Trang trong tổng số 60 trang (591 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tiếng hò reo (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Trên những ngọn tháp vàng,
điểm những tiếng chuông thương.

Trên những làn gió vàng,
mở ra những tiếng chuông.

Qua một con đường
cái chết bước đi, đầu quấn
vành hoa cam đã héo.

Nó ca và ca
một bài ca
trên cây huyền cầm trắng,
và ca và ca và ca mãi.

Trên những ngọn tháp vàng,
ngừng lại những tiếng chuông.

Gió cùng với bụi
nắn những mũi thuyền bằng bạc.

Ảnh đại diện

Hối hận dưới mồ (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Khi em yên nghỉ, em ơi, người đẹp âm u
Dưới một nấm mồ, đá đen, cẩm thạch
Và khi tất cả phòng khuê và lầu các
Chỉ còn là một cái hố sâu ẩm thấp gió mưa.

Khi phiến đá nặng đè trên ngực em sợ hãi
Đè trên thân em, mềm mại vì nhàn hạ, vui chơi
Khiến trái tim em ngừng đập, ngừng muốn, ngừng đòi
Và hai chân em không còn chạy được đó đây thoải mái

Mồ sâu ơi, mồ sâu là tri kỉ của nhà thơ
Đã từng nghe ta thổ lộ mênh mông những ước mơ
Trong những đêm dài mắt không sao nhắm được

Sẽ bảo em: có ích gì hỡi cô gái giang hồ chưa chót
Nếu không biết gì những nỗi niềm người chết khóc thương
Và sâu bọ sẽ đục khoét da em như hối hận trong lòng.

Ảnh đại diện

Bóng ma IV - Chân dung (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Bệnh tật và chết chóc đã gớm ghê, phá hoại
Chỉ còn một chút tro tàn, ngọn lửa chói lọi khi xưa
Đôi mắt to của nàng, say sưa và êm ái
Cái miệng nàng đã làm đắm đuối trái tim ta

Những cái hôn nhiệt nồng như liều thuốc hoàn sinh
Những giây phút say mê chói loà như ánh đuốc
Còn gì đâu, hồn ta ơi! Ôi ghê tởm, hãi kinh
Một bức tranh nhạt mờ, ba nét bút chì nguệch ngoạc

Cũng như: ta chết dần, chết mòn trong im vắng
Mà thời gian, lão già độc ác, bạo tàn
Mỗi ngày quệt ngang chiếc cánh phũ phàng

Kẻ sát nhân tối đen của nghệ thuật và cuộc sống
Ngươi không thể nào giữ được trong kí ức của ta
Người đẹp đã đem lại cho ta vinh dự và say sưa.


Nguồn: Thơ Baudelaire, NXB Văn học, 1995
Ảnh đại diện

Cái chết của người nghèo (Charles Baudelaire): Bản dịch của Trần Mai Châu

Cái chết vỗ về và giúp ta sống được
Đó là đích cuộc đời, là hy vọng chứa chan
Như rượu ngọt làm hồn ta say khướt,
Để vững tâm đi đến lúc chiều tàn.

Qua sương tuyết, qua giá băng, bão tố,
Là ánh sáng rung rinh ở tận cuối chân trời,
Là quán trọ từng ghi trong sách cũ,
Nơi con người được ăn, ngủ, nghỉ ngơi.

Là thiên thần với đôi tay ảo diệu
Chắp cánh hồng cho mộng ngạt ngào hương,
Dẹp cảnh cơ hàn, xoá đi tăm tối;

Là hào quang các thánh, là lúa, gạo, bạc vàng,
Của kẻ nghèo, là quê hương cổ đại,
Trời lạ kì là cửa mở thênh thang!

Ảnh đại diện

“Người ở gái có tâm hồn cao cả mà em vẫn ghen” (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Người ở gái có tâm hồn cao cả mà em vẫn ghen
Đang yên giấc ngàn thu dưới nấm cỏ xanh êm
Hôn nay đáng lẽ chúng ta phải mang một bó hoa viếng mộ
Những người chết rồi thương ôi! Còn nhiều đau khổ
Khi tháng giá ngày đông, người thợ xén cây già
Hiu hắt gió buồn vờn quanh nắp đá mộ hoa
Chắc người chết cũng thấy người sống chúng ta bội bạc
Ngủ ngon lành trong nệm chăn ấm áp
Còn họ thì đầu nặng trĩu những giấc mơ buồn
Không bạn chung giường, không ai kể chuyện hàm ơn
Lạnh buốt xương già, sâu bọ đêm ngày đục khoét
Cảm thấy trên mình rỉ từng giọt tuyết
Và ngày tháng trôi qua, không bạn hữu họ hàng
Thay những vành hoa héo rũ trên nấm mồ hoang

Khi thanh củi khô reo ca trong đêm vắng
Nếu tôi thấy người về, ngồi trong phố yên lặng
Hay một đêm tháng chạp, xanh thẳm lạnh lùng
Tôi thấy người về ngồi ở góc phòng
Từ tấm gương ngàn thu trở về nghiêm nghị
Ấp ủ trong đôi mắt hiền người mẹ
Đứa trẻ ngày xưa nay đã lớn khôn
Tôi biết nói gì đây với một linh hồn
Khi dòng lệ tuôn rơi, từ đôi mắt người trống rỗng.

Ảnh đại diện

Từ vực sâu (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Một trăm người tình si
ngủ yên mãi mãi
dưới đất khô.
Andalucía
có những con đường đỏ dài.
Córdoba, những cây ô-liu xanh
nơi đặt một trăm cây thập giá,
nhắc ta tưởng nhớ họ.
Một trăm người tình si
ngủ yên mãi mãi.

Ảnh đại diện

Thẹo (Sarith Peou): Bản dịch của Đinh Linh

Trong khi chúng tôi đói khát
Mặc quần đùi và đi chân không,
Chúng tôi đập nát đá bằng búa.
Những mảnh bén nhắm vào chân chúng tôi.
Những vết thương nhiễm trùng.
Chúng tôi không được điều trị tử tế.

Angkar thích thú thấy chúng tôi đau đớn.
Nếu chúng tôi không trình diện để lao động,
Họ ra lệnh cho chúng tôi phải đi rửa vết thương.
Những y tá dỏm dùng que khều khều những vết thương.
Ai cũng được rửa từ một xô nước nấu lá me.
Họ rắc tro xác người lên những vết thương của chúng tôi.
Nhiều người mắc bệnh viêm gan.

Ai không đi được vẫn phải lao động.
Vài người phải bò đến nơi lao động.
Những vết thương đau nhất về đêm,
Nhưng chúng tôi không được phép rên;
Khmer Đỏ bảo sự đau khổ của chúng tôi chẳng nhằm nhò gì,
So với binh sĩ của chúng ngoài chiến trường.

Lao động, những vết thương nở và chảy máu.
Ruồi bu đến chúng tôi như xác chết.
Một tay sử dụng chiếc búa;
Một tay xua ruồi từ viết thương.
Ruồi hút máu và mủ.
Ruồi đẻ trứng vào những chỗ lở loét.
Những vết thương của chúng tôi lan tràn những con giòi.

Khi viết thương bành ra,
Chúng tôi gọi chúng là hố:
T-28, F-111, hay B-52
Tùy theo kích thước và chiều sâu.
Cái B-52 của tôi chỉ lành khi Khmer Đỏ sập,
Khi chúng tôi có đủ để ăn.

Ảnh đại diện

Xem xác (Sarith Peou): Bản dịch của Đinh Linh

Con sông trương lên
Luồng nước chảy mạnh
Xác người trôi giạt nguyên ngày.

Có những xác mắc vào bụi cây
Có những xác mắc vào cỏ sậy
Chúng tôi không muốn linh hồn họ lảng vảng
Nên chúng tôi đẩy họ ra khi họ cần.

Có những xác cao như người da trắng
Có những xác bị bịt mắt
Có những xác bị trói hai tay sau lưng
Có những xác không thể nào nhận ra nổi.

Cán bộ Chhoeun bảo những xác đó là điệp viên
Của CIA nằm vùng tại Nam Vang
Điệp viên phá ngầm cách mạng
Angkar đã lùa chúng từ những địa đạo
Nơi chúng núp như những con chuột, hắn bảo,
Nhưng Angkar biết kế hoạch của chúng, đuổi chúng từ sào huyệt.

Xem xác là một trò sôi nổi
Xem xác đem lại nhiều sợ hãi
Những xác này đã là cha, là anh, là chị của ai đó,
Đã là mẹ — Có khi xem xác làm cho ta khóc.

Ảnh đại diện

Tóc (Edward Stachura): Bản dịch của Hoàng Ngọc Biên

Dòng sông chảy
giữa đôi mắt cá
như một sắc cầu vồng
hay một vết dao cắt không lành

Bềnh bồng trên sông
là những trái tim lớn cây bao báp
những bánh xe đẩy
và cả những giá nặng nề treo
những cái sừng nai bị chết sông

Nước mắt tôi
giống như những hồ nước trung quốc
chậm rãi cuộn chìm

Ảnh đại diện

Trò chơi trẻ con (Edward Stachura): Bản dịch của Hoàng Ngọc Biên

Có đứa chơi bi ve với đôi mắt
của bố mẹ đã chết
Có đứa đánh cắp giày của mấy ông
chơi đàn quay cà tàng
Có đứa lại nở một nụ cười với những cánh
bướm nhổ đi
Hoặc moi ra một giấc mơ với những ngón tay nhỏ màu hồng
và đem giấc mơ nhuộm đen
Thế mà chúa đang đứng gần đấy

Trang trong tổng số 60 trang (591 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: