Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Đỗ Tứ. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 4 trang (33 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Đêm xuân (Sara Teasdale): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Nơi công viên, đêm đã xuống với sương mù
Những tấm màn bao phủ
Những ánh đèn ngái ngủ
       dọc theo những lối đi mờ ảo long lanh.
Ánh vàng lập loè trên phố vắng
Ánh vàng lập loè trên mặt hồ sương
       chập chờn lung linh
       như những thanh kiếm đắm.

Ôi, ngồi nơi đây
       với cái đẹp ở trên đầu
       phải chăng còn chưa đủ?
Lẽ ra cổ họng tôi phải nhức nhói vì ngợi ca
Lẽ ra tôi phải quì dưới bầu trời với niềm hoan lạc
Ôi, cái đẹp – phải  chăng mi vẫn còn chưa đủ?
Tại sao tôi cứ ngồi đây kêu gào tình yêu –
Giữa khi trong tay tôi còn tuổi trẻ
       một giọng hát
       và một đôi mắt để say sưa kinh ngạc
               trước bao điều kỳ diệu của trần gian?

Cớ sao tôi đã quên đi niềm kiêu hãnh?
Cớ sao tôi vẫn chưa toại ý bằng lòng?
Khi, vì tôi, đêm trầm tư đã buộc mái tóc đầy mây của nàng
để cho tôi ánh sáng;
Khi, vì tôi, bao nhiêu vẻ đẹp đang toả hương
như trong triệu lư hương?

Ôi, cái đẹp – phải chăng mi vẫn còn chưa đủ?
Cớ sao tôi vẫn mãi
       kêu gào vật vã
                              gọi tình yêu?


Ảnh đại diện

Em nhớ đến anh (Sara Teasdale): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Chẳng có trạng thái nào của tâm hồn em
vui tươi hay áo não
sáng lạn hay sầu u
mà anh không thể giúp em
đẩy lùi cơn sốt
Và trả lại cho em – xinh đẹp ngàn lần.

Nơi biết bao tâm hồn khác
em hồn nhiên bẻ bánh mì ăn
và nâng ly rượu uống
vờ đóng vai vị khách hân hoan.
Nhưng em cô đơn
Em nhớ đến anh.
Trái tim thuộc về kẻ nào
hiểu nó nhiều hơn cả.


Ảnh đại diện

Đồng xu (Sara Teasdale): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Nơi kho báu của trái tim tôi
Tôi đã đặt vào một đồng xu
Một đồng xu
Mà thời gian không thể mang đi
mà kẻ cắp chẳng thể nào lấy được.

Ôi, cả một kho châu ngọc
của vì vua vương miện sáng trên đầu
chẳng thể nào sánh được
với một điều dễ thương
đã khắc sâu trong trí nhớ.


Ảnh đại diện

Hãy để cuộc tình chìm vào lãng quên (Sara Teasdale): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Cuộc tình ấy
thôi cứ để chìm rơi trong lãng quên
như bông hoa lãng quên
như ánh lửa
đã một lần rực sáng.

Thôi cứ để chìm rơi trong lãng quên
muôn đời và vĩnh viễn
Thời gian – người bạn hiền nhân ái đó
sẽ nhuộm bạc dần
mái tóc tuổi thanh xuân.

Nếu một mai ai có hỏi
Xin cứ bảo rằng
cuộc tình ấy đã chìm rơi trong lãng quên
như bông hoa
như ánh lửa
như dấu chân trên tuyết
                       đã lâu rồi.


Ảnh đại diện

Dạ khúc Amalfi (Sara Teasdale): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Tôi đã hỏi trời sao
tôi phải tặng người tôi yêu những gì?
nhưng trời sao vẫn lặng thinh
trên cao.

Tôi đã hỏi biển xanh thâm u
nơi có bóng những người ngư phủ
nhưng biển xanh vẫn lặng thinh
dưới sâu.

Ôi, tôi có thể tặng chàng
giọt lệ hay bài ca
nhưng làm sao tôi có thể tặng chàng
nỗi lặng câm
suốt cả đời tôi?


Ảnh đại diện

Sinh nhật (Christina Rossetti): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Trái tim tôi như chim hát ca
Làm tổ nơi một chồi non đẫm nước
Trái tim tôi như cây táo ngọt
Bao quả ngon trĩu nặng trên cành.

Trái tim tôi như con thuyền xinh
Lướt đi trên bể đời êm ái
Vui hơn tất cả mọi điều
          Vì tình yêu đã đến
                                       cùng tôi.

Hãy xây cho tôi
Một chiếc đài bằng lụa và lông tơ
Hãy treo lên đó bộ lông con sóc
                  cùng vải nhuộm màu đỏ tía.

Hãy khắc ghi lên đó
       Hình chim bồ câu
       những quả lựu hồng
       và những con công có trăm con mắt;

Hãy khắc ghi lên đó những chùm nho
             Ánh vàng và trắng bạc
             Lá xanh và hoa fleur-de-lys
Vì sinh nhật của đời tôi đã đến
                Vì tình yêu đã đến
                                              cùng tôi.


Ảnh đại diện

Bên kia cõi sống (Christina Rossetti): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Những tấm màn kéo lên một nửa.
Những cây bấc rải đầy trên sàn nhà sạch bóng.
Hoa hương thảo và táo gai phủ đầy giường tôi nằm
      nơi ấy – bóng cây trường xuân bò vào
qua tấm rèm mắt cáo.

Chàng cúi xuống bên tôi, ngỡ rằng tôi đã ngủ
      và chẳng thể nào nghe
Nhưng ngờ đâu, tôi đã nghe chàng nói:
      “Ôi, đáng thương! Ôi, em tội nghiệp!”
Và khi chàng quay mặt
      có một khoảng im lặng sâu
      và tôi biết – chàng đã khóc.

Chàng không sờ tay lên vải liệm
      không lật tấm khăn che mặt tôi
      không nắm lấy tay tôi
      cũng không sờ đầu tôi làm nhăn nếp gối.

Chàng chẳng yêu tôi khi tôi còn sống
Nhưng khi tôi chết rồi
      chàng lại xót thương tôi.
Và êm ái biết bao
      khi biết chàng vẫn ấm
Mặc dầu tôi – đã lạnh vô cùng!


Ảnh đại diện

Cuối cùng được ngủ yên (Christina Rossetti): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Thế là sau cùng được ngủ yên.
Đã qua đi bao cơn xáo động
Đã qua đi bao nỗi bận lòng
Bao nỗi hoảng kinh, bao cơn vẫy vùng kiệt sức
Nằm trắng lạnh nơi mộ sâu
Xa khuất người yêu và bạn hữu
Được ngủ yên
vĩnh viễn – muôn đời.

Ôi, sẽ chẳng còn nữa đâu
      một trái tim mệt lả sầu bi
      mối tơ lòng se thắt
      hay niềm hoảng kinh ám ảnh chập chờn.

Thế là được ngủ yên
Muôn đời – vĩnh viễn
trong giấc ngủ không mơ
           đóng kín, say sưa

Bầy chim hót ca dưới vòm cây rậm lá
      chẳng thể đánh thức nàng
Cơn cuồng phong thô bạo
      chẳng thể chuyển lay nàng

Dưới cỏ khâu
      dưới cây bạc hà tím thẫm
      được ngủ yên
                    vĩnh viễn
                                 muôn đời.


Ảnh đại diện

Khúc hát (Christina Rossetti): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Mai này em chết đi
Hỡi anh yêu
Đừng hát cho cho em những khúc ca buồn
Cũng đừng trồng trên mộ bia
      những khóm hoa hồng
      hay một cây trắc bá âm u

Cứ để cỏ mọc xanh trên trên nấm mộ
      với mưa phùn và sương ướt.

Và nếu lòng anh muốn, xin nhớ tới em
Và nếu lòng em muốn, hãy cứ lãng quên em.

Em sẽ chẳng còn trông thấy những chiếc bóng
      sẽ chẳng còn cảm thấy giọt mưa rơi
      sẽ chẳng còn nghe tiếng chim hoạ mi
                   hót lên
                   dường như đau đớn.

Và khi ấy
Ngồi mơ mộng giữa hoàng hôn muôn đời
trong cõi chết
Có thể, tình cờ em sẽ nhớ.
Có thể, tình cờ em sẽ quên anh.


Ảnh đại diện

Hãy nhớ (Christina Rossetti): Bản dịch của Đỗ Tư Nghĩa

Hãy nhớ đến em
     khi em đã đi xa – vào trong vùng đất lặng thinh
khi anh chẳng còn thể nào nắm lấy tay em
     cũng như em chẳng còn nửa muốn quay đi
nhưng rồi nán lại.

Hãy nhớ đến em –  khi mỗi ngày
      anh chẳng còn thủ thỉ cùng em
      về những ước vọng tương lai.
Chỉ nhớ thôi –  anh nhé
Anh hẳn biết
lúc bấy giờ nguyện cầu hay khuyên nhủ
thì đã muộn rồi.

Nhưng  nếu
      anh lỡ quên em trong chốc lát
      và sau đó lại nhớ đến em.
       thì anh ơi –  xin anh đừng sầu muộn.

Bởi vì nếu bóng tối và sự hư nát
      để lại dấu tích
      về những ý nghĩ một lần em đã có
Thì anh ơi –  thà cứ quên em
                             và mỉm miệng cười
Hơn là cứ nhớ em –  để rồi sầu não.


Trang trong tổng số 4 trang (33 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối