Trang trong tổng số 22 trang (217 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Độc thoại của một nhà văn Mỹ (Evghenhi Evtushenko): Về đầu đề bài thơ

Đầu đề nhiều bài thơ của EvtuShenko thường bị thay nhiều lần, vì  Bộ máy kiểm duyệt báo chí của Liên Xô lúc đó rất khắt khe với các đề tài nhạy cảm. Bài này là điển hình. Theo tác giả Ю.Нехорошев, bản năm 1960 là Vô đề, Còn đầu đề  Độc thoại của nhà văn Mỹ  là thứ tạm thời dùng để lọt cửa kiểm duyệt. Sách Евгений Евтущенко, М, ЭКСМО, 2008, đăng lại bài này, vẫn là Vô đề!
Nếu lấy dòng một làm đề bài, thì là: Họ bảo tôi: Anh là người dũng cảm.

Ảnh đại diện

“Anh biết chăng, thế nào là khổ đau” (Veronika Tushnova): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Anh biết chăng, thế nào là khổ đau,
khi thòng lọng trên cổ ta siết chặt,
khi tảng đá trong ta đang đè nặng,
vậy mà không được khóc, chẳng được kêu?

Xin Chúa hãy giúp con, làm sao không ai hay
mắt em khóc đỏ ngầu, làn da nay xấu xí,
không ai thấy em đang mỏi mòn quá,
toàn ốm đau, người già yếu đi nhiều.

Anh biết chăng thế nào là khổ đau?
Vượt bất hạnh, như bơi qua biển cả,
vượt đau khổ, như lết trên sa mạc,
người đời quen nói về bất hạnh nơi đầu môi.

Có người nói: “Ông bỏ rơi cô ấy, chị biết chăng?”
mà em thiếu anh như thuyền không bánh lái,
như chim muốn bay lại không có cánh,
như cỏ cây không có rễ bám đất sâu...
Anh biết chăng thế nào là khổ đau?

Em vẫn chưa kể hết chuyện anh nghe -
anh có biết ga nào em cũng tới?
em nghiên cứu lịch tàu đi, tàu đến?
đêm đón từng con tàu tiến vào ga?

Đến từng trạm bưu điện, em cầu mong điều kì diệu xảy ra:
mau nhận được dù một dòng, hay một chữ,
được gửi đi từ nơi ấy,
từ nơi đấy gửi đi....

Ảnh đại diện

Em đã đến ngày... (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Anh hiểu không, em muốn được bình yên...
Ở cùng anh, em không nhìn ra điều đó.
Chung mái nhà, ta cháy thành tro cả.
Bao lâu rồi? Mới chỉ hai chục năm.

Em không muốn nghe giải thích lăng nhăng,
Làm ra vẻ, gia đình ta có một.
Anh hãy nghĩ ra cái gì đó, anh là tài nhất,
Mà có khi, em mới thật thiên tài...

Em nặn ra tình yêu không có rồi.
Em tô vẽ ước mơ bằng thơ và nhạc
Em đã cưỡi lên tên lửa thần tốc
Trên lưng con ngựa trắng có cả anh...

Còn gì đây? Tên lửa đã gỉ ngoèn
Ngựa đã bị khói nicôtin đầu độc...
Em kịp đẻ, nuôi hai con bé nhỏ.
Còn tâm hồn thì sao? Xin anh chớ động vào.

Anh đâu thèm, dù một lần, ghé thăm
Suốt từng ấy năm dài tuyệt vời thế.
Khi anh tới nhà, trời đã gần sáng,
Anh kề cà chuyện tình yêu em thấy đâu.

Em nghĩ rằng mình trưởng thành rất nhiều,
Em lớn vượt, cả áo mặc và anh thành chật quá...
Em muốn bình yên, vấn đề là thế
Em muốn sống yên bình, giữa tình yêu.

Bao nhiêu ảo tưởng bất thành, đến rồi đi...
Không phải tự nhiên gọi là “Phế phẩm”.
Em gặp người khác rồi. Chấm hết. Ta xong nợ.
Mong anh đừng phá đám, chớ tấn công...

Anh nói rằng, anh yêu thích tự do,
Còn em muốn có con và gia đình nữa...
Anh hãy biết, em sẽ không làm dữ...
Anh cứ rước tự do đi rồi biến... cho nhanh.

Tuổi trẻ khích ta yêu trai côn đồ,
Những cậu ấm lạc đường và xấc láo.
Hỏi anh để lại gì? Con tim đau nhức nhối
Mất trọn niềm tin với tình yêu.

Vậy trưởng thành là gì? Nó khuyên ta yêu ai?
Đừng yêu cậu ấm hư, hãy yêu người đứng đắn,
Họ không lời nói gió bay, ngu ngốc,
Họ biết con mình ăn gì bữa sáng nay.

Họ không gây đau đớn, khi đáp lại tình yêu,
Không lăn lóc quán ba thâu đêm suốt sáng...
Thói ích kỷ của anh không thả em ra, mà giam hãm mãi,
Nhưng em tìm được bình an rồi và em đã đến ngày...

Ảnh đại diện

Người chợt tắt, như cây nến vụt tắt... (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Trời tối dần khiến lòng nặng trĩu buồn.
Người thân thiết ở gần không thấy có.
Người chợt tắt, như cây nến vụt tắt.
Người dễ gục, như bút chì gẫy đôi.

Mà con người cần nhiều thứ lắm đâu
Cần nâng đỡ, không kèm câu gai góc.
Chút tình yêu và đức tin vào Chúa,
Sự cảm thông trong ánh mắt dịu hiền.

Có chỗ đau trong tim chưa tìm ra,
Ta vẫn vội việc này qua việc khác
Mà người tắt, như cây nến chợt tắt.
Người đổ gục, như bút chì gẫy luôn.

Ta đâu cần nhiều lắm lời khuyên,
Khi khắc khoải nỗi buồn da diết,
Ta cần dọi vào tim giọt ánh sáng
Khi bàn tay giữ chặt trong tay...

Ta chỉ cần được gặp gỡ người yêu
Thì tâm hồn người lại được cứu giúp.
Người cháy sáng, như cây nến rực sáng
Người sắc ngọt, như bút chì mới gọt xong.

Ảnh đại diện

“Vợ người ta là câu đố với đàn ông...” (Irina Samarina-Labyrinth): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Vợ người ta là câu đố với đàn ông,
Đàn ông thèm muốn nàng, muốn giải nhanh câu đố.
Mọi đường nét đều hợp nàng, kể cả vết rạn chân chim.
Mọi thứ đều tuyệt vời, không cần thêm hay bớt.

Vợ người ta tặng bạn một nụ cười,
hay đơn giản, ánh nhìn lững lờ, chua chát,
nhưng nàng không kể về những sai sót qua rồi,
nàng không để lại điểm tựa gì để ai tìm kiếm.

Ngay lần gặp đầu, bạn đã nhìn theo,
bằng đôi mắt buồn rầu và rực lửa.
Nàng không đi làm cảnh cho lễ hội của bạn đâu,
và bạn sẽ thầm thì: “Nàng không dành cho mình hưởng”.

Vợ người ta là núi lửa, đang thiêm thiếp ngủ yên lành,
Không ai đẹp xinh hơn, đáng yêu hơn người ấy.
Nếu con tim không chấp nhận chỉ sống bằng ước mơ,
Hãy mạo hiểm cưới nàng về làm vợ.

Rồi vẫn là bộ uốn tóc, áo chấm hạt đỗ, vứt bừa,
những xúc phạm chát chua, chê bai, đời thường tất bật.
Phụ nữ nào chả có tật của mèo hoang,
nhưng thật khó tìm ra chàng mèo ngang đẳng cấp.

Lần gặp đầu, rõ ràng, ai biết ai,
Nhưng chính bạn chọn bạn đời trong số họ.
Rồi có người sẽ nói: mình thất bại... mình sai...
Nhưng nhìn nhận đơn giản hơn: đấy là con người thực chất.

Con cá mất là con cá to
Chưa có vấn đề gì, chưa lo sống chung-khi đó
Vả lại ngay của ngọt cũng nhanh chóng chán phè.
Vị thơm quả mâm xôi lần gặp đầu tiên rồi quên hết.

Nhưng vợ nhà cũng là vợ người ta,
dưới con mắt cánh đàn ông ngoài phố.
Nàng sinh con đẻ cái, nàng mải mốt vì chồng,
cùng xây dựng nền nếp nhà, vun cho gia đình êm ấm.

Bạn hãy tin, vợ nhà được đánh giá đúng luôn,
Nàng có vẻ ngoài không chê vào đâu được.
Nhưng có bao giờ, bạn thức giấc nửa đêm,
và chợt hiểu: đang nằm sát bên là hạnh phúc.

Vợ người ta là thuộc người ta.
Quan trọng hơn là biết giữ vợ nhà, không để mất.
Khi bạn được yêu chân thật, sáng trong,
có ngốc chăng, mới chạy theo người khác.

Ảnh đại diện

Đừng trở lại với người yêu ngày cũ (Andrey Voznhesenski): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Đừng quay về tìm lại người yêu xưa,
Người tình cũ trên đời không hề có.
Chỉ là hai phiên bản giống nhau thôi
Như nhà cũ, họ vài năm từng sống,
Nay phá đi, dọn sạch bóng mất rồi.

Chó trắng con cất tiếng sủa chào mời,
Một sườn đồi là cánh rừng bên trái,
Sườn phía kia là cánh rừng bên phải
Sẽ nhắc thầm tiếng chó sủa trong đêm.

Sống trong rừng hai tiếng vọng xa nhau,
Dường như có hai loa âm thanh nổi
Tất những thứ em đã làm, anh sẽ làm mới
Đều được truyền ra thế giới cùng nghe.

Còn trong nhà, tiếng vọng làm cốc chén rơi,
Tiếng vọng giả đem chè ra mời uống,
Tiếng vọng giả giữ ta qua đêm ở lại,
Khi đáng ra nó phải hét lên:

“Đừng quay về tìm em, hỡi người yêu,
Người tình cũ trên đời không hề có,
Hai trái nho xấy khô tuyệt vời quá,
Chúng tan mềm để tiếp đón anh...”

Chiều tối mai, khi bước chân ra tàu,
Anh hãy vứt xuống sông sâu chìa khoá,
Cả hai cánh rừng bên phải và bên trái
Đều thét vang bằng giọng nói của anh:

“Đừng bao giờ ruồng bỏ người yêu,
Người tình cũ trên đời không hề có.”

Nhưng có bao giờ bạn chịu nghe theo

Ảnh đại diện

Đừng bao giờ gặp lại tình đầu (Yuliya Drunina): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Đừng gặp lại
Tình yêu đầu,
Cứ để nguyên như cũ,
Là hạnh phúc đắng cay,
Hay cơn đau buốt nhói,
Hay bài ca
Bên sông xa đã tắt.

Đừng tìm về quá khứ,
Còn cần thiết nữa đâu,
Mọi thứ
Giờ đây đều đổi khác...
Cứ để những gì thiêng liêng nhất
Vẹn nguyên như lúc ban đầu
Khắc sâu trong ta mãi mãi.

Ảnh đại diện

Gặp gỡ để rồi chia xa (Igor Severianin): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Người đời hợp rồi tan,
Yêu nhau rồi chia tay đôi ngả.
Tôi muốn hỉ hả cười
Muốn khóc lệ rơi cho đã,
Không muốn sống nốt kiếp người!
Người ta thề rồi nuốt trôi lời hứa,
Ước mơ để rồi có lúc mộng tan...
Ôi đáng thương cho những ai
Hiểu được vô vị niềm vui hưởng lạc.
Ở nông thôn muốn được như thành phố...
Ở thủ đô muốn có sự thân tình...
Và đến đâu cũng gặp những mặt người
Luôn cư xử thiếu tình người, vô cảm...
Có nhiều khi cái đẹp lại quái thai,
Trong cái quái thai lại mang cái đẹp...
Có nhiều khi cái đê hèn lại thanh cao
Miệng người đời vô tình sao ác độc.
Vì không khóc được, vì cười chẳng xong,
Vậy làm sao ta sống được,
Khi người đời hợp rồi tan,
Yêu rồi chia tay đôi ngả?

Ảnh đại diện

Chuyện mối tình buồn tủi (Eduard Asadov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Mười giờ tối. Trong căn nhà tĩnh lặng
Cô vẫn ngồi và căng thẳng đợi chờ.
Ngủ không thiết, đọc sách cũng chẳng vào:
Bỗng anh gọi về, bất ngờ anh đến?

Bầu trời tối bật đèn sao lấp lánh,
Ngày chưa qua, đêm nào đã quá khuya.
Không bao giờ việc gọi điện - anh bỏ qua!
Chẳng có chuyện anh lại quên không nhớ!

“Không phải một lần, tất nhiên, anh cố đến.
Nhưng việc nhiều: khi sự nọ, lúc việc kia...
Vả lại ở đây, anh là linh hồn cả nhà.”
Chẳng việc gì cô phải dối lòng mình
Không nguyên cớ bắt cô nói nhăng nói cuội.

Nhưng cuộc sống cô, những ngày tháng cuối
Không êm đềm như sông Bạc nữa rồi.
Người yêu cô tỏ thái độ khó coi
Như chúa đất với người hầu nhu nhược.

Có nhiều lúc, nhờ hơi men, anh cảm động
Trước tấm lòng cô: “Em thật trung thành!”
Nhưng lòng cô: đau khổ hay tươi vui?
Về chuyện này anh giữ kín như bưng,
Chẳng bao giờ anh để tâm hiểu rõ.

Hỏi anh tỉnh hay say, khoe khoang hay thô lỗ,
Khi trả lời: không phản đối, chẳng thở dài.
Anh thông minh, đúng cả khắp mọi nơi,
Mình cô bị gọi “dở hơi”, “ngốc nghếch”.

Cô có biết chăng, trong bất kì công việc
Anh đều làm không hề tính đến cô,
Đã trăm lần, anh bỏ cô rồi lại về,
Đã trăm bận, nói dối lại được cô tha thứ.

Nhưng khi khó khăn, bạn bè nói mãi:
-Với ông này, nên từ biệt từ lâu!
Phải ngẩng đầu. Nhún mình mãi không được đâu!
Cậu nên hiểu: Sống như thế không thể nào tiếp tục!

Đầu vẫn gật, nhiều khi cô bật khóc.
Và bỗng nhiên nhìn nhẫn nhục mọi người:
Nhưng em yêu... Sợ quá. Như đeo án khổ sai...
Với lại anh ấy xấu xa đâu đến thế.

Chuyện như vậy có bàn đều vô ích,
Bản thân cô tự nguyện làm tù nhân,
Để lại phục dịch, lại hạ mình trước anh
Không đòi hỏi gì bắt anh đáp lại.

Đã nửa đêm. Trong căn nhà tĩnh lặng.
Cô vẫn ngồi, và đằng đẵng đợi chờ
Ngủ không thiết, đọc sách cũng chẳng vào:
Bỗng anh gọi về? Bất ngờ anh đến?

Thường tình yêu cho ta niềm vui sướng.
Có tình yêu, ta sống, mơ ước, tin tưởng, dễ dàng hơn.
Nhưng cầu Chúa trời, như cách nói dân gian,
Đừng đầy ải bắt phải yêu như thế!

Ảnh đại diện

“Điều thiện sống nhiều trăm năm trên mặt đất” (Sergey Ostrovoy): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Điều Thiện sống nhiều trăm năm trên mặt đất.
Nó giống như hạt giống gieo vào mùa,
Ađam rút từ sườn mình ra một giẻ,
Chúa biến sườn thành cô gái Êva,
Rồi qua hết trăm ngàn năm nữa,
Thế giới này thay đổi cảnh quan,
Nàng Êva nay làm gì đền đáp?
Nàng đi tìm Ađam khác để theo!

Trang trong tổng số 22 trang (217 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: