Trang trong tổng số 45 trang (441 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Em thích một điều: rằng anh không đau đớn vì em” (Marina Svetaeva): Xoá bài?

Bác nguyenvanthiet nhiều khi không để ý, gửi bản dịch lên trong khi trên Thi Viện đã có rồi chẳng hạn thì chúng tôi phải xoá và gộp lại vào bài cũ. Đôi khi với tiêu chí của Thi Viện mà người duyệt bài có thể xoá bài - luôn phải giải thích lý do chứ không thể hồ đồ được. Bản dịch đã lâu hay chưa lâu đều không có nghĩa là có thể được đăng hoặc bị xoá trên Thi Viện. Bản dịch đã lâu mà không đạt yêu cầu của Thi Viện thì cũng có thể bị xoá. Chúng tôi đặc biệt lưu ý với bạn là chúng tôi không có chuyện "dịch nhại, sửa đôi dòng hay đề tên người dịch tuỳ thích". Tôi yêu cầu thành viên khi viết những lời này ra nên thận trọng!

Các bản dịch của dịch giả Bằng Việt và Thuý Toàn _ nếu ai có xin cứ đưa lên _ chúng tôi rất hoan nghênh_ với điều kiện là phải chính xác và có nguồn! Thi viện nhờ các thành viên đóng góp mới có các bản dịch, nhưng chúng tôi cũng có những tiêu chí duyệt bài của mình.

Ảnh đại diện

Mùa thu (Boris Pasternak): Bản dịch của Như Huy

Để mặc cho gia đình tứ tán
Và bè bạn thân, sơ lưu lạc khắp nơi
Một lần nữa nỗi cô đơn dằng dặc
Tràn ngập thiên nhiên, và vây toả hồn tôi

Chỉ có em và anh thôi, trong túp lều bé nhỏ
Giữa khu rừng hoang vu không một tiếng người
Những lối mòn thâm u trong lời ca xưa cũ
Với cỏ dại dây leo đang dâng ngập chân trời

Chỉ có chúng ta thôi, chỉ có chúng ta thôi
Với bốn phía chung quanh- các bức tường gỗ mục
Hạnh phúc huy hoàng ư? Chúng ta nào dám mơ
Chỉ biết rằng,
dẫu tàn lụi bên nhau,
Ta đã sống với tận cùng trung thực

Quên thời gian, chỉ biết một điều, anh đang có em bên
Anh đọc sách, còn em ngồi khâu vá
Những nụ hôn ngọt ngào, những nụ hôn cuồng điên
Chỉ ngưng lại khi bình minh tràn trên vòm lá

Lộng lẫy huy hoàng và táo bạo xiết bao
Những chiếc lá cứ buông,
rơi,
chao nghiêng,
náo động,
Chén đắng hôm qua, đã tận đáy chưa nào?
Để sự thống khổ hôm nay rót tiếp vào ly rỗng

Niềm hân hoan kia, sự hiến dâng kia, và nỗi say mê kia
Hãy ném hết vào cơn cuồng si tháng Chín
Hãy để mặc những thanh âm của mùa thu cầm giữ chúng ta
Hãy điên cuồng lên, hãy tuyệt cùng câm nín!

Rồi em ngả mình vào vòng tay anh
Trong chiếc váy ngủ có những tua ren bằng lụa
Rồi em trút bỏ áo xiêm
Như cả rừng phong thu
rì-rào-lá-trút

Em là phước lành ban xuống số phận anh khổ ải
Khi đời sống đáng rủa nguyền hơn tật bệnh đớn đau
Đó cũng là khi,
sự dũng cảm-cội nguồn cái đẹp
Sẽ giúp chúng ta
Tìm-Được-Ra-Nhau

Ảnh đại diện

“Đêm trong vườn nhà tôi...” (Aleksandr Blok): Gửi bebubuon

@bebubuon: Phê phán rất dễ bạn ạ. Bạn vạch ra chỗ sai so với nguyên bản cho dịch giả sửa đổi đi. Hoặc nếu được, mời bạn góp bản dịch. Chúng tôi sẽ rất hoan nghênh!

Ảnh đại diện

“Đêm trong vườn nhà tôi...” (Aleksandr Blok): Bản dịch của Quỳnh Hương

Đêm trong vườn nhà tôi
Cây miên liễu khóc hoài
Không dễ gì an ủi
Cây liễu buồn không thôi.

Rạng sáng bình minh tới
Như cô gái dịu dàng
Lau nước mắt cho liễu
Bằng những lọn tóc vàng.

Ảnh đại diện

Người đẹp ơi! Nàng đừng hát nữa (Aleksandr Pushkin): Bản dịch của Thuỵ Anh

Hỡi người đẹp, trước mặt tôi xin đừng hát
Những khúc ca Gruzia, miền đất u buồn
Gợi tưởng nhớ về cuộc đời xưa khác
…Và dải bãi bờ xa lắc mênh mông

Trời hỡi trời! Bao hình ảnh trong tôi lại sống
Bởi lời ca dữ dội của nàng
Miền thảo nguyên, rồi đêm – và đường nét
Ngời ngợi trăng thiếu nữ xa xăm

Hình bóng người xưa dịu dàng thống khổ
Gặp nàng đây, tôi như đã lãng quên
Giờ nàng hát và trước mắt tôi vẫn đó
Bóng dáng xưa lại lần nữa hiện lên...

Hỡi người đẹp, trước mặt tôi xin đừng hát
Những khúc ca Gruzia, miền đất u buồn
Gợi tưởng nhớ về cuộc đời xưa khác
Và dải bãi bờ xa lắc mênh mông

Ảnh đại diện

“Đừng trốn chạy; anh chẳng van xin” (Afanasy Fet): Hoàn thiện thêm

Chị ơi,
Bài này em thấy chị dịch phiêu, nhưng cũng có nhiều chỗ chưa đắt lắm, hic. Chị có thể sửa thêm chút được không ạ?
Có nhiều chi tiết cần bàn. Chẳng hạn: Hôn thật nhiều và chết bên em - em có cảm giác chỉ hôn và chết chứ ko phải hôn thật nhiều (động từ). Cái đầu đề em thấy cũng chưa ổn sao đó. Sẽ nghĩ thêm nhé chị nhé?

Ảnh đại diện

“Сứ tháng chạp hàng năm là tôi ốm” (Fyodor Sologub): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Сứ tháng chạp hàng năm là tôi ốm
Tôi không sao sống nổi thiếu mặt trời.
Мất ngủ triền miên tôi mệt lắm rồi
Vào tháng chạp tôi như người sắp chết.
Như bông lúa chín rã rời tan tác
Bàn tay nào vứt bỏ giữa ruộng khô.
Vào tháng chạp bóng tối bóp chết tôi
Vào tháng chạp tôi không còn sức sống.

Ảnh đại diện

Em thầm cay đắng ghen tuông (Olga Berggoltz): Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Em ghen lặng thầm và cay đắng,
Ý nghĩ sầu bi chôn trong tim:
Anh chắc cần người con gái khác,
Sướng vui và trong sáng hơn em.

Em với sau lưng bao mất mát
Và mồ chôn những cuộc tình qua!
Lỗi lầm trước họ em từng mắc,
Nếu anh biết được, chẳng thể tha.

Em trở nên ít cười biết mấy,
Và cợt đùa đôi lúc quá đắng cay,
Để người đời trước em cũng sợ
Nói về hạnh phúc với men say.

Chẳng hề tình cờ khi trò chuyện,
Nhìn đi chỗ khác, em lặng thinh
Như theo dấu vết nào bí mật
Em đi xa, xa mãi một mình.

Nơi ấy tối tăm, không ánh sáng –
Ẩm ướt bình minh nhập nhoạng lay…
Anh gọi tìm: “Em đâu rồi nhỉ?”
Tự chốn nào, anh ơi có hay!

Anh còn chưa biết sẽ có ngày
Em lặng im trước tiếng gọi đắm say,
Không trả lời anh, và em sẽ
Bên anh không trở lại nữa đây.

Em ghen lặng thầm và cay đắng,
Nhưng anh đừng vội bỏ rơi em.
Chắn chắn em cần cho anh hơn đấy
Em từ thời chưa biết đến cô đơn.

Trước cái mùa hè định mệnh nào
Khi chúng ta gặp gỡ, thành đôi,
Trước cả niềm vinh quang cay đắng,
Và mùa đông cướp nửa trái tim rồi.

Nghĩ mà xem, nỗi đau như mảnh đạn,
Găm vào lồng ngực chẳng chịu im…
Em hứa sẽ giản đơn và vui vẻ -
Chỉ cần anh nói vẫn yêu em!

Ảnh đại diện

Em chẳng bao giờ nương nhẹ trái tim (Olga Berggoltz): Bản dịch của Thuỵ Anh

Em chẳng bao giờ nương nhẹ trái tim em
trong khúc hát, trong buồn đau, trong đắm say hay tình bạn…
Tha lỗi cho em, người yêu. Điều gì đến thì đã đến rồi.
Cay đắng quá.
Nhưng dẫu sao, thảy vẫn là hạnh phúc.

Hạnh phúc cả khi nồng nàn sầu khổ,
hoảng sợ trước những tai ương không tránh khỏi trên đời
một bóng ma, một ám ảnh thoáng qua cũng làm em căm hận
Em sợ lắm anh ơi…
Nhưng dẫu sao, thảy vẫn là hạnh phúc!

Ôi, mặc nước mắt rơi và những cơn uất nghẹn,
chấp nhận mọi oán hờn quất như roi lá trời mưa.
Sợ nhất là bỏ qua hết mọi điều, là lạnh nhạt trơ trơ
Tình yêu không tha thứ. Và thảy là hạnh phúc.

Giờ em hiểu tình là hủy diệt,
không đợi xót thương, không chia sẻ uy quyền.
Còn sống động, chừng nào còn tươi đẹp,
Là hạnh phúc tuyệt vời khi không phải thú chơi !


Nguồn: Olga Berggoltz của tôi. NXB Trẻ, 2010
Ảnh đại diện

“Biển Bôxpho anh chưa từng đến” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Tạ Phương

Biển Bôxpho anh chưa từng đến,
Đừng hỏi anh nhiều về nơi đó, ơi em.
Trong mắt em nhìn anh đã thấy
Biển - mơ màng cháy ngọn lửa màu lam.

Lễ hội Batđa anh chưa dự cùng em,
Chưa chở lụa, màu hoàng điều đến đó.
Nào, hãy ngả vào anh vóc dáng yêu kiều,
Cho anh thỏa ước ao mong nhớ.

Đừng, anh xin, đừng bao giờ nhé,
Hỏi về điều chẳng đáng bận lòng em:
Trên đất Nga - phương trời xa xôi ấy
Anh là nhà thơ nổi tiếng khắp miền.

Trong hồn anh tiếng đàn gió vang ngân,
Dưới trăng sáng anh vẳng nghe tiếng chó.
Có lẽ nào em, cô gái Ba Tư,
Không muốn đến thăm miền xa xanh đó?

Không phải nỗi buồn đưa anh đến đây –
Mà vì tiếng lặng thầm em gọi đấy.
Và đôi tay em, tựa đôi cánh thiên nga,
Đã ấp ủ anh dịu êm biết mấy…

Từ lâu anh vốn khát thèm yên tĩnh,
Dù quãng đời qua anh chẳng rủa nguyền.
Hãy kể anh nghe chút gì về đất nước
Rất thanh bình và tươi đẹp của em!

Hãy khỏa lấp trong hồn anh nỗi nhớ,
Chuốc cho anh hơi thở ngát hương say,
Để anh hết buồn, thổn thức và nhung nhớ
Người con gái Nga xa cách vạn trùng mây.

Và cho dù anh chưa đến Bôxpho –
Anh mường tượng cho em về nơi ấy.
Anh biết dầu sao - thì mắt em vẫn cháy
Như biển lung linh ánh lửa màu lam.

Trang trong tổng số 45 trang (441 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: