Trang trong tổng số 60 trang (591 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Quán ca nhạc (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Những ngọn đèn bằng pha lê
và những tấm gương màu lục.

Trên sân khấu mờ tối,
nữ ca sĩ La Parrala
duy trì cuộc chuyện trò
cùng cái chết.

Bà kêu gọi nó,
nó không tới,
bà lại kêu gọi nó.
Mọi người
thèm khát tiếng nức nở.
Và trong những tấm gương xanh lục
những vệt lụa dài
lướt qua.

Ảnh đại diện

Juan Breva (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Juan Breva
có thân hình của một người khổng lồ
và tiếng nói của một thiếu nữ.
Không có gì được như tiếng láy của ông.
Ấy chính
muộn phiền cất tiếng hát
ở phía sau một nụ cười.
Gợi ra những cây chanh
của miền Málaga thiêm thiếp,
và trong tiếng khóc than
có vị muối biển.
Như Homère, ông đã hát,
mù loà. Tiếng ông
có đôi chút biển không ánh sáng
và cam vắt.

Ảnh đại diện

Chân dung Silverio Franconetti (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Nửa là người Ý
nửa là người gi-tan,
ông Silverio ấy
đã hát ra sao?
Mật đậm của nước Ý
với trái chanh của chúng ta,
đã hoà lẫn trong tiếng khóc than trầm lắng
của bài siguiriya.
Tiếng kêu của ông thật khủng khiếp.
Những người già cả
bảo rằng tóc
dựng đứng,
và thuỷ ngân rạn ra
trong những tấm gương.
Ông đã lướt qua mọi âm sắc
mà không hề ngắt quãng.
Ông là một nhà sáng chế
và cũng là một kẻ làm vườn.
Một người sáng chế ra những lùm cây
cho im lặng.

Giai điệu của ông lúc này
ngủ yên với những vọng âm.
Dứt khoát và tinh khiết.
Với những vọng âm chót!

Ảnh đại diện

Tiếng trầm (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Trên ngọn tháp
vàng,
điểm tiếng chuông thương.

Trên làn gió
vàng,
mở ra những tiếng chuông.

Trên ngọn tháp
vàng,
ngừng lại tiếng chuông.

Gió cùng với bụi
nắn những mũi thuyền bằng bạc.

Ảnh đại diện

Vận xúi (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Để nhắc lên tảng đá này quá nặng
Xixiphơ ơi! Phải có can đảm của ngươi
Dù ta đã đem tất cả nhiệt tâm rồi
Nghệ thuật thì lâu, thời gian thì ngắn.

Tiến về một bãi tha ma hẻo lánh
Xa, cách xa những lăng tẩm huy hoàng
Trái tim ta như một cái trống có khăn choàng
Vừa đi vừa đánh những khúc hành bi thảm

Bao nhiêu ngọc quý bị vùi sâu
Trong đêm tối và trong quên lãng
Không có cuôc thuổng nào bén mảng

Bao nhiêu đoá hoa tiếc rẻ, buồn rầu
Toả hương nhẹ như một điều bí ẩn
Trong khoảng không im lìm, sâu vắng.


Nguồn: Thơ Baudelaire, NXB Văn học, 1995
Ảnh đại diện

Kẻ thù (Charles Baudelaire): Bản dịch của Trần Mai Châu

Tuổi trẻ ta cơn giông tăm tối
Chỉ đôi lần le lói ánh dương
Mưa vùi gió dập thảm thương,
Đỏ au mấy trái cười suông cuối vườn.

Thu ngã vàng véo von thi tứ
Xẻng cầm tay ta cứ san đi!
Đất đai ngập úng nặng nề,
Từng nơi sụp lở khác chi mộ phần.

Chỉ khổ nỗi dày công chăm chút
Những bông hoa trên đất bạc màu
Cho dù sống được còn lâu
Tìm ra sinh lực dựng lầu sắc hương!

Ôi đau thương, đau thương quá đỗi!
Thời gian đang ngốn vội cuộc đời.
Tim này hút mãi máu tươi
Kẻ thù giũa vuốt, mấy hồi nhe nanh!

Ảnh đại diện

Gửi Théodore de Banville (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Bạn đã nắm chặt bờm tóc của nàng thơ
Và một nắm tay mạnh, mà nhác trông người ta ngờ
Với cái vẻ tự tin và cái chiều thoải mái
Một chàng thanh niên quật ngã cô nhân ngãi.

Đôi mắt sáng trong, bừng bừng ngọn lửa thần đồng
Bạn đã đem cả cái kiêu hãnh người xây dựng vào trong
Những kiến trúc vừa nghiêm trang vừa bạo dạn
Từ ban dầu đã báo trước cái tài năng sau chín chắn.

Là thi sĩ máu của chúng ta rỉ ra từ mỗi lỗ chân lông
Có phải chăng, cái áo khoát của con quái vật xưa, Nhân mã
Biến mỗi mạch máu trong người thành dòng suối thê lương.

Đã được nhuộm ba lần trong rớt dãi gớm ghê, đầy độc tố
Của những con rắn kinh hồn, không quên thù cũ
Mà từ trong nôi, em bé Ec quyn đã bóp chết nhẹ nhàng.

Ảnh đại diện

Chuyển cung (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Ôi, petenera gitana! (*)
Ôi, ôi petenera!
Để chôn vùi nàng, không có những cô gái
thuần lương.
Những cô gái hiến dâng đấng Ki-ri-xi-tô đã chết
những món tóc,
và chùm khăn ren trắng
trong những ngày lễ.
Để chôn vùi nàng đã chỉ có những kẻ
ghê rợn.
Những kẻ với trái tim
trong đầu,
bước theo nàng than khóc
qua những con đường hẻm.
Ôi, petenera gitana!
Ôi, ôi petenera!


(*) «petenera gitana»: có thể hiểu là “điệu petenera (của người) gi-tan”; hay “người đàn bà gi-tan bị tình phụ”; “petenera”: người đàn bà bị tình phụ. (người dịch)

Nguồn:
http://tienve.org/home/li...rtwork&artworkId=3097
Ảnh đại diện

Amparo (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Amparo,
em đơn độc làm sao trong nhà
vận toàn hàng trắng!

(Đường xích đạo giữa bông lài
và giống cỏ thơm.)

Em nghe những tia nước tuyệt vời
ở khoảnh sân nhà,
và tiếng láy vàng nho nhỏ
của con chim yến.

Vào chiều muộn em thấy run run
những cây trắc-bá cùng chim chóc,
trong lúc em chầm chậm thêu
những chữ trên khung vải.

Amparo,
em đơn độc làm sao trong nhà,
vận toàn hàng trắng!

Amparo,
thật khó biết bao nói với em:
anh, anh yêu em!

Ảnh đại diện

La Lola (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Dưới cây cam nàng giặt
những chiếc tã bằng vải.
Nàng có đôi mắt xanh
và tiếng nói màu tím.

Ôi, tình ái,
dưới cây cam đương hoa!

Nước trên con lạch nhỏ
chảy đầy ánh nắng,
trong khóm ô-liu
chiêm chiếp một con sẻ

Ôi, tình ái,
dưới cây cam đương hoa!

Rồi, khi nàng Lola
dùng hết miếng xà-phòng,
những chàng đấu bò nho nhỏ sẽ tới.

Ôi, tình ái,
dưới cây cam đương hoa!

Trang trong tổng số 60 trang (591 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: