Trang trong tổng số 1 trang (8 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Ám chỉ Narcisse (Henri de Régnier): Bản dịch của Trần Mai Châu

Thực diễm lệ hình in trong nước biếc
Tưởng môi ai e ấp gọi môi mình
Cậu bé chết cả tin điều chẳng thực
Sáo mục đồng réo rất buổi chiều xanh
Cô gái nhỏ hái hoa hồng nức nở
Dặm đường dài kẻ lỡ bước chồn chân
Trời đã tối. Chim chập chờn nội cỏ
Trong vườn cây trái chín đỏ trên cành
Nghe sương xuống đang lần lần nhẹ rụng
Dòng suối trong đến uống nước thơm lành
Tôi thấy mình như kẻ lạ hiện thân
Phải chăng chính lúc này lìa cuộc sống
Cậu thiếu niên ngàn gương soi lưu luyến
Hôn đôi môi đâu biết đó môi mình


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ước nguyện (Henri de Régnier): Bản dịch của Trần Mai Châu

Anh muốn cho mắt em bình nguyên
Rừng nâu xanh
Xa thăm thẳm
Thật dịu hiền
Tận chân mây dưới trời trong sáng
Những quả đồi xinh xắn
Nhịp nhàng, từ tốn, mong manh
Như tan vào khoảng không thanh vắng
Hay rừng rậm
Hay đồi hoang

Anh muốn
Em nghe
Mạnh, sâu, âu yếm
Tiếng biển khơi, ì ầm rộng lớn
Đang than van
Như mộng tràn
Và đôi lúc rất gần em
Cùng thời gian
Muốn em nghe

Rất gần em
Tiếng bồ câu
Trong im lặng
Non yếu, dịu hiền
Như tình riêng
Trời chiều ngả bóng
Muốn em nghe
Suối nhỏ khơi nguồn

Anh muốn thật nhiều hoa cho tay em
Cho bước chân em anh muốn
Con đường mòn cỏ xanh
Ngược lên, xuôi xuống
Lượn quanh
Đi đến tận cùng yên tịnh
Con đường mòn cát trắng
In mãi không nhoà
Dấu chân an hoà
Đôi ta


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Đoản thi (7, quyển 2) (Jean Moréas): Bản dịch của Trần Mai Châu

Tháng ngày nghĩ quẩn với lo quanh
Chán cảnh nhàn cư giữa thị thành
Rừng thẳm về đi ta sống lại
Mặt hồ êm ả nước long lanh

Ngắm biển hàng giờ chưa tỉnh mộng
Chiếc nôi huyền diệu những ngày thơ
Chập chờn trước gió, mòng kêu thảm
Mát mắt ngàn năm sóng dội bờ

Có gì mới lạ mùa đông sớm?
Quà tặng xuân qua phá tán rồi
Trái ngọt vào thu chưa được nếm
Lúa vừa trĩu hạt nặng tay ai?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Mùa thu (Alphonse de Lamartine): Bản dịch của Trần Mai Châu

Xin chào nhé những rừng cây xơ xác
Lá vàng rơi trên thảm cỏ nôn nao
Xin chào nhé những niềm vui sớm tắt
Thiên nhiên buồn thật hợp với hồn đau.

Chân chậm bước trên lối mòn quạnh quẽ
Ta bâng khuâng một lần chót mơ màng
Nhìn mặt nhật qua ngàn cây còm cõi
Nhạt nhoà soi bóng tối chốn rừng hoang.

Thu ảo diệu! Đất trời khi hấp hối
Bỗng dưng sao tươi đẹp đến trăm phần
Người bạn thiết sắp rời ta phút cuối
Trên môi còn rạng rỡ nụ cười thân.

Như vậy đó, sẵn sàng xa cõi thế
Còn gì đâu khi ước vọng phai tàn
Ta quay lại và thấy lòng hối tiếc
Phải giã từ bao lạc cảnh trần gian.

Ôi trời đất, ôi thiên nhiên mỹ lệ
Ta thiếu ngươi giọt nước mắt bên mồ
Ngày trong sáng đượm mùi thơm mới mẻ
Sắp lìa đời, sao đẹp ánh kim ô!.

Giờ ta muốn uống một hơi nóng bỏng
Chút rượu cay mà say đắm nặng tình
Đáy chiếc cốc đang cạn dần mạch sống
Có thể còn một giọt mật hồi sinh.

Đêm tăm tối nhưng vẫn còn leo lét
Ánh trăng mờ ở tít tận mù xa
Giữa trần thế một linh hồn thân thiết
Hiểu tình ta và sẽ trả lời ta.

Đoá hoa rụng gửi hương vào gió biếc
Như tiếc thương chào ánh sáng, cuộc đời
Ta sắp chết, hồn ta, khi vĩnh biệt
Cũng vang lên một âm tiết ngậm ngùi.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Những buổi chiều (Albert Samain): Bản dịch của Trần Mai Châu

Dần tan biến cả bầu trời vàng lộng
Cánh đồng xa như hoang vắng suy tư
Giữa không gian thật u nhàn, trống rỗng
Hồn đêm đen đang lan toả lặng lờ

Bò từng cặp kéo xe về lối cũ
Trên xóm nghèo đèn le lói buồn tênh
Các phụ lão, tay ôm cầm, đầu chụp mũ
Hít hương chiều trước cửa túp nhà tranh

Cảnh đơn sơ, tiếng chuông vàng nhẹ thoảng
Ấm êm như bức cổ hoạ vẽ hình
Nhảy bên Chúa một chú cừu nhỏ trắng

Trời tối sầm sao tuyết nở long lanh
Trên đầu dốc ở đằng kia có bóng
Kẻ chăn chiên đứng yên lặng mơ màng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ngưỡng cửa (Henry Spiess): Bản dịch của Trần Mai Châu

Qua ngưỡng cửa dạo này tôi cứ thấy
Hiển hiện ngày tang tóc các em tôi
Khiêng tôi đi, - chiếc quan tài chật chội
Thấy thì giờ hun hút nước sông trôi

Ôi ngưỡng cửa, hãy đẩy xa tục khách
Để vững lòng tôi tiếp bạn đồng thanh
Và trước hết, hãy là đê, là đập
Chặn triều dâng cùng bão biển dữ dằn!

Để bên trong hồ ru tôi gợn sóng
Xa lái, đò, hoa nở bến hoang vu
Như huyền thoại, bầy thiên nga di động

Ngọn non tây tan ảo giác, sương mù
Chân trời sáng lướt từng dòng thơ mộng
Nhìn đáy hồ không choáng ngợp, âu lo


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Chiều êm dịu! (Georges Raymond Constantin Rodenbach): Bản dịch của Trần Mai Châu

Chiều êm dịu! Phòng không đèn êm dịu!
Hoàng hôn yên như cái chết yên lành
Tất cả ngủ. Và bóng đêm len lỏi
Lên trần nhà tư lự trải mong manh

Hoàng hôn mỉm cười lành như cái chết
Trong gương mờ tay vẫy biệt trần gian
Như lặng lẽ bản thân ta lui bước
Để ra đi xanh mét, chết đôi phần

Trên những bức hoạ treo tường, trong trí nhớ
Kỷ niệm xưa ôm khung cũ bạc màu
Cảnh của linh hồn, cảnh nơi tranh vẽ
Tuyết từng dòng đen tối rụng thương đau...

Và ánh sáng đang thối lui chậm rãi
Chẳng còn gì phân biệt! một mà thôi!
Im lặng! một mùi hương, hai sắc thái!
Nghĩ như nhau nhưng đâu có ngỏ lời.


Ảnh đại diện

Nhân đọc cuốn “Các mối tình của Pierre de Ronsard” (José María de Heredia): Bản dịch của Trần Mai Châu

Vườn Bougueil chàng si thuở trước
Rạch vỏ cây đứng khắc tên yêu
Điện Louvre có gái diễm kiều
Thoáng ai cười nụ, hiu hiu tự hào

Đều vô nghĩa ngọt ngào, cay đắng
Bốn tấm sồi tĩnh lặng, nằm trơ
Cỏ xanh lấp đến bao giờ
Còn ai tranh với nấm mồ bụi dăng

Marie, Hélène, Cassandre
Sắc hương cũng chút tro tàn mà thôi
- Huệ, hồng đâu có ngày mai

Nếu Ronsard chẳng vì ai nhọc lòng
Cùng hoa tình ái, mấy vòng
Tết cho trán đẹp ánh hồng vinh quang


Trang trong tổng số 1 trang (8 bài trả lời)
[1]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: