Một ngày nọ tâm hồn tôi thỏ thẻ
Nhớ quên ai trong những góc lưng chừng
Một, hai, ba... tôi bất chợt ngập ngừng
Đã lâu rồi tôi chưa nhìn thấy Ngoại...
Là một ngày nắng ấm áp ban mai
Nhẹ nhàng vương trên màu sờn vai áo
Chiếc xe đạp, bóng lưng còng tần tảo
Ngoại ghé nhà, ấm cả một góc sân
Ngoại hay kêu mấy đứa cháu lại gần
Rồi ân cần hỏi han từng chút một
Rằng dạo này có học hành cho tốt?
Có ăn ngoan, biết giúp mẹ quét nhà?
Ngoại hiền từ nhấp nhẹ một ngụm trà
Rồi chơi cờ, ông cháu ta “chiếu tướng”
Có đôi lần, cháu Ngoại thật ngang bướng
Ngoại rầy la nhưng chẳng đặng đánh đòn
Ngày thơ bé cháu vẫn chạy lon ton
Theo chân Ngoại buổi mẹ cha lên rẫy
Chén cơm ăn cùng Ngoại những ngày ấy
Dẫu đơn sơ nhưng ngon nhất trước giờ...
Thời gian trôi lặng lẽ như tờ
Ngoại chẳng còn nghe tiếng đàn gà gáy
Cây dâu tằm cũng đâu còn ở đấy
Là một ngày như thế phải không?
Ngày nỗi đau cuồn cuộn trong lòng
Rồi bỗng dưng mọi thứ thật lặng lẽ
Chẳng một ai thật lòng mạnh mẽ
Để xua đi những mất mát trong đời
Nhưng ra đi trong mỗi một kiếp người
Là vẫn còn và sẽ luôn còn mãi
Trong trái tim những người ở lại
Trong tâm hồn còn chan chứa yêu thương
Và một mai trên khắp mọi nẻo đường
Dấu chân này in hằn từng sỏi đá
Vượt gió đông và bước qua nắng hạ
Lớn khôn rồi hứa sẽ mãi không quên
Là cội nguồn từ đâu đó mà nên
Là ấu thơ một đời người có Ngoại
Là hiếu thuận, an nhiên và vững chãi
Là yên lòng Ngoại sống mãi trong tim...!!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.