Trang trong tổng số 30 trang (298 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tôi sẽ nghe mưa rơi (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tôi sẽ nghe mưa rơi.., mà trong mưa mang cả đêm hè
Như dòng lệ pha lê chảy theo cành lá.
Khóc nức nở đến bình minh, nhưng bầu trời không rửa sạch sẽ
Bao trái tim hoàn toàn bị vấy bẩn bởi chiến tranh...

Tôi sẽ nghe mưa rơi... Không nghe tin tức dối quanh...
Không nghe lời hứa suông của dàn lãnh tụ phản bội...
Và tôi chịu không đoán nổi, chuyện gì sẽ đến với ta ngày tới.
Nhưng bây giờ, cái chủ yếu là bảo vệ người thân...

Tôi sẽ nghe mưa rơi... Trong tiếng mưa là âm nhạc bình yên.
Mưa như nói thầm với tôi rằng mọi sự qua đi mau chóng.
Gặp chút tình người trong tâm hồn người thấy tuyệt nhất...
Thật đớn đau khi nhận ra thay cho trái tim là giá băng...

Tôi sẽ nghe mưa rơi... Dường như đêm hôm nay
Lần cuối cùng tôi nghe từ đáy lòng tiếng mưa hát.
Nhưng sát lúc bình minh, cơn mưa sẽ ngớt,
Được nghe tiếng chim hót, trong tôi niềm yêu sống chợt dậy lên...

Tôi sẽ nghe mưa rơi, chìa tay hứng từng hạt mưa
Từ trời cao bay xuống lọt vào lòng bàn tay đưa ra đón...
Trong cuộc sống, mọi hoàng hôn đều qua đi thay bằng rạng đông đến.
Mỗi con người nên cám ơn số phận của mình...

Ngoài công viên đang đêm, bóng tối trùm ôm mùa hè...
Và hạnh phúc của mưa đêm không che, không lấy đi được.
Tôi sẽ nghe mưa rơi, mà không nghe mọi người khuyên nhủ...
Vì để muốn sống ta thấy đủ chỉ cần được ôm ấp, vỗ về...

Ảnh đại diện

“Anh chỉ cần em khi em ngoan hiền” (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Anh chỉ cần em, khi em ngoan hiền,
Biết vâng lời, biết tin vào hai ta mãi.
Nhưng em lập tức thành gánh nặng quá,
Ngay khi ánh sáng hi vọng trong tim đã tắt rồi...

Khi em chìm trong sợ hãi, thương tổn, lệ rơi -
Chắc chắn làm anh không vui, không chấp nhận.
Trời, lúc ấy anh ở đâu, em không thấy mặt.
Lấy đâu ra ánh sáng trong trái tim?

Em luôn luôn ứng đối một mình
Nào thất vọng, nào phản thùng, nào buồn bã.
Mai anh mới gọi, mà em mong muốn quá
Được xẻ chia niềm vui sướng mới cùng anh?

Anh chọn em như chọn bánh quy để ăn,
Cái này thích, cái này crem không ngon lắm.
Lại không cần em vì em hay lo lắng...
Phải nói thêm, em chẳng ăn bánh quy.

Bây giờ tình yêu được cân đo theo phần trăm...
Kiếm được tình yêu trăm phần trăm là chưa chắc.
“Chỗ này thích, còn chỗ này không thích lắm.
Tôi lấy cái này, còn cái này chẳng hợp tôi”.

Và tình cảm dường như mang hơi hướng thị trường rồi
Ai chả muốn được lời, dễ dàng, tiện lợi,
Nhưng phải hạ giá...Bạn có thể khuyến mại,
Như chiêu bán sữa trong mọi cửa hàng,

Khuyến mại lô sữa mai thành chua và hết hạn dùng.
Hãy cho tôi được mượn bờ vai để khóc
Được ôm hôn, khi đang buồn bực, bức xúc...
Ai cần tình yêu chỉ lúc trời sáng trong?

Tình yêu không phải vô điều kiện và có sửa sai
“Nhờ gì”, “vì gì” chỉ là chuyện tầm phào hết...
Sói cái dám yêu sư tử và đây là tín hiệu tốt...
Nhưng có bao giờ sư tử yêu sói cái chưa?

Ảnh đại diện

Tuyệt phẩm của đôi ta mang tên gọi “Gia đình”... (Irina Samarina-Labyrinth): Nhờ xoá tiêu đề Nga

Lại phiền các bạn quản trị, tôi quên, gửi cả tên bài Nga, không tự xoá được, nên nhờ các bạn xoá hộ tên bài tiếng Nga. Cám ơn trước!

Ảnh đại diện

Tuyệt phẩm của đôi ta mang tên gọi “Gia đình”... (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Anh với em còn tán gẫu dài dài...
Khi về già, ta sẽ ngồi nhớ lại,
Chuyện hai đứa từng ghen nhau điên dại...
Chuyện ta cùng học quấn tã, mặc áo quần

Cho sinh linh kì diệu nhờ tình yêu mới ra đời,
Rồi đến lượt, con sinh cho ta một đàn cháu...
Anh yêu hỡi, tới một ngày đôi ta già yếu,
Hai tay anh vuốt ve sưởi ấm tay em

Anh hình dung: Mình đầu tóc bạc phơ...
Hai chiếc ghế, một cốc trà vị mâm xôi pha nóng...
Các cháu nhà ta đều phổng phao, cao lớn...
Mới hôm nào, tuổi trẻ nói nhỏ “Chào chia tay”,

Mà trong tim ta cứ như tuổi 17 đang qua,
Cả tình yêu, cả tâm hồn trong hai ta tràn ngập...
Anh yêu quý có thể không cần nghi hoặc,
Em sẽ đọc anh nghe đoạn thơ ngắn ngày xưa...

Tất nhiên anh trả lời bằng môi nở nụ cười tươi,
Chắc anh không nhớ nổi nữa rồi... Gần bốn mươi năm trước,
Em đã đọc một tràng vội vã
Đoạn thơ này em giữ như giữ kho vàng...

Ta quý trọng những tình cảm đời thường...
Và tin tưởng có tình yêu mãi mãi...
Em rất biết, sẽ đến ngày tóc ta bạc trắng,
Nhưng bên nhau, chắc chắn, không bất hạnh rồi!!!

Khi chung tay gây dựng gia đình ở trên đời,
Chúa đã gửi Thiên thần từ trời cao xuống giúp...
Vì gia đình là mảnh thiên đường be bé,
Nơi đây đơm hoa, kết trái cuộc đời...

Phải gần đây, ta mới hiểu những thứ này...
Anh là số phận của em, đây là điều chắc chắn...
Đối với em, cái quý hơn cả vũ trụ rộng lớn
Là tuyệt phẩm của đôi ta mang tên gọi “Gia đình”...

Ảnh đại diện

Người lạc quan (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Trong lòng tôi, mặt trời đang lạnh dần...
Tôi lẩn trốn trong lớp chăn lạnh ngắt.
Cũng có thể, sẽ trở về hơi ấm áp,
Cũng có khi, chẳng ấm lại bao giờ...

Tôi đưa tay trùm khuôn mặt che mờ
Và tôi nằm hẳn ra sàn cùng bao mơ ước...
Bằng mắt thường không nhìn rõ được
Tâm hồn bị tổn thương đang dập nát tả tơi.

Bao cánh chim đang bay khắp bầu trời,
Như những mảnh tháng năm sót lại trôi đi mãi.
Và tôi muốn được sinh ra một lần nữa,
Và có khi, điều đó chẳng xảy ra...

Trên đời không có gì mới mẻ, than ôi...
Tâm hồn đã bạc đầu đang nỉ non than khóc.
Có nhiều lúc, chỉ cần một lời nói
Còn giết người nhanh hơn súng phóng lựu đạn bắn rồi.

Cùng thời gian, tôi thấy mình chai sạn đã nhiều
Và thường lặng im để thay lời đáp.
Có vẻ như, tôi đang ở bên các bạn,
Mà có khi, tôi vắng mặt lâu rồi...

Tôi kéo rèm che kín cả bầu trời,
Quấn mình kín trong khoảng không im lặng.
Mọi thứ sẽ bình thường, nhưng chắc không nhanh chóng
Và có khi, cũng không phải với tôi...

Tôi biết rằng mọi thứ sẽ qua đi,
Sẽ có ngày, bình minh rồi lại thấy!
Tôi là kẻ lạc quan, hình như thế,
Và có khi, đấy đâu phải là tôi.

Ảnh đại diện

Hạnh phúc trên đời là có thật (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Phố xá thoảng hương thơm hoa nhài và hoa táo.
Xa xa mùa hè dìu dịu hé môi cười.
Lặng thầm biến mất dần là trời xuân xinh tươi.
Hãy tin tưởng, hạnh phúc trên đời là có thật!

Buổi mai sớm, tiếng chim hót vang xa rạo rực
Làm nở nụ cười trên khuôn mặt sáng sủa bé thơ
Trên bầu trời cầu vồng rực rỡ hiện ra.
Tiễn đưa bạn là nụ hôn thơm lên má...

Đường phố đậm mùi dông mưa và hương chè cây gia lan toả.
Quên làm sao mỗi hoàng hôn giữa mùa xuân.
Như lớp bông ngọt, trên thành phố mây tan dần.
Hãy tin tưởng, hạnh phúc trên đời là có thật!

Những tia sáng lướt qua hàng mi mắt,
Hạnh phúc còn là con cái, người thương và bố mẹ ta...
Hình ảnh thiên thần rực chiếu phía đằng xa,
Ngay cả lúc niềm tin của ta vào thiên thần chưa tìm thấy...

Đường phố ngát thơm nước hoa mang hương vị mẫu đơn thấm đẫm...
Mùa xuân kiêu hãnh đi xa, sửa vương miện đẹp ra.
Mùa hè êm dịu bước lên ngai tha thướt, kiêu xa.
Hãy tin tưởng, hạnh phúc trên đời là có thật!

Ảnh đại diện

Con là con gái... (Irina Samarina-Labyrinth): Nhờ sửa đề

Nhờ Bạn quản trị sưả hộ tên bài: tiếng việt là Con là con gái...; Tiếng Nga: Ты же девочка... Tôi quên kiểm tra. Cám ơn!

Ảnh đại diện

Con là con gái... (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tôi vẫn nhớ bạn quanh mình nào thỏ, chuột, nhím con...
Đang mải chơi, tôi buột mồm, văng bậy...
Và mẹ nhắc: “Con là con gái, không được chửi tục...”
Tôi hiểu ra. Sự thật thành nguy hiểm, nếu được nói công khai

Và rõ ràng, nếu có điều gì không giải quyết êm xuôi
Lúc gặp khó, bạn bè không giúp được
Đàn ông mạnh mẽ bị tâm lý và văng tục
Còn phụ nữ yếu mềm phải chịu đựng, vì họ không được nói ra

Tôi trưởng thành, đã biết trang điểm lông mi
Lần đầu tiên, bạn trai tôi bị cô bạn gái rủ đi mất
Bác hàng xóm: “Không được chửi bậy, các cháu là con gái...”
Từ bấy giờ, tôi không kết bạn công khai.

Tôi thấy nhiều phụ nữ túi đồ lỉnh kỉnh trên đường đi,
Họ tất tả về nhà nấu cho cánh đàn ông đang đợi,
Tôi phải lớn mau thành một bà vợ như vậy,
Và còn không được nói nhiều câu không đẹp đẽ, thuận tai...

Rồi lấy chồng... Một đống bát đĩa long lanh đợi kia.
Cả đại gia đình đu trên vai phụ nữ.
Và tiếng chồng: “Em không được nói bậy, em là con gái..”
Mà tôi tưởng rằng trong nhà này, tôi mới là con trai.

Rồi bao vụ scanđan hết nhỏ đến to.
Bên cốc bia, đàn ông đưa chuyện như đàn bà, than thở...
Vì sao các ông phàn nàn, các vị là đàn ông đấy?!
Không... Chuyện hôn nhân, chồng con không phải của tôi.

Trên mặt đồng hồ, kim phi nước đại, thời gian trôi...
Năm này tới năm khác chỉ nghe nguyên một câu dạy dỗ:
“Không được nói vậy, các cô là con gái...”
Nhưng phải chăng con gái quyết định được như thế đâu?

Cứ gọi tôi là gái hư, đồ mất nết cũng có sao.
Tôi biết rõ đâu là hươu, đâu là dê chứ.
Và nếu gặp người đàn ông chân chính,
Với anh ta, tôi sẽ là con gái, còn nếu không - mời ông biến m... ông đi

Ảnh đại diện

Khi anh sẽ dọn đi với người khác... (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Anh bảo khi anh sẽ dọn đi với người khác,
Mất nhiều năm, em sẽ khóc lóc, tiếc thương...
Em chẳng buồn chăm sóc tới bản thân...
Nhưng em nghĩ... Mình sẽ hát ca, nhảy múa!

Anh có hiểu? Anh chạy theo người ta vĩnh viễn
Em thoát tội giặt tất và chẳng cần biết về bóng đá làm gì...
Và bữa ăn lành mạnh cho buổi sáng mai...
Và vua bị phế, ngai để trống, không ai ngự...

Phái mạnh sẽ không than thở cả đống vấn đề đang đợi...
Và không rên rỉ chuyện sếp đúng đồ dê...
Anh ơi, hãy biết, anh cứ xây cả dãy nhà nuôi một đàn vợ đi,
Em sẽ các thêm tiền chỉ để anh ra đi mãi mãi...

Anh khỏi phải nhắc hoài rằng tình yêu chỉ là lời nói...
Anh sẽ không phải xin cho thư thư... tới hạn mùa xuân
Em sẽ không phải bịa ra rằng đầu đang đau...
Và có thể em mơ thấy nhiều giấc mơ may mắn...

Em mạnh mẽ, sẵn sàng sống cùng số phận...
Và chuyện chia xa anh - em gánh chịu và vượt được thôi...
Anh đã đúng... Em hình dung ngày anh đi theo người ta rồi,
Ngay lập tức, em cảm thương cô ta nhiều nhất...

Ảnh đại diện

“Ngày nay, người ta quên không biết quý trọng tình người...” (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Ngày nay, người ta quên không biết quý trọng tình người...
Ai đó tốt hiền thì bị coi là nhẹ dạ, cả tin kiểu mới...
Mốt thịnh hành là nhẫn tâm và chăm chăm tư lợi...
Thế giới câm lặng trước tiếng sột soạt của đồng tiền...

Tất những gì xưa được coi trọng bởi tâm hồn,
Thì nay được đánh giá qua tờ tiền càng to mệnh giá...
Nếu cô gái tỏ ra chân thành bị xem là ngốc quá,
Vì cô không biết đánh giá ví tiền của người ngoài...

Trên ảnh thấp thoáng không phải mặt người...
Chụp cận cảnh vẫn không nhìn rõ mắt...
Thường khoe khách sạn, du thuyền, các thành phố,
Dường như không còn gì để nói được hơn...

Ngày lại ngày, mải theo hạnh phúc đam mê
Ai cũng cuống cuồng từ sớm tinh mơ tới chiều tối...
Nhưng họ không biết một quy luật đời sống -
Hạnh phúc là thứ ta có trong lòng...

Hãy cố gắng giàu có về tâm hồn
Và nhờ vậy, khoản lời sẽ cho ta vốn liếng...
Đừng bán mình cho tiếng sột soạt bạc giấy,
Để biến mình thành nô lệ bởi đồng tiền...

Tiền bạc không làm hư hỏng con người,
Chỉ đơn giản biết lột mặt nạ mang trên họ...
Có người sẻ chia thứ mình đang có...
Có kẻ đang giấu thứ kiếm được trong nhà...

Lòng tốt mới là hàng hảo hạng, ơi con người!
Xưa nay, lòng tốt cần cho mọi thời đại...
Có người keo kiệt và hay đánh giá theo hình thức,
Vì đem “thứ có giá” thay cho trái tim...

Cũng có người lại thấy quan trọng hơn
Là thẳng tiến trên đường đi gặp mơ ước,
Vẫn không quên tình người và Đức Chúa,
Không lạm dụng tính nhẹ dạ của người ta...

Chính điều khủng khiếp là sự thờ ơ
Làm tâm hồn gục chết nhanh trước nhất,
Và hậu quả là sự trắng trợn và lòng ghen ghét
Sẽ giết dần giết mòn tình thương người...

Liệu có Đức tin có thể sẽ tốt hơn trên đời?
Liệu tình yêu có thể sẽ hay hơn rạch ròi tính toán
Ai hay cho - được Trời tặng ban và giúp đỡ...
Ai quen nhận - thì bị số phận tước mất luôn...

Trang trong tổng số 30 trang (298 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: