ nặng nề vô nghĩa lý
Nàng không thể chết trong vườn thánh địa
Đời chơi vơi giữa Chúa với nhân gian
Không! Không! Không! Người đẹp của phàm trần
Đời nàng phải là cuộc đời đổi khác
Khác đau khổ, khác cả phần hoan lạc
Nàng hãy đem mong ước cũ thê lương
Phó cho trời không một chút tơ vương
Rồi ta sẽ mở cho nàng cánh cổng
Vào lâu đài của tư duy cao rộng
Ta sẽ đem những thần hạ của ta
Đến nơi nanngf để quỳ dưới chân hoa
Ta sẽ gọi cả một bầy thánh nữ
Đầy phép màu đến giúp nàng khuây khoả
Ta sẽ tặng nàng một chùm hoa sao
Cánh rung rinh sương mát những đêm sâu
Nàng sẽ thắt lưng ong bằng ánh sáng
màu đỏ mận tự bóng chiều tắt lặn
Ta sẽ tẩm vào không gian mênh mông
Mùi hương trầm tinh khiết và ngát thơm
Nàng sẽ nghe tiếng đàn ta huyền diệu
Ta sẽ xây lâu đài và đền miếu
Bằng hoa cương, bằng bích ngọc chói ngời
Ta sẽ mò xuống đáy thẳm ngàn khơi
Ta sẽ bay lên tận cùng mây bạc
Ta dâng nàng trăm kỳ sinh, báu vật
Yêu ta đi...


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (IX) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

"Hỡi hồn quỷ lộng hành và ác độc!
Ai cho ngươi tự tiện đến đêm khuya
Ngươi tìm đâu bầy hạ thuộc chở che
Đây thánh địa không dung hồn quỷ dữ
Ngươi đừng ám hồn kiên trinh thục nữ
Ai cho ngươi tự tiện đến đây? -
Nhưng
Quỷ thần nhếch miệng cười khinh mạn ung dung
Mặt nóng đỏ tị hiềm và bực dọc
Lòng căm giận đã hoá thành thuốc độc
Bùng trong lòng và thức tỉnh đôi môi:
"Nàng của ta! - Quỷ sẵng giọng, điên người
Nàng của ta! Hãy để nàng yên đó!
Ngươi đến đã muộn rồi! Ngươi phải nhớ
Ta với nàng không chịu phép quyền ngươi
Trái tim nàng từng kiêu hãnh mấy mươi
Ta đã đặt dấu son vào cháy đỏ
Ngươi ở đây đã hết quyền che chở
Còn chốn này ta đang ngự trị và yêu!"
Mắt thiên thần vừa toả sáng bao nhiêu
Giờ ủ rũ nhìn nàng ngồi não nuột
Và âm thầm không một lời thưa thốt
Cánh thiên thần khua hút giữa không trung
........................................................................


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (VIII) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Thần bước vào, cánh cửa lòng rộng mở
Đón tình yêu, mong cuộc sống thanh bình
Thần nhủ thầm: vạn sự bởi tâm thành
Vượt cô quạnh vui đời thường quyến tụ
Hồn kiêu hãnh bỗng chừng như hoảng sợ
Phút đợi chờ như thấy ngón tay run
Buổi đầu tiên mà nghe dạ bồn chồn
Tim đập rộn: e một điềm báo gở
Thần vào phòng, đưa mắt nhìn lặng lẽ
Thiên sứ, kìa, đã đứng giữa phòng yên
Hộ mệnh thần của người đẹp dương gian
Vừa bay xuống, mắt ngời lên rạng rỡ
Sứ đưa cánh che cho nàng khỏi sợ
Miệng tươi cười, trán toả ánh hào quang
Mắt Quỷ hoa lên và thấy vang vang
Tiếng sang sảng của thiên thần trách móc


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979
Ảnh đại diện

Ác Quỷ - Phần 2 (VII) (Mikhail Lermontov): Bản dịch của Đức Mẫn

Đêm buông màn sương tối khắp nơi nơi
Trên Grudi trùm khắp nẻo nương đồi
Quỷ thần quen lối lại bay về tu viện
Dừng trước cổng hồi lâu không bước tiến
Thần ngại ngùng quấy bợn mảnh đời yên
Đã có lần Thần quyết dẹp tình riêng
Bỏ ác ý với tà tâm độc địa
Nhưng hôm nay dạo bên tường suy nghĩ
Bước chân gioe rung động cả nhành cây
Kia phòng nàng ngọn nến vẫn lung lay
Hẳn nàng vẫn từ lâu ngồi đó đợi
Thần im nghe giữa đêm dày tăm tối
Có tiếng đàn rồi có tiếng ca ngân
Lời cứ chìm từng tiếng giữa không gian
Như nước mắt từng giọt đều nhịp nhịp
Bài ca dịu như từ trời cao tít
Dành riêng cho trần thế, sóng lan đi
Như vị thần nào nhớ bạn cố tri
Vượt xa cách lén bay về gặp mặt
Đem chuyện xưa thì thầm Thần khẽ nhắc
Cho bạn hiền vơi bớt nỗi buồn đau
Lần đầu tiên Thần mới thấy, lần đầu
Tình yêu đến với buồn thương, xúc động
Thần kinh hãi muốn kiếm đường lẩn trốn
Nhưng cánh rung không cất được đường bay
Kỳ lạ chưa! Kìa một giọt lệ đầy
Trĩu trên mắt Quỷ vương hằng ráo cạn
Đến bây giờ khách thăm ngoài tu viện
Vẫn thấy còn một tảng đá xuyên đôi
Đá thủng vì giọt nước mắt ai rơi
Mà nóng cháy, mắt người không thể có


Nguồn: Thơ M. Iu. Lermôntốp (Nhiều người dịch), NXB Văn học, 1979

Trang trong tổng số 4 trang (34 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối