Trang trong tổng số 3 trang (30 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Nguyễn Trọng Tạo ngày 29/12/2010 13:34
Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê
Đến với em, anh đi từ phương Bắc
Anh sẽ kể em nghe những cánh đồng lúa mạch
Trong ánh trăng sóng lúa gợn tràn trề
Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê
Đến với em anh đi từ phương Bắc
Phải chăng trăng nơi đó sáng gấp trăm lần
Dẫu có đẹp bao nhiêu, thành Si-rát
Cũng kém xanh mênh mông xứ Ria-dan
Đến với em anh đi từ phương Bắc.
Anh sẽ kể em nghe những cánh đồng lúa mạch
Sóng lúa cho anh mái tóc này
Nếu em thích, trong tay em cuốn chặt
Anh không hề cảm thấy chút mờ đau
Anh sẽ kể em nghe những cánh đồng lúa mạch.
Trong ánh trăng sóng lúa gợn tràn trề
Như mái tóc anh xoăn, em hãy đoán
Em thân yêu, hãy cười đùa thật nhộn
Chỉ xin đừng thức trí nhớ anh xưa
Trong ánh trăng sóng lúa gợn tràn trề.
Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê
Ở phương Bắc cũng có người con gái
Trông rất giống em – chẳng khác gì
Cũng có thể đang nghĩ về anh đó
Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Nguyễn Trọng Tạo ngày 29/12/2010 13:22
Ngày mai mẹ thức con dậy sớm
Ôi mẹ thân yêu, mẹ tảo tần
Để con sẽ đi ra cồn đất nhỏ
Đón gặp người bạn quí của con
Và hôm nay con thấy ở cánh đồng
Những vệt bánh xe in trên cỏ ướt
Gió thổi nhẹ đường cầu vồng vàng rực
Dưới những làn mây xốp đồng quê
Ngày mai bình minh bạn con sẽ ra đi
Vành mũ sau vòm cây – vầng trăng lặn muộn
Và con bò đứng nhìn theo tha thẩn
Ve vẩy đuôi trên đám cỏ ven đường
Ngày mai mẹ thức con dậy sớm
Mở cửa ra cho ánh sáng vào nhà
Người ta bảo con sắp thành thi si
Nổi tiếng, và, một thi sĩ người Nga
Con sẽ hát về mẹ và về bạn
Người chăn bò, bếp lửa, đàn bò
Và thơ con có một dòng sữa chảy
Dòng sữa của đàn bò của mẹ, của nhà ta.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Nguyễn Trọng Tạo ngày 29/12/2010 13:15
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Nguyễn Trọng Tạo
vào 07/11/2017 09:11
Tặng bạn thân Grisha
Ai đã giết nhà thơ yêu mến ấy?
- Kẻ thù!
Và đau thương có thật của ai kia?
- Người mẹ!
Ai đã yêu người như thể những anh em
Và cả quyết dám khổ đau vì họ?
- Nhà thơ!
Nhà thơ đã tự do làm tất cả
Mà bao nhiêu người khác chẳng thể làm…
Nhà thơ,
Anh là nhà thơ của nhân gian
Nhà thơ của đất mẹ, quê hương...
Gửi bởi hongha83 ngày 07/06/2008 08:47
Em đã bị anh bắt làm tù binh
Và anh không quên tặng em một bộ xiềng tuyệt mĩ
Nếu như em yêu anh và mãi mãi an bài tình yêu ấy
Em chấp nhận xích xiềng
Cái xích xiềng yếu mềm, cái xích xiềng cứng rắn
được đúc bằng những khổ đau và phiền muộn của anh
chạm vào nó - chạm vào tình anh nóng bỏng
chạm vào nó - chạm âu lo hốt hoảng
biển và bở và em đứng lặng im
đường viền xanh sao giống bộ dây xiềng...
Em càng tỏ ra đẹp hơn trong mắt anh
càng thấy mình ngu xuẩn
những làn sóng tự do trong máu em
lẽ nào vẫn chưa an phận
Và đôi vú như núi đồi phấp phỏng
vẫn ôm những ước mơ cao nhọn vươn lên?
em nhìn thấy bộ xiềng
từng mắt xích giống hệt như cái mõm
sủa vang...
Nếu như anh yêu em
Hãy chà nát tình em và nhận chìm đáy biển
đừng chờ em giãy giụa gào kêu...
Gửi bởi hongha83 ngày 06/06/2008 18:24
Tiếng còi tàu vọng về đây đã thành ngọn gió
ngọn gió quá nhẹ nhàng không chạm vào ai
chỉ hoa cỏ nhận ra và cúi đầu run rẩy
đêm nay tôi là ngọn gió thở dài...
Gửi bởi hongha83 ngày 06/06/2008 18:22
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/06/2008 18:25
Màu đêm tựa cửa toa xe
mèo già tựa bếp nhớ về chuyện xưa
sao băng ánh mắt tình cờ
trời đêm phản chiếu giấc mơ yên bình
Gửi bởi hongha83 ngày 06/06/2008 18:18
Trái tim tôi bỗng quên hết bi thương
trong giây phút kinh hoàng thấm nước dòng sông Lú
chân tê dại hệt như từ vạn kỷ
dẫm lên hư không
dẫu dưới chân đầy lá nhọn
nơi dòng sông cõi âm bên trắng bên đen gió thổi lật điên cuồng.
Trong nước sông, một người rắn tía vàng xanh đang hát
“tiếng ca ta là ête hoà tan vào nước
người ơi, người phải uống nước sông này
ở đây thấp hèn dâm ô hủ bại ngập đầy
không lý tưởng không niềm tin không mộng ảo
giả dối nhất ở đây chính là lãng mạn
hãy để nước sông này tràn ngập linh hồn ngươi
để linh hồn mãi mãi chẳng buồn vui
người ơi, người phải uống nước dòng sông Lú
có dòng nước uống vào cho dịu cổ
có dòng nước uống vào vì không thể chối từ
hãy uống đi, uống đi
tiêng ca ta là ête ngạt ngào đang hoà tan vào nước...”
Tiếng ca dẫn đoàn người mơ màng bước
ba nghìn đôi tay cùng vốc nước dòng sông
và người rắn mỉm cười nham hiểm, biến mất tăm!
“Hỡi kẻ thù, không được quên quá khứ”
tiếng gào lên tuyệt vọng giữa sóng trào
ôi người tình của ta, tiếng người tha thiết quá
xuyên qua cõi âm u
men theo dây leo, bò vào tai ta quấn quýt
ta nghe rõ từng lời: “Vui, không được quên tôi!”
Chọc ngón tay vào cổ họng khó khăn sao
một chuỗi dài nôn oẹ
sương mù liếm mắt toi, núi xa chừng chắn lối
và nước sông như bình lặng vỗ về
chạy qua mắt cá chân tôi
chạy qua giấc ngủ ba nghìn người
những hồn quỉ đã mất đi trí nhớ
tôi đột nhiên cười điên cuồng
nghe hồi vọng tiếng cười chìm dần vào cõi chết...
cảm giác về cái chết
Hải triều rú hết
bãi cát vùi chôn ký ức và dục vọng
trên bàn, hòn bi ve mệt mỏi đã ngừng lăn
một mũi tên bắn trúng bia run rẩy rồi khựng lại
“trúng điểm đen rồi!” - nó kêu lên.
Đi đến tận cùng nhân loại rồi sẽ có một lần
thấm trộn vào máu tôi mùi vị và âm thanh cái chết
phọt ra từ kẽ xương
nuốt chửng lời tôi đang bò ra cuống họng
đau đớn ấy không có trong tưởng tượng
lạnh buốt toàn thân hoá thành một chiếc lông
nhón gót nhẹ nhàng bay
giã từ mặt đất
khoảnh khắc ấy phải chăng là thăng hoa, phải chăng là giải thoát?
trong hào quang dịu dàng của cái chết
tôi thả mình cho tử thần
có quắc mắt dữ dằn và vòng tay quái đản
và vô tri trong thế giới lạ xa...
Một màn sương lập loè đẩy chúng tôi bước về phía trước
ba nghìn đoá mẫu đơn trắng đồng thanh ca lên lời chúc phúc
âm nhạc đầy hương thơm lôi hút chúng tôi
từ những miệng cười
từ nhuỵ hoa khói dâng
phả vào linh hồn quyến rũ
cuộc lãng du hỗn độn mịt mờ bỗng nhẹ nhàng trật tự
và ba nghìn linh hồn cùng đi như được mạ lên một lớp sướng vui...
Gửi bởi hongha83 ngày 06/06/2008 18:17
Anh dẫn em vào miền yên lặng
miền đất nước u trầm thanh vắng
đá dựng vách bao vây biển lớn cát vàng
yên tĩnh nào đẹp như chốn này chăng
anh thổ lộ tình yêu lời dạt dào biển tối
em muốn mãi thế này lặng lẽ dựa vào anh...
Bỗng giống đoá hoa chống lại ngọn cuồng phong đang ép dần nó lại
em dữ dằn xô đẩy anh ra
một chút lặng im, anh chợt đau khổ nói:
“trước tình yêu, thiên nhiên đẹp biến mất”
em nghe nhói trong tim và ôm anh âu yếm:
“anh thân yêu, hãy tha thứ, đừng buồn
anh chỉ nói anh cần
em sẽ cho anh...”
Gửi bởi hongha83 ngày 06/06/2008 18:16
(Em ơi, đây là chị
sau khi em đi rồi, chị cứ nhìn mãi bóng lưng xa dần của em)
Ngỡ chẳng khó khăn gì lại khó khăn làm sao
Chị với em mà chẳng nói được nào
Khi em trong mắt tôi sáng lên từng giây khắc
Máu trong tôi trào lên. Và nghẹn tắc
Sức mạnh âm thầm nào níu giữ tận tim gan
Tôi không còn cách chi để thổ lộ cùng em
điều thầm kín người đàn bà đơn độc
khi em tìm núi cao, núi cao thành đáy vực
Lẽ nào tôi lại nói với em
Về đời tôi những ngày viết thơ tình
Từng trang, từng trang, từng trang ấy
Như lúa mạch xếp dày từng bông mẩy
Nặng trĩu mừng vui bỗng rũ xuống cúi đầu
Trước lưỡi hái lạnh lùng sắc ngọt
Cho đến nay tôi vẫn còn sợ sệt
Khi đi qua sân lúa mạch đang phơi...
Nếu như em là chiếc gối của tôi
đêm đêm em nhìn thấy
một người đàn ông đi vào tôi giấc mộng
cương nghị và ung dung
thanh cao và nồng cháy
em sẽ đoán thế nào về giấc mộng ấy?
So với biển lớn giống như biển lớn
So núi sâu càng gống núi sâu
Khi nổi loạn chẳng giấu che cái chết
Khi muốn yên lửa chẳng thể đốt bùng
Nỗi cô độc đa chiều số một
Là cô độc của tôi
Và có lẽ tôi đau khổ hơn em. Và có lẽ
Tôi vui sướng hơn em!...
Gửi bởi hongha83 ngày 06/06/2008 18:15
Trong đêm tôi nghe tiếng đàn bà khóc gào thê thảm
Ngỡ như bãi cỏ ngoài cửa sổ kia đã ướt đẫm sương rơi
Bao nhiêu đàn bà đang bị căng ra như ánh trăng trên mặt đất
Nỗi nhục đàn bà là nỗi nhục của tôi
Đêm đang trôi, mộng đang trôi và không khí đang trôi
từng gương mặt trắng trong bị vò nhàu cũng đang trôi trong nước
ôi những mảnh băng, những mảnh băng mỏng tang
khẽ chạm vào là nát
đã bị nhấn chìm bởi chúa tể cuồng dâm...
xiềng xích của tình yêu
Em đã bị anh bắt làm tù binh
và anh không quên tặng em một bộ xiềng tuyệt mỹ
nếu như em yêu anh và mãi mãi an bài tình yêu ấy
em chấp nhận xích xiềng
cái xích xiềng yếu mềm, cái xích xiềng cứng rắn
được đúc bằng những khổ đau và phiền muộn của anh
chạm vào nó – chạm vào tình anh nóng bỏng
chạm vào nó – chạm âu lo hốt hoảng
biển và bờ và em đứng lặng im
đường viền xanh sao giống bộ dây xiềng...
Em càng tỏ ra đẹp hơn trong mắt anh
càng thấy mình ngu xuẩn
những làn sóng tự do trong máu em
lẽ nào vẫn chưa an phận
và đôi vú như núi đồi phấp phỏng
vẫn ôm những ước mơ cao nhọn vươn lên?
em nhìn thấy bộ xiềng
từng mắt xích giống hệt như cái mõm
sủa vang...
Nếu như anh yêu em
hãy chà nát tình em và nhấn chìm đáy biển
đừng chờ em giãy giụa gào kêu...
Trang trong tổng số 3 trang (30 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối