Trang trong tổng số 3 trang (25 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Mùa hè mù (Rose Ausländer): Bản dịch của Pháp Hoan

Những bông hồng có vị đỏ – ôi
một mùa hè chua trên Trái đất

Đám quả mọng chín chứa đầy mực
cuộn giấy thô nằm trên miếng da lừa

Ngọn lửa mâm xôi đã lụi tắt từ xưa
một mùa hè tro bụi trên Trái đất

Những con người trĩu nặng đôi mi mắt
lên xuống trên bờ đê han gỉ những bông hồng

Họ chờ thư của chim câu trắng trên không
từ một mùa hè xa lạ trên Trái đất

Những cây cầu uy nghiêm bằng sắt
chỉ dành cho ai diễu bước quân hành

Con nhạn không tìm được đường về Nam
một mùa hè mù loà trên Trái đất
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍

Ảnh đại diện

Mùa hè (Georg Trakl): Bản dịch của Pháp Hoan

Buổi chiều lặng tiếng thở than
của chim cu trong rừng vắng.
Hạt lúa chín nặng cúi mình
bông anh túc đỏ thắm.

Có tiếng sấm đen rúng động
trên ngọn đồi xa.
Bài ca của con dế nhỏ,
chết trên đồng rộng bao la.

Gió về trong tán cây dẻ
bỗng dứt tiếng thì thào.
Váy áo ai kêu sột soạt
phía cầu thang cao.

Cây nến chiếu sáng im lìm
trong căn phòng kín;
bàn tay bằng bạc vươn ra
dập tắt ánh nến;

đêm không sao, lặng gió.

Ảnh đại diện

Giờ xanh (Gottfried Benn): Bản dịch của Pháp Hoan

I

Tôi nhẹ bước đi vào giờ xanh thẫm
Đây hành lang dài, xích đóng lại sau lưng
Trong căn phòng kín, màu son trên môi thắm
Với chiếc bát đổ đầy, những bông hồng muộn - chính là em!

Cả hai ta đều biết, từng lời, từng lời một
Ta đã thầm thì và hiến tặng cho nhau
Giữa hai ta, dần trở nên tầm thường và xa lạ
Đó là tất cả, và tất cả đã kết thúc từ lâu

Sự thinh lặng lan đi khắp mọi phía
Lấp đầy căn phòng và phủ kín màn đêm
Trong thời khắc - không hy vọng và không còn đau khổ---
Với chiếc bát đổ đầy những bông hồng muộn---chính là em
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍
II

Khuôn mặt mờ dần, mong manh và tinh khiết
Trên miệng em, bao ham muốn đổ đầy
Những bông hồng và sắc màu đỏ tía
Từ kho tàng, nghìn năm trước về đây

Quá xanh xao, tôi ngờ, em sẽ vỡ
Lên tuyết trắng, hay trên một cành hoa
Trên môi em, nhành san hô đỏ thắm
như vết thương lòng, chứa nặng buồn lo

Em mềm mại, em mang bao điềm báo
Của hạnh phúc, của hiểm hoạ, đắm say
Trong giờ xanh, trong giờ xanh thẫm
Vừa trôi qua, nhưng chẳng kẻ nào hay
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍
III

Tôi hỏi em, em đã thuộc về kẻ khác
Hà cớ gì mang đến những bông hoa
Em nói, giấc mơ đi hoang và lang thang thời khắc
Nhưng tất cả có nghĩa gì: em, tôi và hắn ta?

Điều gì đã sinh ra, phải đến hồi kết thúc
Điều gì đã xảy ra - ai biết rõ ngọn ngành.
Xích đóng lại, bốn bức tường khoá kín
Xa kia là bầu trời, cao ngất và thẳm xanh
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍


Dịch từ nguyên tác tiếng Đức Blaue stunde của Gottfried Benn, có tham khảo bản Anh ngữ của Michael Hofmann trong Twentieth - century German poetry.
Ảnh đại diện

Cuộc đời không làm tôi hoảng sợ (Maya Angelou): Bản dịch của Pháp Hoan

Những chiếc bóng trên tường
Tiếng động trong sảnh đường
Cuộc đời không làm tôi hoảng sợ

Bầy chó dữ sủa vang
Khuôn mặt mây lang thang
Cuộc đời không làm tôi hoảng sợ

Mẹ Ngỗng ác và già
Sư tử được thả ra
Chúng không hề làm tôi hoảng sợ

Lửa phun từ mũi rồng
Trên chiếc khăn trãi giường
Nó không hề làm tôi hoảng sợ.

Tôi la ó
Đuổi chúng đi
Tôi bày trò
Chúng bỏ chạy
Tôi cười khẩy
Chúng bay xa
Tôi cười to
Chúng giận giữ

Cuộc đời không làm tôi hoảng sợ.

Đám trai tráng đánh nhau
Một mình giữa đêm sâu
Cuộc đời không làm tôi hoảng sợ

Lũ báo trong công viên
Kẻ lạ trong bóng đêm
Không, chúng không hề làm tôi hoảng sợ.

Ở trong lớp học mới
Lũ trẻ kéo tóc tôi
(Đám con gái lả lơi
Với mái tóc gợn sóng)
Chúng không hề làm tôi hoảng sợ.

Đừng đem rắn và ếch
Hù doạ làm tôi thét,
Nếu như tôi hoảng sợ
Thì chỉ là trong mơ,

Nét quyến rũ nhiệm mầu
Giữ trong tay áo nhỏ
Đi dưới lòng biển sâu
Tôi không cần hít thở.

Cuộc đời không hề làm tôi hoảng sợ
Không hề
Không hề.

Cuộc đời không hề làm tôi hoảng sợ.

Ảnh đại diện

Người phụ nữ phi thường (Maya Angelou): Bản dịch của Pháp Hoan

Những người phụ nữ xinh đẹp thắc mắc đâu là bí mật của tôi.
Tôi không dễ thương hay có thân hình của các cô người mẫu
Nhưng khi tôi nói với họ bí mật của tôi,
Họ nghĩ rằng tôi đang nói dối.
Tôi nói,
Nó nằm trong tầm tay của tôi,
Trong vòng hông uốn lượn,
Trong bước chân không ngập ngượng,
Và đôi bờ môi cong.
Tôi là người phụ nữ
Phi thường.
Người phụ nữ phi thường
Chính là tôi.

Tôi bước vào căn phòng
Điềm nhiên như bạn muốn,
Và tôi tiến đến một gã đàn ông,
Những anh chàng đang đứng
Hoăc đã khuỵ gối.
Họ tụ tập quanh tôi,
Như bầy ong mật đói.
Tôi nói,
Đó là ánh lửa trong đôi mắt của tôi,
Là hàm răng trắng bóng,
Là vòng eo sống động,
Là đôi bàn chân vui.
Tôi là người phụ nữ
Phi thường.

Người phụ nữ phi thường
Chính là tôi.

Cánh đàn ông tự hỏi
Họ thấy gì ở tôi.
Dù đã rất cố gắng
Họ vẫn không thể nào chạm tới
Bí mật sâu kín trong tôi.
Và khi tôi thử tỏ bày,
Họ nói họ vẫn không hiểu nổi.
Tôi nói,
Đó là tấm lưng uốn lượn của tôi,
Là nụ cười toả nắng,
Là bộ ngực sốt sắng,
Là dáng điệu dịu dàng.
Tôi là người phụ nữ
Phi thường.
Người phụ nữ phi thường
Chính là tôi.

Bây giờ bạn đã hiểu vì sao
Đầu tôi không cúi thấp.
Tôi không hét la, chạy nhảy hấp tấp
Hay lớn tiếng ba hoa.
Khi thấy tôi cất bước đi qua
Bạn phải thật hãnh diện.
Tôi nói,
Đó là tiếng gõ trong đôi guốc của tôi,
Trong mái tóc gợn sóng,
Bàn tay không nao núng,
Săn sóc tôi tận tình.
Bởi tôi là người phụ nữ
Phi thường.
Người phụ nữ phi thường
Chính là tôi.

Ảnh đại diện

Tối mùa đông (Georg Trakl): Bản dịch của Pháp Hoan

Một tối mùa đông

Khi tuyết rơi dày lên các ô cửa sổ,
Và tiếng chuông chiều vang vọng hồi lâu,
Bàn đã bày sẵn cho những kẻ đến sau
Trong căn nhà nhỏ gọn gàng tươm tất.

Trên những lối đi đêm đen dày đặc
Một lữ khách tìm đến trước cổng nhà.
Cây ân phước trong bóng tối đơm hoa
Từ chất sáp sâu trong lòng đất lạnh.

Người lữ khách bước vào trong im lặng;
Qua bậc cửa hoá đá bởi niềm đau.
Ánh sáng thanh khiết chiếu xuống từ trên cao
Trên chiếc bàn tròn: bánh mì và rượu đỏ.

Ảnh đại diện

“Tôi sống đời mình trong những quỹ đạo mở rộng” (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Pháp Hoan

Tôi sống đời tôi giữa những vòng tròn nới rộng
mở ra khắp cả thế gian này
có lẽ tôi sẽ không hoàn thành được vòng cuối
nhưng tôi sẽ cố gắng mỗi ngày

Tôi xoay quanh Chúa trời, quanh tháp cổ xưa
tôi đã xoay quanh cả nghìn năm về trước
và tôi vẫn chưa biết: tôi là cánh chim ưng
là cơn bão hay một bài ca lớn?

Ảnh đại diện

Ngày thu (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Pháp Hoan

Thưa Chúa tể, giờ đã điểm, mùa hạ vô cùng lớn.
Hãy trải bóng Người lên bề mặt chiếc đồng hồ mặt trời,
và trên cánh đồng trơ rạ hãy thả những cơn gió tự do.

Lệnh truyền cho quả cuối mùa được chín tới;
ban phát cho chúng thêm đôi ngày nắng ấm phương Nam,
dồn thịt da chúng trở nên căng mộng hoàn toàn
và ép lấy vị ngọt cuối cùng vào rượu nồng sóng sánh.

Ai giờ không nhà cửa, sẽ không cần xây cất.
Ai đang cô đơn, sẽ mãi mãi cô đơn,
sẽ thức giấc, sẽ đọc, viết những bức thư dài
và trên những con đường làng bồn chồn rảo bước
khi những chiếc lá vàng rơi xuống từ trên cao.

Ảnh đại diện

Nỗi cô đơn (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Pháp Hoan

Nỗi cô đơn như cơn mưa
dâng lên từ biển khơi vào mỗi buổi chiều tối
từ những bình nguyên xa xôi, trống trãi
cuộn lên bầu trời cao, lưu giữ lại
rồi từ chốn thiên đường rơi xuống phố thị trần gian

Mưa rơi vào thời khắc tàn canh
khi ánh bình mình đổ lên từng con phố
lúc hai thân thể rã rời trở mình trong bóng tối
nhưng chỉ thấy trong nhau sự chán nản muộn phiền
và khi những con người phải chung ngủ trên giường
nhưng trong tim từ lâu chỉ còn sự căm ghét

rồi nỗi cô đơn theo những con sông lớn đổ vào đại dương...

Ảnh đại diện

Trước cơn mưa mùa hạ (Rainer Maria Rilke): Bản dịch của Pháp Hoan

Đột nhiên, từ màu xanh cây cỏ trong khu vườn
có thứ gì đó, không ai biết, vừa biến mất;
ta cảm nhận nó đang tiến lại gần cửa sổ phòng khách
rồi tuyệt nhiên im ắng. Trong khu rừng kế bên

tiếng con chim choi choi vút lên gay gắt,
làm ta nhớ đến thánh Giê-rô-mi-nô thuở nao;
tiếng hót đầy hắng hái và cô độc
kêu gọi cơn mưa trút nước từ trên cao

đổ xuống. Và hai bên tường trong căn phòng lớn
treo những bức ảnh đang lùi dần ra xa,
như thể không được phép nghe thấy cuộc trò chuyện của ta.

Giấy dán tường bạc màu im lìm phản chiếu
làn ánh sáng mờ ảo từ những buổi chiều xưa,
trong thời khắc đầy sợ hãi khi còn là trẻ thơ

Trang trong tổng số 3 trang (25 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: