Trang trong tổng số 15 trang (142 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Du Động Đình tái ức tâm hữu Đoàn Hải Ông (Nguyễn Đề): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Nhạc Châu, xe nghỉ sớm xuân tươi.
Cảnh Động Đình thu gọn mắt người.
Lầu ngả bóng soi làn nước gợn;
Đảo không rễ bám mặt hồ trôi.
Luống cùng bạn cũ bao hò hẹn,
Chẳng được nơi này một chuyến chơi.
Ngơ ngẩn nhìn xa ngời khói sóng.
Mây Nam, cây Bắc, dạ ngùi ngùi!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Nghệ Phước Lâm tự bái Phật thế phát (Đặng Huy Trứ): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Gượng bỏ mũ trâm vào lễ Phật,
Vương thần tâm sự lão tăng hay.
Muốn nhờ pháp khí nơi Tam Bảo,
Chẳng để trần đao đụng mảy may.
Giúp chúa, đông đoài nam bắc đó,
Ơn cha, thân thể tóc da này.
Bồ đề toả bóng che từng bước,
Rằng Hạ, rằng Di, sá quản vay.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Dạ (Lý Văn Phức): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Sườn non nắng quái còn vương,
Màu cây, vẻ núi, bước đường phôi pha;
Án văn len bóng trăng tà,
Đèn xanh, sông lạnh, ánh nhoà nhoà soi...
Tóc râu gần xế nửa đời,
Năm canh quê cũ ngậm ngùi mộng suông!
Bút thơ hồ nhấc lại buông,
Nhà ai đập áo đã vang tiếng chày!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Mã Lan sơn dạ vũ (Nguyễn Đề): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Dằng dặc ngày đi đêm nghỉ lại
Cảnh đông tình khách thảy buồn teo
Um tùm vách đứng mây pha mực
Tầm tã mưa rơi mỡ phủ đèo
Trung tín vững mang lòng nhẹ nhõm
Bắc nam đường sứ bước gieo neo
Hãy nên gắng gỏi đừng than thở
Thân nặng ơn sâu bước phải trèo


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Đoan dương nhật, lữ trung hoài gia quyến (Phan Huy Ích): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Xe đi hây hẩy gió nam đưa
Quán khách thầm nâng chén rượu bồ
Từng trải nắng mưa đường trạm dịch
Nào hay ấm lạnh chốn phòng thu
Sân Lai, áo gấm, từng ca múa
Ao ngọc, rau phồn, cậy sớm trưa
Nhớ thuở song the đầy phúc ấm
Bảy đi chơi nhởn, Tám bi bô


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Đáp hoạ trúc (Nguyễn Hữu Cương): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Phép vẽ cần chân thực
Hình tượng đâu đáng bàn
Vì bác, nói vẽ trúc
Phải lột hết cái “thần”!
Xuân hạ và thu đông
Bốn thứ mưa nắng gió
Cùng tuyết, cảnh thay nhau
Thời, vật dần tương tự
Mà sao trong nháy mắt
“Thần” chuyên dời, khác đi
Ảo huyền khôn nắm bắt!
Tình, ý, trạng thái tự lòng ra
Ta có vốn “thần” ngàn vạn mối
Treo trên vách phấn ở vườn tây
Đêm nay trăng sáng dòm chênh chếch
Xem dấu thần nhân, bác đến đây!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Nhâm Thìn tân xuân hỷ tình (Nguyễn Hữu Cương): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Bao năm đông dứt mưa mù mịt
Tạnh ráo xuân nay sáng mắt mình
Nhìn thấy muôn loài vui náo nức
Khác chi hết loạn sống thanh bình
Gió êm trời ấm thiên nhiên đẹp
Chim hót hoa cười cảnh trí thanh
Cỏ ngát quanh hồ ran tiếng ếch
Chòm mai chẳng biết nguyệt in vành


Ảnh đại diện

Vi vũ (Cao Bá Quát): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Trong vườn ngột ngạt oi nồng
Mưa phùn bay, cỏ cây cùng mừng vui
Cửa cài, ôi! nóng ngót người
Mở hiên? ồn, bụi, toả hơi nắng dồn
Xanh biếc mấy, cội tùng con!
Cây đào thế đã tươi ròn càng xinh
Đường xây trơn mướt rêu xanh
Giả sơn, vây cá long lanh trong bồn
Muôn loài vui dưới mưa phùn
Con người, vất vả mọi đường cũng khuây
Chút còn hơi mát mưa rây
Còn khoan khoái đến rạng ngày chưa thôi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Tiêu dao du phú (Ngô Thì Nhậm): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc, Mai Quốc Liên

Gió êm trời ấm,
Cảnh vật thanh u.
Ông lão trong mây chừ, tiêu nhàn ngao du,
Thơ một túi chừ, rượu mang một bầu.
Năm sáu người theo chừ, một lũ nhà nho.
Hỏi tiên sinh chừ, đi đâu?
Dạo phong cảnh chừ, xem sao!

Đó rồi:
Khoan thai tản bộ,
Bến kia, khe nọ.
Tìm khu “độc lạc” chốn vườn thơm,
Xem cuộc “cờ vây” nơi biệt thự.
Cây thấy khách chừ, vẻ đón chào,
Hoa nhìn người chừ, lời chẳng ngỏ.
Đã phơi phới mà ngâm nga,
Lại bồi hồi mà nấn ná.
Ngôi đình cỏ tranh chừ, thấp thoáng bên bờ,
Nếp chùa bên làng chừ, so le ngói đỏ.
Riêng nước xuân kia trong veo,
Nỗi lòng ta dường hiểu rõ.

Bỗng thấy:
Chủ nhân trong vườn,
Gỏi lô, canh thuần,
Cỗ bàn bày biện,
Lòng dạ ân cần.
Cỗ chẳng nem chả chừ, thật tấm lòng thành,
Rượu chẳng đậm nồng chừ, thơm ngọt vô vàn.
Chẳng tuý luý chừ, như phường tục ẩm,
Mà ngà say chừ, như được thoát trần.
Đau đâu chừ, lòng ta.
Mong ngóng về Tây chừ, người đẹp phương xa!
Người đẹp nơi kia chừ, mây biếc phủ mờ.
Cung Ngũ Nhạc thẳm sâu chừ, lầu Anh Vũ;
Đất Tam Quy vắng lạnh chừ, hang cá rồng,
Ba ngàn dặm đường chừ, cây cỏ mông lung,
Mười hai cửa biển chừ, khói sóng trập trùng.
Nhớ nơi gác tía chừ, những năm nao,
Chơi chốn non Kinh chừ, trong chiêm bao.
Chén lại chén chừ, say như ngày;
Ngâm lại ngâm chừ, ngóng trông hoài,
Mong người tri kỷ chừ, về với ai đây?
Ráng hồng rơi xuống chừ, mây trắng bay!
Chẳng oán giận chừ, ít kẻ oán,
Không hay biết chừ, ấy là hay.
Nhan Hồi như ngu chừ, vui bầu nước.
Trọng Ung thong dong chừ, yên cửa sài.
Gẩy đàn Uyên Minh chừ, cung tuyệt diệu.
Ca khúc Bát Khuyết chừ, hồn ngất ngây.
Nhìn cõi thái hư chừ, khoảng không bát ngát,
Rực ánh thiên quang chừ, lòng ta vút bay…
Thử xem nước Hoàng Hà,
Mênh mông ngàn dặm dài.
Dòng chảy vòng quanh chừ, bãi nổi, bãi chìm,
Cánh buồm ngược xuôi chừ, chợ danh, chợ lợi.
Muôn thuyền giáo vàng chừ, cửa bể vút ra,
Ngàn trùng lưới thép chừ, đáy sông nằm kĩ.
Phải, trái, bại, thành chừ, trăng có màng chi?
Được, mất, đầy, vơi chừ, mây hay gì nhỉ?
Trên đồng ruộng chừ, lượn đàn âu.
Qua cửa sổ chừ, đua sáu ngựa.
Sao bằng lều ẩn, tiếng ngân vang,
Bài từ Trở về ca hát tràn.
Hoa cúc vàng chừ, nở đầy ngõ,
Chòm ngọc lau chừ, bay ngát hương.
Đức mới, lòng mới chừ, như tàu chuối nõn,
Giặt mũ, rửa chân chừ, bên bến Thương Lang.
Ý hoá công chừ, khi hiểu rõ,
Mảnh trần tâm chừ, như tro tàn.
Mệnh sáng của ta chừ, ở trong trời đất,
Lòng son của ta chừ, khắp trong không gian.
Ngựa đẻ ra trứng chừ, ngoài vật nhìn vật,
Chim bằng cưỡi gió chừ, thẳm xanh trời xanh.
Bèn nhân đó mà làm bài ca rằng:
Ban đêm người ngủ, vì sao?
Sáng mai, người lại vì đâu dậy liền?
Cớ chi mặt nước đi thuyền?
Mà trên mặt đất chăn chiên trải nằm?
Động tĩnh, co duỗi chừ, khuôn tạo vật,
Người ngu mờ mịt chừ, kẻ trí biết.
Huyên náo, phồn hoa chừ, vết én kia.
Khoáng đạt thì thấy chừ, si thì mê.
Đối cảnh hư không chừ, lòng ta, ta hay,
Dẫn đoàn theo ta chừ, Vu, Nghi vịnh chơi,
Vịnh Vu, Nghi chừ, xem sách vở.
Chỉ thấy sao Hằng, sao Tâm, sông Hà, sông Hán,
Nam, Bắc, cả hai đầu rực sáng!
Ai chuyển bánh xe chừ, đi trên đường kia?...


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thiên quân thái nhiên phú (Ngô Thì Nhậm): Bản dịch của Ngô Linh Ngọc

Khi đóng khi mở,
Lo gì, nghĩ gì?
Bởi hun đúc là do mệnh,
Há trí, sức làm được chi?
Lòng dạ thảnh thơi, tuân theo đạo không nghiêng, không ngả;
Cao xanh soi rọi, thuận lẽ trời không biết, không hay.

Trời là như thế nào?
Mênh mông, cao thẳm.
Mây bay, mưa dội, hình thảy trôi đi;
Tháng lại, ngày qua, chút không ngừng lặng.
Máy huyền vi xoay vần hun đúc, khi thảm ắt muôn loài đều thảm, lúc thư thì vạn vật đều thư;
Đạo phát sinh từ chỗ tự nhiên, sắc đen thì muôn thuở vẫn đen, màu trắng ắt muôn đời vẫn trắng.

Vì sao gọi là “thiên quân”?
“Đài thiêng” trong lắng,
“Nhà trắng” sáng trưng.
Không tư lợi, chấp nê, vị kỷ,
Biết cứng mềm, hiểu lẽ biến thông.
Đời dùng thì làm, đời bỏ thì về ẩn, ra hay ẩn, nói hay im, đều bởi hiểu thông thời vận;
Lời nói thì giữ tín, việc làm thì quyết xong, sống với chết, lo với sợ, chút không vướng bận trong lòng.

Bởi vậy nên người quân tử:
Biết cách giữ gìn,
Đắn đo trong dạ.
Ung dung mà đón niềm vui,
Phẳng lặng mà không lo sợ.
Kính cẩn thờ trên, như gió theo hổ, như mây theo rồng;
Sáng suốt giữ mình, không vướng vào gai, chẳng va vào đá.

Do đó mà:
Điều điều thuận lợi,
Việc việc thành công.
Có thể đi xa, mang nặng,
Nhờ đó phúc lộc, hanh thông.
Phúc, quân tử hưởng trọn mức, danh quân tử vẹn trong, thơ Thiên bảo nói: “Cho người phúc lộc”;
Ở chỗ rộng trong thiên hạ, đi đường lớn trong thiên hạ, thiên Hồng phạm nói: “Thân được khang cường”.

Thử xem sử sách,
Cũng đủ làm gương.
Khuất Nguyên, Giới Tử, ôm hận, hại mình;
Linh Vận, Hy Chi, làm liều, thất bại.
Quách Phần Dương, an nghĩa mệnh, giữ trung tín, trẻ hiển vinh, già được vẹn toàn;
Lã tể tướng, xét việc lớn chẳng hồ đồ, nước yên ổn, nhà thêm khang thái.

Này, ta nói cho ngươi biết:
Làm bầy tôi chẳng dễ,
Đi đường rất khó khăn.
Đầu óc tuy to lớn,
Râu tóc thoắt điểm ban…
Trên dưới không thường, tiến lui chẳng định, hãy cốt siêng làm chẳng nghỉ;
Tây nam bằng phẳng, đông bắc hiểm nghèo, ắt nên thuận lẽ mới an!

Cần nghĩ cho sâu vậy thay!
Một tiếng chuông cung Thái Thanh,
Ba chén rượu cuộc đại yến.
Sớm thấy ra từ lúc tối mờ,
Chớ say đắm mà mua tai biến.
Lựa theo thời mà biến hoá, bánh xe, hòn đạn, tuỳ lúc tới lui;
Cứng chóng gãy, mềm bền lâu, lưỡi nọ, răng kia, tranh cường hão chuyện!
Ta mới bàn qua về tính với mệnh mà thôi,
Đối với toàn thể, chỉ là một vốc nước con trong biển!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 15 trang (142 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: