<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
		<rss version="2.0"
			xmlns:rdf="http://www.w3.org/1999/02/22-rdf-syntax-ns#"
			xmlns:admin="http://webns.net/mvcb/"
			xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
			xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
			xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
			xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
		>
		<channel>
			<title>Thi Viện - 50 bài thơ mới nhất</title>
			<link>https://www.thivien.net</link>
			<description>Danh sách 50 bài thơ mới nhất trên Thi Viện</description>
			<generator>Thi Viện</generator>
			<pubDate>Sun, 05 Jul 2026 01:01:42 +0700</pubDate>
			<image>
				<title>Thi Viện</title>
				<width>120</width>
				<height>35</height>
				<link>https://www.thivien.net</link>
				<url>https://www.thivien.net/image/logo_on_top.jpg</url>
			</image><item>
				<title>Túc Phong Kiều (Lục Du)</title>
				<link>https://www.thivien.net/L%E1%BB%A5c-Du/T%C3%BAc-Phong-Ki%E1%BB%81u/poem--WAQA8sxuVqIQp9XiACYYw</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 22:49:39 +0700</pubDate>
				<author>Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人</author>
				<description><![CDATA[Thất niên bất đáo Phong Kiều tự,
Khách chẩm y nhiên bán dạ chung.
Phong nguyệt vị tu khinh cảm khái,
Ba Sơn thử khứ thượng thiên trùng.]]></description>
				<content><![CDATA[Thất niên bất đáo Phong Kiều tự,
Khách chẩm y nhiên bán dạ chung.
Phong nguyệt vị tu khinh cảm khái,
Ba Sơn thử khứ thượng thiên trùng.]]></content>
			</item><item>
				<title>Bao giờ bỏ guốc không đi (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Bao-gi%E1%BB%9D-b%E1%BB%8F-gu%E1%BB%91c-kh%C3%B4ng-%C4%91i/poem-_fKWDOVEpJ6kmzuey6Stbg</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 22:18:16 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Bao giờ bỏ guốc không đi,
Nón che sương không đội, muốn mần chi thì mần.]]></description>
				<content><![CDATA[Bao giờ bỏ guốc không đi,
Nón che sương không đội, muốn mần chi thì mần.]]></content>
			</item><item>
				<title>Tôm he bóc vỏ mà nuôi mẹ già (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/T%C3%B4m-he-b%C3%B3c-v%E1%BB%8F-m%C3%A0-nu%C3%B4i-m%E1%BA%B9-gi%C3%A0/poem-QpW2nTMnYkScI4_lzP541A</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 22:16:35 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Cá bống chặt đầu chặt đuôi,
Tôm he bóc vỏ mà nuôi mẹ già.
Mẹ sinh ta ra,
Đã nên khó nhọc.

Đùm đùm bọc bọc,
Chín tháng mười ngày.
Bồng bế trên tay,
Chưa hề nặng nhẹ.

Mẹ ăn mói rẹ,
Uống nước bạc thau.
Nón đội trên đầu,
Chân đi chưa bén đất.

Tiết mùa đông gió run căn cắt,
Tiết mùa hạ mưa dội chan chan.
Nơi mô ướt để mẹ nằm,
Nơi ráo mẹ xê con lại.
Nơi khô mẹ bồng con lại.
Đầm đìa nước đái,
Chẳng quản tanh hôi.
Mẹ bồng con ra ngồi,
Đôi tay mẹ quạt.

Con giành đũa giành bát,
Mẹ cũng phải nhường cho.
Cơm ăn chưa no,
Mẹ làm gì cho được!

Con chăm con chút,
Lên chín lên mười,
Cha dáy đôi lời,
Mẹ dáy phép tắc.

Nuôi con ăn mặc,
Lụa Hạ, lụa Thanh.
Như búp trên cành,
Như hoa mới nở.
Con trai có vợ,
Con gái có đôi.
Cha già mẹ yếu, ai nuôi?]]></description>
				<content><![CDATA[Cá bống chặt đầu chặt đuôi,
Tôm he bóc vỏ mà nuôi mẹ già.
Mẹ sinh ta ra,
Đã nên khó nhọc.

Đùm đùm bọc bọc,
Chín tháng mười ngày.
Bồng bế trên tay,
Chưa hề nặng nhẹ.

Mẹ ăn mói rẹ,
Uống nước bạc thau.
Nón đội trên đầu,
Chân đi chưa bén đất.

Tiết mùa đông gió run căn cắt,
Tiết mùa hạ mưa dội chan chan.
Nơi mô ướt để mẹ nằm,
Nơi ráo mẹ xê con lại.
Nơi khô mẹ bồng con lại.
Đầm đìa nước đái,
Chẳng quản tanh hôi.
Mẹ bồng con ra ngồi,
Đôi tay mẹ quạt.

Con giành đũa giành bát,
Mẹ cũng phải nhường cho.
Cơm ăn chưa no,
Mẹ làm gì cho được!

Con chăm con chút,
Lên chín lên mười,
Cha dáy đôi lời,
Mẹ dáy phép tắc.

Nuôi con ăn mặc,
Lụa Hạ, lụa Thanh.
Như búp trên cành,
Như hoa mới nở.
Con trai có vợ,
Con gái có đôi.
Cha già mẹ yếu, ai nuôi?]]></content>
			</item><item>
				<title>“Đến bên tôi, đến đây, cái chết...” (William Shakespeare)</title>
				<link>https://www.thivien.net/William-Shakespeare/%C4%90%E1%BA%BFn-b%C3%AAn-t%C3%B4i-%C4%91%E1%BA%BFn-%C4%91%C3%A2y-c%C3%A1i-ch%E1%BA%BFt/poem-actlzUzPDGd9rIEhwlOyfw</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 21:20:18 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Đến bên tôi, đến đây, cái chết,
Để tôi nằm trong gỗ hoàng đàn.
Bay đi thôi, hơi thở kiệt tàn;
Tôi bị giết bởi nàng thơ độc ác.

Vải liệm trắng, cài nhành tùng bách,
Ôi, hãy sẵn sàng!
Phần số chết này, chẳng ai trung trinh
Đến sẻ chia cùng.

Đừng rải hoa, một đoá hoa thơm cũng đừng,
Trên nắp quan tài đen thẫm của tôi.
Đừng bạn bè, chẳng một ai đưa lối
Tiễn xác thân này về cõi hư vô.

Để đỡ cho đời vạn tiếng thở than,
Hãy chôn tôi, ôi, nơi nào khuất lấp
Để người tình chung thuỷ chẳng tìm ra mộ đất,
Mà khóc thương dòng lệ muộn màng!]]></description>
				<content><![CDATA[Đến bên tôi, đến đây, cái chết,
Để tôi nằm trong gỗ hoàng đàn.
Bay đi thôi, hơi thở kiệt tàn;
Tôi bị giết bởi nàng thơ độc ác.

Vải liệm trắng, cài nhành tùng bách,
Ôi, hãy sẵn sàng!
Phần số chết này, chẳng ai trung trinh
Đến sẻ chia cùng.

Đừng rải hoa, một đoá hoa thơm cũng đừng,
Trên nắp quan tài đen thẫm của tôi.
Đừng bạn bè, chẳng một ai đưa lối
Tiễn xác thân này về cõi hư vô.

Để đỡ cho đời vạn tiếng thở than,
Hãy chôn tôi, ôi, nơi nào khuất lấp
Để người tình chung thuỷ chẳng tìm ra mộ đất,
Mà khóc thương dòng lệ muộn màng!]]></content>
			</item><item>
				<title>Hàn Lâm xuân nhật (Thái Thuận)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Th%C3%A1i-Thu%E1%BA%ADn/H%C3%A0n-L%C3%A2m-xu%C3%A2n-nh%E1%BA%ADt/poem-UoJFhOEWkL5yL3XsI9-yFg</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 15:23:18 +0700</pubDate>
				<author>Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人</author>
				<description><![CDATA[Ngọc Đường môn khước tá thư si,
Toạ đối Bồng sơn ái nhật trì.
Nhược Thuỷ tam thiên trần thế cách,
Thiều quang cửu thập đế đài ti.
Tuyết phiêu du nhứ hồi đan cấm,
Phong triển phi hoa độ ngọc trì.
Tiếu tiếu phiên giai hồng thược dược,
Thanh hương bất sử dã phong tri.]]></description>
				<content><![CDATA[Ngọc Đường môn khước tá thư si,
Toạ đối Bồng sơn ái nhật trì.
Nhược Thuỷ tam thiên trần thế cách,
Thiều quang cửu thập đế đài ti.
Tuyết phiêu du nhứ hồi đan cấm,
Phong triển phi hoa độ ngọc trì.
Tiếu tiếu phiên giai hồng thược dược,
Thanh hương bất sử dã phong tri.]]></content>
			</item><item>
				<title>“Thổi đi, hỡi gió mùa đông...” (William Shakespeare)</title>
				<link>https://www.thivien.net/William-Shakespeare/Th%E1%BB%95i-%C4%91i-h%E1%BB%A1i-gi%C3%B3-m%C3%B9a-%C4%91%C3%B4ng/poem-LpgR1C7X7EGKexDV8Acubw</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 09:08:03 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Thổi đi, hỡi gió mùa đông,
Ngươi đâu tàn nhẫn bằng lòng vô ơn;
Răng ngươi dẫu sắc chẳng sờn,
Vì hình ngươi khuất, chẳng hờn thịt da,
Dù cho hơi thở xót xa.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca,
Hướng về nhánh holly xanh ngời:
Bạn bè giả tạo mà thôi,
Yêu đương cũng chỉ một thời dại điên.
Holly ơi, hát xua phiền!
Cuộc đời này vẫn vẹn nguyên tiếng cười.

Đóng băng đi, hỡi bầu trời,
Ngươi đâu cắn xé như người quên ơn;
Mặt hồ dù hoá đá trơn,
Cái buốt của ngươi chẳng đớn đau bằng:
Bạn xưa ngoảnh mặt, cách ngăn.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca…]]></description>
				<content><![CDATA[Thổi đi, hỡi gió mùa đông,
Ngươi đâu tàn nhẫn bằng lòng vô ơn;
Răng ngươi dẫu sắc chẳng sờn,
Vì hình ngươi khuất, chẳng hờn thịt da,
Dù cho hơi thở xót xa.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca,
Hướng về nhánh holly xanh ngời:
Bạn bè giả tạo mà thôi,
Yêu đương cũng chỉ một thời dại điên.
Holly ơi, hát xua phiền!
Cuộc đời này vẫn vẹn nguyên tiếng cười.

Đóng băng đi, hỡi bầu trời,
Ngươi đâu cắn xé như người quên ơn;
Mặt hồ dù hoá đá trơn,
Cái buốt của ngươi chẳng đớn đau bằng:
Bạn xưa ngoảnh mặt, cách ngăn.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca…]]></content>
			</item><item>
				<title>Dưới mặt trời có bão (Đồng Đức Bốn)</title>
				<link>https://www.thivien.net/%C4%90%E1%BB%93ng-%C4%90%E1%BB%A9c-B%E1%BB%91n/D%C6%B0%E1%BB%9Bi-m%E1%BA%B7t-tr%E1%BB%9Di-c%C3%B3-b%C3%A3o/poem-J4Zj1mAoan5dGLQuDY2Z2A</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 05:45:26 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Một chiếc gió thu qua
Để hoa chiều rụng tím
Dòng sông như chiếc cồn cối giã gạo không có tay vịn
Em buông từng chày đếm những giọt trăng rơi
Dòng sông đãi cả đời
Không tìm trong em vết sạn
Tôi chỉ xót những giọt mồ hôi trên trán
Em lo cho tôi từ buổi xa nhà

Nhìn lũ kiến thổi kèn đám ma
Em bảo ngày mai trời có bão
Chiều hôm ấy ra cầu ao vo gạo
Áo em rách không phải bờ rào
Con chuồn ớt đậu trên những vì sao
Hai cánh mỏng sắc như lưỡi hái
Con chó xồm nhẫn nại
Nằm tréo khoeo đầu ngõ trông nhà

Ở nơi này mưa thành bài ca
Em ra đứng hàng giờ không ướt áo
Trên trang sách có mặt trời và bão
Có máu và hoa
Có người trẻ chết già
Có người già chết trẻ
Ao rau muống chơi với bày chim sẻ
Nhiều ngọn dài những ngón tay vươn
Nhiều ngọn non non từng sợi bún
Mùa thu đi qua chiếc cầu bị lún
Gió không dài bằng tóc em bay
Những ngôi sao về ngủ giữa ban ngày
Thành hoa nở thơm đầy xóm ngõ
Cơn bão chết trong bụi cây lá đỏ
Em bên trời vẫn hương bưởi hương chanh

Đã là cỏ phải xanh
Đã là sông phải chảy
Tôi lọc mình từ trong đám cháy
Thành nụ cười không một chút tàn tro
Thành nhà thơ tự do
Chở cái chết trên chuyến đò mơ mộng
Tôi lọc mình trong những ngày biển động
Thành những câu thơ dại hoang vu

Dẫu cánh cò không về trong lời ru
Dẫu mùa thu không về trong mắt nhớ
Tình yêu là món nợ
Tôi thế chấp cả trời

Cỏ vẫn xanh ở chỗ em ngồi
Lúa vẫn chín nơi em thường gieo hạt
Gió thôi đừng ném cát
Sóng thôi đừng ngậm sông
Mỗi ngày gặp nhau là mặt trời hồng
Mỗi ngày xa nhau là vầng trăng tỏ
Em ngồi chơi với gió
Rồi lang thang trên những đồng cỏ hoa vàng
Em nhìn đò dọc như bức tranh hoang
Em nhìn đò ngang như câu thơ cổ
Em đợi tôi mà cửa xuân để ngỏ
Em chờ tôi mà gió chẳng dám vào

Tôi sẽ về từ phía những ngôi sao
Mang theo cả trận mưa rào đầu hạ
Tôi là bão không làm em tơi tả.]]></description>
				<content><![CDATA[Một chiếc gió thu qua
Để hoa chiều rụng tím
Dòng sông như chiếc cồn cối giã gạo không có tay vịn
Em buông từng chày đếm những giọt trăng rơi
Dòng sông đãi cả đời
Không tìm trong em vết sạn
Tôi chỉ xót những giọt mồ hôi trên trán
Em lo cho tôi từ buổi xa nhà

Nhìn lũ kiến thổi kèn đám ma
Em bảo ngày mai trời có bão
Chiều hôm ấy ra cầu ao vo gạo
Áo em rách không phải bờ rào
Con chuồn ớt đậu trên những vì sao
Hai cánh mỏng sắc như lưỡi hái
Con chó xồm nhẫn nại
Nằm tréo khoeo đầu ngõ trông nhà

Ở nơi này mưa thành bài ca
Em ra đứng hàng giờ không ướt áo
Trên trang sách có mặt trời và bão
Có máu và hoa
Có người trẻ chết già
Có người già chết trẻ
Ao rau muống chơi với bày chim sẻ
Nhiều ngọn dài những ngón tay vươn
Nhiều ngọn non non từng sợi bún
Mùa thu đi qua chiếc cầu bị lún
Gió không dài bằng tóc em bay
Những ngôi sao về ngủ giữa ban ngày
Thành hoa nở thơm đầy xóm ngõ
Cơn bão chết trong bụi cây lá đỏ
Em bên trời vẫn hương bưởi hương chanh

Đã là cỏ phải xanh
Đã là sông phải chảy
Tôi lọc mình từ trong đám cháy
Thành nụ cười không một chút tàn tro
Thành nhà thơ tự do
Chở cái chết trên chuyến đò mơ mộng
Tôi lọc mình trong những ngày biển động
Thành những câu thơ dại hoang vu

Dẫu cánh cò không về trong lời ru
Dẫu mùa thu không về trong mắt nhớ
Tình yêu là món nợ
Tôi thế chấp cả trời

Cỏ vẫn xanh ở chỗ em ngồi
Lúa vẫn chín nơi em thường gieo hạt
Gió thôi đừng ném cát
Sóng thôi đừng ngậm sông
Mỗi ngày gặp nhau là mặt trời hồng
Mỗi ngày xa nhau là vầng trăng tỏ
Em ngồi chơi với gió
Rồi lang thang trên những đồng cỏ hoa vàng
Em nhìn đò dọc như bức tranh hoang
Em nhìn đò ngang như câu thơ cổ
Em đợi tôi mà cửa xuân để ngỏ
Em chờ tôi mà gió chẳng dám vào

Tôi sẽ về từ phía những ngôi sao
Mang theo cả trận mưa rào đầu hạ
Tôi là bão không làm em tơi tả.]]></content>
			</item><item>
				<title>Gửi Tân Cương (Đồng Đức Bốn)</title>
				<link>https://www.thivien.net/%C4%90%E1%BB%93ng-%C4%90%E1%BB%A9c-B%E1%BB%91n/G%E1%BB%ADi-T%C3%A2n-C%C6%B0%C6%A1ng/poem-vJnuk9d905REdYQnd4gJ5g</link>
				<pubDate>Sat, 04 Jul 2026 05:30:45 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Anh chỉ còn có mình em thôi
Khi anh ốm em là người đến trước
Em là con tầu chở anh đến với nhiều mơ ước
Nụ cười trong nhà bão đã ngoài sân
Em là hoa không biết nở hai lần
Em là sông không bao giờ biết cạn]]></description>
				<content><![CDATA[Anh chỉ còn có mình em thôi
Khi anh ốm em là người đến trước
Em là con tầu chở anh đến với nhiều mơ ước
Nụ cười trong nhà bão đã ngoài sân
Em là hoa không biết nở hai lần
Em là sông không bao giờ biết cạn]]></content>
			</item><item>
				<title>Nguyên nhật (Thái Thuận)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Th%C3%A1i-Thu%E1%BA%ADn/Nguy%C3%AAn-nh%E1%BA%ADt/poem-ulq2aoAwZ8eHwMF-LUaQKQ</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 18:34:31 +0700</pubDate>
				<author>Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人</author>
				<description><![CDATA[Sinh ca tạc dạ tống tàn đông,
Hoán khởi đông phong tán hoá công.
Thiên thượng cửu trùng ban Hạ chính,
Nhân gian vạn lý phó xuân phong.
Trì trì nhật ảnh lâm mai xế,
Đạm đạm yên quang thức liễu tùng.
Tuế nguyệt tuần hoàn nhân cộng lạc,
Thái bình cảnh tại tuý hương trung.]]></description>
				<content><![CDATA[Sinh ca tạc dạ tống tàn đông,
Hoán khởi đông phong tán hoá công.
Thiên thượng cửu trùng ban Hạ chính,
Nhân gian vạn lý phó xuân phong.
Trì trì nhật ảnh lâm mai xế,
Đạm đạm yên quang thức liễu tùng.
Tuế nguyệt tuần hoàn nhân cộng lạc,
Thái bình cảnh tại tuý hương trung.]]></content>
			</item><item>
				<title>Cực lòng cha goá con côi (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/C%E1%BB%B1c-l%C3%B2ng-cha-go%C3%A1-con-c%C3%B4i/poem-8vIP6V7RuOFA0cjuHV_FEA</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 15:20:04 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Cực lòng cha goá con côi,
Ngồi mà nghĩ lại ai ôi cực lòng.
Tưởng đạo vợ chồng,
Thiên trường địa trường,
Thiên trường địa cửu.
Đường bách niên giai lão,
Đường cõi thọ trăm năm,
Nhớ khi ăn chung một mâm,
Trầu chung một hộp.
Bỗng đâu một hồi một lát,
Người cách biển xa mây!
Bỏ con anh thơ ngây,
Bỏ cha già đầu bạc.
Bỏ rèm thưa cửa nát,
Bỏ gào rớt mành rơi.
Bỏ múi lạt không coi,
Bỏ đường ve vãn gái trai,
Ba bốn niên người trót.

Khoai trồng không ai cuốc;
Mía cỏ mọc không vun;
Độ lạc để dế đùn,
Ruộng cồn cao anh bỏ mãi,
Ruộng cao cồn anh bỏ mãi.

Nằm đêm nghĩ lại,
Đã đau đớn khúc nôi,
Không có nữa thì thôi,
Mai có kỵ ông tôi.
Không có ai đi chợ,
Anh nhờ người đi chợ.

Mấy lâu người nhờ vợ,
Việc bếp núc không quen.
Anh về bắc hông lên,
Anh không biết đường trét bợ.
Anh ngồi cố công chụm lửa,
Giừ nước đáy cạn khô.
Anh trách con người mô vô,
Cho hông xôi này nặng vía.
Bữa thường thì chớ,
Bữa giỗ chạp ông bà,
Anh không dám mời người ta.
Mời anh em cũng lỡ,
Mời láng giềng cũng lỡ.

Ai trách chi đàn ông không vợ,
Ăn ở cho hẳn hiên.
Không phải vì đồng tiền,
Bà con rày nghĩ lại,
Xóm giềng rày nghĩ lại.

Khi sào bông sào vải,
Khi sào độ sào vừng,
Biết lấy ai viếng thăm,
Cửa nhà anh đơn bận.

Con anh thơ thẩn,
Biết lấy chi bù chì.
Cháu ở xa dì,
Biết lấy ai bú mớm.

Anh nhai cơm anh mớm,
Con ăn chưa được no.
Con ngồi khóc í o,
Anh bồng con lên giường nằm ngủ.

Con vẫn đòi bú,
Biết van hỡi cùng ai.
Trông cho rạng ngày mai,
Để anh bồng con đi xin sữa.

Xin người một bữa,
Người hãy còn cho.
Anh bồng đến bà o,
Bà o đi vắng.

Con khóc lẵng đẵng,
Anh bồng về mắc võng lên ru.
Thầy người van con tru,
Ở ngoài đồng ăn ló.

Người van ngõ trước,
Kẻ van ngõ xuôi.
Anh đuổi được tru rồi,
Mặt trời quá ngọ.

Hột gạo không có,
Anh đổ ló vô xay,
Miệng hát tay quay,
Anh ru hời ru hời.

Xay rồi anh tuôn lại,
Giừ không biết làm sao.
Giừ trấu thóc lộn nhào,
Không có ai sàng sảy,
Phải mượn người sàng sảy.

Đã sàng đã sảy,
Anh đổ thóc vô đâm,
Đến hột nước lạnh trong chum,
Ở ngoài khe chưa gánh.

Mượn được người gánh,
Anh phải thuê năm mười đồng,
Trăm việc nghìn công,
Anh thương con người ngày trước.

Sớm mai thức chước,
Canh giấm sẵn sàng.
Bên cửa sổ bức bàn,
Ngồi giường cao chiếu sạch.

Sớm mai chả lệch,
Trưa về rau ghép, cua nem,
Ước được một người như em,
Anh đưa về lo thất gia nội trợ.

Giừ thân anh đi hỏi vợ,
Chỉ lo gần lo xa,
Người đập đánh con ta,
Người dằn mèo nhiếc chó.

Hiền thì anh nói nhỏ,
Giận anh sẽ ra dùi,
Mụ láng giềng lại cười,
Cười anh thương con mà mắng vợ.]]></description>
				<content><![CDATA[Cực lòng cha goá con côi,
Ngồi mà nghĩ lại ai ôi cực lòng.
Tưởng đạo vợ chồng,
Thiên trường địa trường,
Thiên trường địa cửu.
Đường bách niên giai lão,
Đường cõi thọ trăm năm,
Nhớ khi ăn chung một mâm,
Trầu chung một hộp.
Bỗng đâu một hồi một lát,
Người cách biển xa mây!
Bỏ con anh thơ ngây,
Bỏ cha già đầu bạc.
Bỏ rèm thưa cửa nát,
Bỏ gào rớt mành rơi.
Bỏ múi lạt không coi,
Bỏ đường ve vãn gái trai,
Ba bốn niên người trót.

Khoai trồng không ai cuốc;
Mía cỏ mọc không vun;
Độ lạc để dế đùn,
Ruộng cồn cao anh bỏ mãi,
Ruộng cao cồn anh bỏ mãi.

Nằm đêm nghĩ lại,
Đã đau đớn khúc nôi,
Không có nữa thì thôi,
Mai có kỵ ông tôi.
Không có ai đi chợ,
Anh nhờ người đi chợ.

Mấy lâu người nhờ vợ,
Việc bếp núc không quen.
Anh về bắc hông lên,
Anh không biết đường trét bợ.
Anh ngồi cố công chụm lửa,
Giừ nước đáy cạn khô.
Anh trách con người mô vô,
Cho hông xôi này nặng vía.
Bữa thường thì chớ,
Bữa giỗ chạp ông bà,
Anh không dám mời người ta.
Mời anh em cũng lỡ,
Mời láng giềng cũng lỡ.

Ai trách chi đàn ông không vợ,
Ăn ở cho hẳn hiên.
Không phải vì đồng tiền,
Bà con rày nghĩ lại,
Xóm giềng rày nghĩ lại.

Khi sào bông sào vải,
Khi sào độ sào vừng,
Biết lấy ai viếng thăm,
Cửa nhà anh đơn bận.

Con anh thơ thẩn,
Biết lấy chi bù chì.
Cháu ở xa dì,
Biết lấy ai bú mớm.

Anh nhai cơm anh mớm,
Con ăn chưa được no.
Con ngồi khóc í o,
Anh bồng con lên giường nằm ngủ.

Con vẫn đòi bú,
Biết van hỡi cùng ai.
Trông cho rạng ngày mai,
Để anh bồng con đi xin sữa.

Xin người một bữa,
Người hãy còn cho.
Anh bồng đến bà o,
Bà o đi vắng.

Con khóc lẵng đẵng,
Anh bồng về mắc võng lên ru.
Thầy người van con tru,
Ở ngoài đồng ăn ló.

Người van ngõ trước,
Kẻ van ngõ xuôi.
Anh đuổi được tru rồi,
Mặt trời quá ngọ.

Hột gạo không có,
Anh đổ ló vô xay,
Miệng hát tay quay,
Anh ru hời ru hời.

Xay rồi anh tuôn lại,
Giừ không biết làm sao.
Giừ trấu thóc lộn nhào,
Không có ai sàng sảy,
Phải mượn người sàng sảy.

Đã sàng đã sảy,
Anh đổ thóc vô đâm,
Đến hột nước lạnh trong chum,
Ở ngoài khe chưa gánh.

Mượn được người gánh,
Anh phải thuê năm mười đồng,
Trăm việc nghìn công,
Anh thương con người ngày trước.

Sớm mai thức chước,
Canh giấm sẵn sàng.
Bên cửa sổ bức bàn,
Ngồi giường cao chiếu sạch.

Sớm mai chả lệch,
Trưa về rau ghép, cua nem,
Ước được một người như em,
Anh đưa về lo thất gia nội trợ.

Giừ thân anh đi hỏi vợ,
Chỉ lo gần lo xa,
Người đập đánh con ta,
Người dằn mèo nhiếc chó.

Hiền thì anh nói nhỏ,
Giận anh sẽ ra dùi,
Mụ láng giềng lại cười,
Cười anh thương con mà mắng vợ.]]></content>
			</item><item>
				<title>Cảnh cha dòng con dại (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/C%E1%BA%A3nh-cha-d%C3%B2ng-con-d%E1%BA%A1i/poem-idMkVLgMbJ2kiMNIyUpkGQ</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 14:52:47 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Chị đà bách tuế lìa trần,
Thầy thì ở lại ăn mần nuôi con.
Từ ngày về chốn nước non,
Âm dương cách biệt dạ còn ngẩn ngơ.
Từ ngày đứt gánh tương tư,
Cực lòng thầy đã thất cơ trăm đường,
Dạ tiếc lòng thương,
Đêm canh trường không ngủ.

Con bé thơ đang bú,
Bao công việc đi về,
Trăm công chi cũng thuê,
Trăm việc gì cũng mượn.

Từ con tru con lợn,
Ai bứt cỏ bỏ chuồng.
Một ổ khoá nhà buồng,
Đóng đi, về lại mở.

Mai đây có phiên chợ,
Biết gưởi ai nạm chè.
Não nuột tiếng sầu ve,
Nghĩ tình chung cực lắm!
Nghĩ tình chung cực lắm!

Đứng giữa đường xắm nắm,
Không biết gửi ai giừ.
Sầu mọi nỗi tương tư,
Ruột tằm đau chín khúc.
Đau ruột tằm chín khúc.

Đi trưa không ai giục;
Về tối nỏ ai la.
Không ai gánh đỡ cho,
Bước chân về đến nhà,
Thấy đèn không, lửa tắt.

Tay đang chùi nước mắt,
Con lại chạy ra mừng.
Mai muốn lấy vài cơn,
Đi mượn người: chưa có.
Chạy mãi mượn người: chưa có.

Tru thì chưa có cỏ,
Lợn thì chưa có rau.
Kể trăm thảm nghìn sầu,
Phận cha dòng dang dở,
Vợ chết đi thật dang dở.

Đi ra đường sợ lở,
Về cũng nỏ ai hay.
Cha sắm sửa đi cày,
Con kêu cha trở lại,
Con nhủ cha trở lại.

Cha đang nuôi con dại,
Nhờ cậy đến ông bà.
Thu lánh lại đông qua,
Con bé thơ đang bú,
Con lẫm chẫm bò đang bú.

Con chưa người dạy nhủ,
Cha rách áo ai may.
Khi kẻ cấy người cày,
Ai chia cơm gắp mắm.
Ai liệu đường cơm, mắm.

Đêm năm canh thăm thẳm,
Ngày sáu khắc bồi hồi.
Nghĩ đến nghĩa khúc nhôi,
Ruột tằm đau hơn hoạn.
Đau ruột tằm hơn hoạn.

Khi anh em bầu bạn,
Ai múc nước têm trầu?
Ai trải chiếu bửa cau?
Một mình anh bôi rồi lại vẽ.

Khi trăm công nghìn lẽ,
Khi bội bảy tuần ba,
Khi giỗ chạp ông bà,
Một mình anh lụi cụi.

Trông ba năm buồn tủi,
Cơn sầu mãi trời ơi!
Ai bốc lửa tàn rơi,
Cơn sầu người chưa dạn.

Chưa có ai ve vãn,
Chưa có kẻ nào yêu.
Chưa có ai đặt điều,
Mối tình chung ngày trước,
Mối tình chung ngày trước.

Khăn trên đầu gang buộc,
Lời em nói chưa nguôi.
Mặc ai nói ai cười,
Có bóng trăng soi xét,
Có ngọn đèn soi xét.

Đêm đông trường gió rét,
Ngồi dựa bức màn suông.
Ai nói đến nghĩa nường,
Như khơi nguồn tủi nhục,
Như gợi nguồn tủi nhục.

Tha hồ ai xúi giục,
Mặc ai ghẹo nguyệt trêu hoa,
Cứ đội nón trông ngơ,
Mặc lòng ai trăng gió,
Kệ người nào trăng gió.

Đêm đông trường vò võ,
Ngày sáu khắc bồi hồi.
Giừ thương khó hết rồi,
Nhưng miệng cười đang nhớ,
Khoé mắt giừ thương nhớ.

Nước mắt giàn giụa,
Bắt thân áo lau ngang.
Ai dạ bạc lòng vàng,
Không nhớ bằng nghĩa nàng ngày trước.
Ta nặng nhớ nghĩa nàng ngày trước.

Khi lưng cơm bát nước,
Khi bồng chút con thơ.
Khi đi sớm về trưa.
Ai ấp ui bồng bế?

Con bơ vơ không mẹ,
Chưa dứt gánh giữa đường.
Hết khó nỏ hết thương,
Lời trăm năm đang nhớ,
Nghĩa đá vàng đang nhớ.

Việc gia đình dang dở,
Cất cơn buồn làm khuây.
Giá cái đọi nước đầy,
Bưng làm sao cho khéo.

Nghe ve kêu véo véo,
Chăn gối để giường thờ.
Cơn sầu não ngẩn ngơ,
Mối tình chung ai biết.

Đừng nghĩ điều hơn thiệt,
Lấy nữa cũng lỡ làng.
Không lấy cũng dở dang,
Ra tình đen nghĩa bạc,
Ra lòng ăn ở bạc.

Anh em dức lác,
Chú bác nói hằn ri:
- “Dầu có thiệt thầy đi,
Phải lo lường kẻo khổ.

Kiếm một người giúp đỡ.
Nuôi con cho nên người.
Nên ra trước chín sau mười,
Khoảng năm ba cũng được.

Khi việc làng việc nước,
Đã có kẻ lo lường.
Cho con đi học nhà trường,
Theo vua quan cho trọng.

Giừ về đường kén chọn,
Có mẫu ruộng con bò.
Đừng tiếng nhỏ tiếng to,
Mà đau lòng kẻ trước.”

Nhờ ơn trời lộc nước,
Cái số khá nên giàu,
Nỏ ham chi ruộng trâu;
Nỏ ham chi của nả.

Lời vợ thầy còn đó:
- “Chăm chút cho con!”
Thầy về trèo núi lặn non,
Kiếm người nội trợ nuôi con cho thầy.

Năm canh rót đĩa dầu dầu,
Thắp lên đôi ngọn, ngọn này chưa nên.
Một là trách số trách duyên,
Hai trách ông Tơ hồng ghét bỏ xe vào gái thuyền quyên nỏ nhằm.
Thuyền ai đổi bến dời giằm,
Nghĩa nàng ngày trước nghìn năm không dời.
Thầy về liệu đó là coi!]]></description>
				<content><![CDATA[Chị đà bách tuế lìa trần,
Thầy thì ở lại ăn mần nuôi con.
Từ ngày về chốn nước non,
Âm dương cách biệt dạ còn ngẩn ngơ.
Từ ngày đứt gánh tương tư,
Cực lòng thầy đã thất cơ trăm đường,
Dạ tiếc lòng thương,
Đêm canh trường không ngủ.

Con bé thơ đang bú,
Bao công việc đi về,
Trăm công chi cũng thuê,
Trăm việc gì cũng mượn.

Từ con tru con lợn,
Ai bứt cỏ bỏ chuồng.
Một ổ khoá nhà buồng,
Đóng đi, về lại mở.

Mai đây có phiên chợ,
Biết gưởi ai nạm chè.
Não nuột tiếng sầu ve,
Nghĩ tình chung cực lắm!
Nghĩ tình chung cực lắm!

Đứng giữa đường xắm nắm,
Không biết gửi ai giừ.
Sầu mọi nỗi tương tư,
Ruột tằm đau chín khúc.
Đau ruột tằm chín khúc.

Đi trưa không ai giục;
Về tối nỏ ai la.
Không ai gánh đỡ cho,
Bước chân về đến nhà,
Thấy đèn không, lửa tắt.

Tay đang chùi nước mắt,
Con lại chạy ra mừng.
Mai muốn lấy vài cơn,
Đi mượn người: chưa có.
Chạy mãi mượn người: chưa có.

Tru thì chưa có cỏ,
Lợn thì chưa có rau.
Kể trăm thảm nghìn sầu,
Phận cha dòng dang dở,
Vợ chết đi thật dang dở.

Đi ra đường sợ lở,
Về cũng nỏ ai hay.
Cha sắm sửa đi cày,
Con kêu cha trở lại,
Con nhủ cha trở lại.

Cha đang nuôi con dại,
Nhờ cậy đến ông bà.
Thu lánh lại đông qua,
Con bé thơ đang bú,
Con lẫm chẫm bò đang bú.

Con chưa người dạy nhủ,
Cha rách áo ai may.
Khi kẻ cấy người cày,
Ai chia cơm gắp mắm.
Ai liệu đường cơm, mắm.

Đêm năm canh thăm thẳm,
Ngày sáu khắc bồi hồi.
Nghĩ đến nghĩa khúc nhôi,
Ruột tằm đau hơn hoạn.
Đau ruột tằm hơn hoạn.

Khi anh em bầu bạn,
Ai múc nước têm trầu?
Ai trải chiếu bửa cau?
Một mình anh bôi rồi lại vẽ.

Khi trăm công nghìn lẽ,
Khi bội bảy tuần ba,
Khi giỗ chạp ông bà,
Một mình anh lụi cụi.

Trông ba năm buồn tủi,
Cơn sầu mãi trời ơi!
Ai bốc lửa tàn rơi,
Cơn sầu người chưa dạn.

Chưa có ai ve vãn,
Chưa có kẻ nào yêu.
Chưa có ai đặt điều,
Mối tình chung ngày trước,
Mối tình chung ngày trước.

Khăn trên đầu gang buộc,
Lời em nói chưa nguôi.
Mặc ai nói ai cười,
Có bóng trăng soi xét,
Có ngọn đèn soi xét.

Đêm đông trường gió rét,
Ngồi dựa bức màn suông.
Ai nói đến nghĩa nường,
Như khơi nguồn tủi nhục,
Như gợi nguồn tủi nhục.

Tha hồ ai xúi giục,
Mặc ai ghẹo nguyệt trêu hoa,
Cứ đội nón trông ngơ,
Mặc lòng ai trăng gió,
Kệ người nào trăng gió.

Đêm đông trường vò võ,
Ngày sáu khắc bồi hồi.
Giừ thương khó hết rồi,
Nhưng miệng cười đang nhớ,
Khoé mắt giừ thương nhớ.

Nước mắt giàn giụa,
Bắt thân áo lau ngang.
Ai dạ bạc lòng vàng,
Không nhớ bằng nghĩa nàng ngày trước.
Ta nặng nhớ nghĩa nàng ngày trước.

Khi lưng cơm bát nước,
Khi bồng chút con thơ.
Khi đi sớm về trưa.
Ai ấp ui bồng bế?

Con bơ vơ không mẹ,
Chưa dứt gánh giữa đường.
Hết khó nỏ hết thương,
Lời trăm năm đang nhớ,
Nghĩa đá vàng đang nhớ.

Việc gia đình dang dở,
Cất cơn buồn làm khuây.
Giá cái đọi nước đầy,
Bưng làm sao cho khéo.

Nghe ve kêu véo véo,
Chăn gối để giường thờ.
Cơn sầu não ngẩn ngơ,
Mối tình chung ai biết.

Đừng nghĩ điều hơn thiệt,
Lấy nữa cũng lỡ làng.
Không lấy cũng dở dang,
Ra tình đen nghĩa bạc,
Ra lòng ăn ở bạc.

Anh em dức lác,
Chú bác nói hằn ri:
- “Dầu có thiệt thầy đi,
Phải lo lường kẻo khổ.

Kiếm một người giúp đỡ.
Nuôi con cho nên người.
Nên ra trước chín sau mười,
Khoảng năm ba cũng được.

Khi việc làng việc nước,
Đã có kẻ lo lường.
Cho con đi học nhà trường,
Theo vua quan cho trọng.

Giừ về đường kén chọn,
Có mẫu ruộng con bò.
Đừng tiếng nhỏ tiếng to,
Mà đau lòng kẻ trước.”

Nhờ ơn trời lộc nước,
Cái số khá nên giàu,
Nỏ ham chi ruộng trâu;
Nỏ ham chi của nả.

Lời vợ thầy còn đó:
- “Chăm chút cho con!”
Thầy về trèo núi lặn non,
Kiếm người nội trợ nuôi con cho thầy.

Năm canh rót đĩa dầu dầu,
Thắp lên đôi ngọn, ngọn này chưa nên.
Một là trách số trách duyên,
Hai trách ông Tơ hồng ghét bỏ xe vào gái thuyền quyên nỏ nhằm.
Thuyền ai đổi bến dời giằm,
Nghĩa nàng ngày trước nghìn năm không dời.
Thầy về liệu đó là coi!]]></content>
			</item><item>
				<title>Mẹ dòng lấy quách chồng đi (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/M%E1%BA%B9-d%C3%B2ng-l%E1%BA%A5y-qu%C3%A1ch-ch%E1%BB%93ng-%C4%91i/poem-KU6jTo8Ji7vCSpahJYegww</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 14:38:43 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Mẹ dòng ở vậy nuôi con,
Khăng khăng chực tiết, dạ còn chiêu đăm.
Mẹ trải chiếu lên nằm,
Kể sự tình sau trước.

Ở vậy cũng được,
Nhưng cha yếu mẹ già.
Khi nhị thất nhị gia,
Em lo làm sao được.

Thuyền quyên ngày trước,
Cái sự đã rồi,
Trở về kiếm đôi,
Để mai sau mà cậy.

Nuôi con khôn nậy,
Để chực tiết thờ chồng.
Ai đồn bắc đồn đông,
Em khăng khăng niềm sắt đá.
Đã một niềm ở goá,
Đôi tâm đôi dạ.
Đôi núi giao lân,
Ai bắc cầu Ngân đi,
Ta sửa cầu Ngân lại.

Trăng rằm tỏ mãi,
Dù sáng suốt thâu đêm.
Mai trời dựng mây lên,
Cho nguyệt trầm bóng xế.

Xin thầy xin mẹ,
Xin chú với o,
Chừ con trai đã nậy,
Con gấy đã đến thì,
Hỏi thiệt con chừ,
Mẹ lấy chồng được nỏ?

Ai ngăn trăng đón gió,
Ai ngăn chợ đón đường?
Như mẹ muốn nối mối tơ lương,
Ngồi buồng hương mẹ đợi,
Đốt nhang trầm mẹ đợi.

Đứt đi thì nối,
Tối thì đi nằm.
Chồng thác chín mười năm.
Không tưởng điều huê nguyệt.
Ai cười không biết,
Ai biết nỏ mần chi,
Mẹ dòng lấy quách chồng đi!]]></description>
				<content><![CDATA[Mẹ dòng ở vậy nuôi con,
Khăng khăng chực tiết, dạ còn chiêu đăm.
Mẹ trải chiếu lên nằm,
Kể sự tình sau trước.

Ở vậy cũng được,
Nhưng cha yếu mẹ già.
Khi nhị thất nhị gia,
Em lo làm sao được.

Thuyền quyên ngày trước,
Cái sự đã rồi,
Trở về kiếm đôi,
Để mai sau mà cậy.

Nuôi con khôn nậy,
Để chực tiết thờ chồng.
Ai đồn bắc đồn đông,
Em khăng khăng niềm sắt đá.
Đã một niềm ở goá,
Đôi tâm đôi dạ.
Đôi núi giao lân,
Ai bắc cầu Ngân đi,
Ta sửa cầu Ngân lại.

Trăng rằm tỏ mãi,
Dù sáng suốt thâu đêm.
Mai trời dựng mây lên,
Cho nguyệt trầm bóng xế.

Xin thầy xin mẹ,
Xin chú với o,
Chừ con trai đã nậy,
Con gấy đã đến thì,
Hỏi thiệt con chừ,
Mẹ lấy chồng được nỏ?

Ai ngăn trăng đón gió,
Ai ngăn chợ đón đường?
Như mẹ muốn nối mối tơ lương,
Ngồi buồng hương mẹ đợi,
Đốt nhang trầm mẹ đợi.

Đứt đi thì nối,
Tối thì đi nằm.
Chồng thác chín mười năm.
Không tưởng điều huê nguyệt.
Ai cười không biết,
Ai biết nỏ mần chi,
Mẹ dòng lấy quách chồng đi!]]></content>
			</item><item>
				<title>Ruột tằm đau chín khúc (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Ru%E1%BB%99t-t%E1%BA%B1m-%C4%91au-ch%C3%ADn-kh%C3%BAc/poem-ABrm6yTmsd1zWc6IfpDhTA</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 14:34:54 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Em là con gái nạ dòng,
Chồng em thác sớm, cực lòng lắm thay!
Đã ba bốn năm nay,
Em sầu riêng thậm khổ!
Bạn sầu chồng thậm khổ!

Đạo chồng nghĩa vợ,
Tưởng giai lão bách niên,
Ai ngờ bến xa thuyền,
Cho âm dương cách biệt!

Bây giờ em chực tiết,
Buồn hỡi là buồn!
Nhà năm bảy gian luôn,
Một mình con với mẹ.

Khi hoa tàn nguyệt xế,
Khi sấm chớp mây mưa.
Khi con khóc mẹ đưa,
Ruột tằm đau chín khúc.
Đau ruột tằm chín khúc.

Khi mưa dông cá ngược,
Khi nông vụ cấy cày.
Một mình mẹ đêm ngày,
Lo khi mô cho hết?
Liệu thế nào cho hết?

Khi mồng năm ngày Tết,
Thắp nhang khói phụng thờ.
Được vài chút con thơ,
Thắp nhang lên, se lại.

Khấn chồng rồi lại vái,
Em nom lên giường thờ,
Chộ khói toả mù mờ,
Nỏ chộ chi cả thảy.

Con còn bé dại,
Em thảm thiết thương chồng.
Em ra đứng em trông,
Nhỏ đôi hàng nước mắt.

Lấy dải khăn em thắp,
Lấy dải yếm em lau.
Hỏi vì ai khi đầu,
Xe dây rồi đứt múi?

Giữ thân em yếu đuối,
Bỏ nhà lộng, giường không.
Tay con dắt con bồng,
Bỏ rèm sưa chiếu rách.

Em ngồi em trách,
Trách cái ông Tơ hồng:
- Kiếm người ông trả lại chồng cho tui!]]></description>
				<content><![CDATA[Em là con gái nạ dòng,
Chồng em thác sớm, cực lòng lắm thay!
Đã ba bốn năm nay,
Em sầu riêng thậm khổ!
Bạn sầu chồng thậm khổ!

Đạo chồng nghĩa vợ,
Tưởng giai lão bách niên,
Ai ngờ bến xa thuyền,
Cho âm dương cách biệt!

Bây giờ em chực tiết,
Buồn hỡi là buồn!
Nhà năm bảy gian luôn,
Một mình con với mẹ.

Khi hoa tàn nguyệt xế,
Khi sấm chớp mây mưa.
Khi con khóc mẹ đưa,
Ruột tằm đau chín khúc.
Đau ruột tằm chín khúc.

Khi mưa dông cá ngược,
Khi nông vụ cấy cày.
Một mình mẹ đêm ngày,
Lo khi mô cho hết?
Liệu thế nào cho hết?

Khi mồng năm ngày Tết,
Thắp nhang khói phụng thờ.
Được vài chút con thơ,
Thắp nhang lên, se lại.

Khấn chồng rồi lại vái,
Em nom lên giường thờ,
Chộ khói toả mù mờ,
Nỏ chộ chi cả thảy.

Con còn bé dại,
Em thảm thiết thương chồng.
Em ra đứng em trông,
Nhỏ đôi hàng nước mắt.

Lấy dải khăn em thắp,
Lấy dải yếm em lau.
Hỏi vì ai khi đầu,
Xe dây rồi đứt múi?

Giữ thân em yếu đuối,
Bỏ nhà lộng, giường không.
Tay con dắt con bồng,
Bỏ rèm sưa chiếu rách.

Em ngồi em trách,
Trách cái ông Tơ hồng:
- Kiếm người ông trả lại chồng cho tui!]]></content>
			</item><item>
				<title>Phong Kiều (Văn Trưng Minh)</title>
				<link>https://www.thivien.net/V%C4%83n-Tr%C6%B0ng-Minh/Phong-Ki%E1%BB%81u/poem--4IlnSJQ6MxvUzb74LhPNA</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 14:19:14 +0700</pubDate>
				<author>Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人</author>
				<description><![CDATA[Kim Xương tây lai đới hàn chử,
Sách sách đan phong đoạ yên vũ.
Ngư hoả thanh huỳnh bạc trạo thời,
Khách tinh tịch mịch văn chung xứ.
Thuỷ minh nhân tĩnh giang thành cô,
Y nhiên lạc nguyệt đề sương ô.
Hoang lương cổ tự yên mê vu,
Trương Kế thi thiên kim hữu vô.]]></description>
				<content><![CDATA[Kim Xương tây lai đới hàn chử,
Sách sách đan phong đoạ yên vũ.
Ngư hoả thanh huỳnh bạc trạo thời,
Khách tinh tịch mịch văn chung xứ.
Thuỷ minh nhân tĩnh giang thành cô,
Y nhiên lạc nguyệt đề sương ô.
Hoang lương cổ tự yên mê vu,
Trương Kế thi thiên kim hữu vô.]]></content>
			</item><item>
				<title>Tuổi mẹ mới đôi mươi (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Tu%E1%BB%95i-m%E1%BA%B9-m%E1%BB%9Bi-%C4%91%C3%B4i-m%C6%B0%C6%A1i/poem-vRHObPfuaY2gERmdKsZQyQ</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 12:34:46 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Cư tang mẹ đã hết rồi,
Tóc mai mẹ rẽ đường ngôi sọi sàng.
Áo sổ gấu mẹ không mang,
Nón sưa vành không đội.

Con hời, con hời!
Mẹ nói với con đôi lời:
Tuổi mẹ mới đôi mươi,
Mẹ đang còn son trẻ.

Mẹ chưa già còn trẻ,
Mới hăm mốt tuổi đầu.
Nơi có ruộng có trâu,
Mẹ không hề mong mỏi.

Con không nghe người ta nói:
“Gái goá là vạ miệng trai”.
Khi giở giấc hôm mai,
“Khôn ba năm, dại một giờ” không biết.

Từ ngày cha con chết,
Mẹ chực tiết thờ chồng.
Mẹ chực tiết ba đông,
Giừ mẹ đi lấy chồng mới phải.

Khi nắng mưa uể oải,
Khi sấm chớp hãi hùng.
Đã có bà có ông,
Có cậu, dì ôm ấp.

Đứt đi mẹ chắp,
Mẹ theo thói người ta,
Nỏ một chắc chi mẹ mà.
Con mặt lưng mày vực.

Từ ngày cha con mất,
Mẹ chực tiết một lòng.
Sang than thở với ông,
Hết đường khôn lẽ dại.

Một nữa, xấu duyên là tại phận gái,
Hai, là tại phận chàng;
Ba, là gãy đòn dứt quang;
Thân mẹ rày ê ẩm.

Bơ vơ như xẩm,
Tay mất gậy rồi.
Nói ra thì sợ người cười,
Làm thinh thì mẹ tủi.

Nguồn cơn nông nỗi,
Con có biết cho không?
Con ở lại cùng ông,
Để mẹ đi lấy chồng,
Con bằng lòng vui vẻ.

Một mai số hệ,
Mẹ sinh chút con ra.
Dầu chung mẹ khác cha,
Cũng một dòng máu mủ.

Đứa thời kế phụ,
Đứa kế mẫu cũng nên,
Hai bên vẹn tuyền,
Đơm tổ tông nội ngoại,
Thờ ông bà nội ngoại.
Giã ơn mự dái,
Cả bác cùng o.

Bao nhiêu cơ đồ,
Xin “biên lai” cho họ,
Xin “lai hoàn” cho họ.
Mẹ lấy được chồng có,
Mẹ sẽ bồi đắp cho con.
Nếu mẹ ở không như nước như non,
Có hoàng thiên làm tội,
Có thiên đình làm tội.]]></description>
				<content><![CDATA[Cư tang mẹ đã hết rồi,
Tóc mai mẹ rẽ đường ngôi sọi sàng.
Áo sổ gấu mẹ không mang,
Nón sưa vành không đội.

Con hời, con hời!
Mẹ nói với con đôi lời:
Tuổi mẹ mới đôi mươi,
Mẹ đang còn son trẻ.

Mẹ chưa già còn trẻ,
Mới hăm mốt tuổi đầu.
Nơi có ruộng có trâu,
Mẹ không hề mong mỏi.

Con không nghe người ta nói:
“Gái goá là vạ miệng trai”.
Khi giở giấc hôm mai,
“Khôn ba năm, dại một giờ” không biết.

Từ ngày cha con chết,
Mẹ chực tiết thờ chồng.
Mẹ chực tiết ba đông,
Giừ mẹ đi lấy chồng mới phải.

Khi nắng mưa uể oải,
Khi sấm chớp hãi hùng.
Đã có bà có ông,
Có cậu, dì ôm ấp.

Đứt đi mẹ chắp,
Mẹ theo thói người ta,
Nỏ một chắc chi mẹ mà.
Con mặt lưng mày vực.

Từ ngày cha con mất,
Mẹ chực tiết một lòng.
Sang than thở với ông,
Hết đường khôn lẽ dại.

Một nữa, xấu duyên là tại phận gái,
Hai, là tại phận chàng;
Ba, là gãy đòn dứt quang;
Thân mẹ rày ê ẩm.

Bơ vơ như xẩm,
Tay mất gậy rồi.
Nói ra thì sợ người cười,
Làm thinh thì mẹ tủi.

Nguồn cơn nông nỗi,
Con có biết cho không?
Con ở lại cùng ông,
Để mẹ đi lấy chồng,
Con bằng lòng vui vẻ.

Một mai số hệ,
Mẹ sinh chút con ra.
Dầu chung mẹ khác cha,
Cũng một dòng máu mủ.

Đứa thời kế phụ,
Đứa kế mẫu cũng nên,
Hai bên vẹn tuyền,
Đơm tổ tông nội ngoại,
Thờ ông bà nội ngoại.
Giã ơn mự dái,
Cả bác cùng o.

Bao nhiêu cơ đồ,
Xin “biên lai” cho họ,
Xin “lai hoàn” cho họ.
Mẹ lấy được chồng có,
Mẹ sẽ bồi đắp cho con.
Nếu mẹ ở không như nước như non,
Có hoàng thiên làm tội,
Có thiên đình làm tội.]]></content>
			</item><item>
				<title>Bực mẹ lắm con ơi! (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/B%E1%BB%B1c-m%E1%BA%B9-l%E1%BA%AFm-con-%C6%A1i/poem-CHyHgYo2j-fxo1Q5MW6piw</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 12:23:25 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Hồng nhan là gái lỡ đời,
Nghĩ tình thương đến con người vị vọng.
Mẹ chực tiết thờ chồng,
Mấy năm trời đằng đẵng.
- Ba năm trời đằng đẵng.

Khi mưa rồi khi nắng,
Biết nhờ cậy cùng ai.
Mẹ than vắn thở dài,
Mẹ bồng con than thở,
Mẹ bế bồng than thở.

Dở dang rồi dang dở,
Bởi ba chút con thơ.
Chàng khuất núi năm xưa,
Bỏ buồng hương lạnh lẽo,
Bỏ loan phòng lạnh lẽo.

Con đào thơ liễu yếu,
Mẹ chăn gối lẻ loi.
Trong dạ mẹ bồi hồi,
Nhớ tình chung ngày trước,
Nhớ chung tình ngày trước.

Khi sương sa gió tuyết,
Mẹ nghĩ những lúc ra ri.
Tuổi mẹ hãy đương thì,
Đi ra đường thêm bực.
Nhìn bạn bầu thêm bực.

Bực ơi hỡi bực!
Phiền ơi hỡi phiền!
Dầu lắm lúa nhiều tiền.
Mẹ mua vui sao đặng,
Biết giải phiền sao đặng.

Con ơi, con náu lặng
Hãy náu lặng mà nghe.
Đừng có khóc kè nhè,
Chuông bên kia đã đánh,
Trống nhà thờ đã đánh.

Cơn buồn mẹ vừa tạnh,
Cơn bực mẹ vừa khuây.
Mẹ nhìn lại nơi đây,
Không thấy ai đó cả,
Thấy người nào đó cả.

Lệ hai hàng lã chã,
Nước mắt đổ như mưa.
Mẹ nghĩ đến nông nỗi ngày xưa,
Dưới âm cung có thấu,
Trên thiên đình có thấu!

Ngựa treo yên gác khấu,
Xe xếp bánh lại rồi.
Chàng chín suối ra khơi,
Bỏ ngựa này ai cợi.

Xuân qua rồi hạ tới,
Thu hết lại đông sang.
Ngồi tưởng nhớ đến chàng,
Thiếp càng rơi nước mắt,
Gạt hai hàng nước mắt.

Con chim kêu réo rắt,
Muốn hợp lại thành đôi.
Thương mẹ goá con côi,
Biết lấy ai làm bạn?
Biết ai cùng làm bạn?

Đĩa dầu vừa cạn,
Giấc ngủ mẹ chưa tròn.
Mẹ ôm lấy mình con,
Tưởng cha con nằm đó,
Mẹ tưởng chồng mình nằm đó.

Ra rồi mới tỏ,
Lầm ơi hỡi lầm!
Đêm thu tiết hôm rằm,
Mẹ chiêm bao giấc mộng,
Mẹ gặp chồng trong mộng.

Cửa tiền môn mẹ đóng,
Then cổng hậu mẹ cài,
Bực mẹ lắm con ơi!
Muốn phá toang cánh cửa,
Muốn đạp liễu cánh cửa.

Trách ông Tơ lầm lỡ,
Xe phải chỉ nỏ bền.
Chỉ xe láo xe liên,
Chỉ lơ thơ khó cuốn,
Chỉ lòng thương khó cuốn.

Trong lòng mẹ phiền muộn,
Muốn cuốn lại kẻo mà.
Sớm chia mối tình ra,
Bỏ đôi con ai ngó,
Bỏ gia tài ai ngó.

Cây rung bởi vì gió,
Lá đổ bởi vì sương.
Mẹ phiền muộn trăm đường,
Tô hồng nhan cũng lạt,
Tô phấn hồng cũng lạt.

Nước sông Lam không mát,
Cây Hồng Lĩnh không tươi.
Đàn sáo hát không vui,
Hội hè nỏ nhởi chơi,
Mẹ ngồi buồng hương chực tiết.

Giờ thì mẹ đã quyết,
Mẹ vuốt tóc đường ngôi.
Mẹ mở mặt với đời,
Nón sưa vành không đội,
Nón dày vành mới đội.

Đứt thì phải nối,
Con ở lại với bà.
Giữ đạo hiếu với cha,
Khi mồng năm ngày tết.

Lòng mẹ đã quyết,
Biết nông nỗi ra răng,
Cầm bằng như đêm tối không trăng.]]></description>
				<content><![CDATA[Hồng nhan là gái lỡ đời,
Nghĩ tình thương đến con người vị vọng.
Mẹ chực tiết thờ chồng,
Mấy năm trời đằng đẵng.
- Ba năm trời đằng đẵng.

Khi mưa rồi khi nắng,
Biết nhờ cậy cùng ai.
Mẹ than vắn thở dài,
Mẹ bồng con than thở,
Mẹ bế bồng than thở.

Dở dang rồi dang dở,
Bởi ba chút con thơ.
Chàng khuất núi năm xưa,
Bỏ buồng hương lạnh lẽo,
Bỏ loan phòng lạnh lẽo.

Con đào thơ liễu yếu,
Mẹ chăn gối lẻ loi.
Trong dạ mẹ bồi hồi,
Nhớ tình chung ngày trước,
Nhớ chung tình ngày trước.

Khi sương sa gió tuyết,
Mẹ nghĩ những lúc ra ri.
Tuổi mẹ hãy đương thì,
Đi ra đường thêm bực.
Nhìn bạn bầu thêm bực.

Bực ơi hỡi bực!
Phiền ơi hỡi phiền!
Dầu lắm lúa nhiều tiền.
Mẹ mua vui sao đặng,
Biết giải phiền sao đặng.

Con ơi, con náu lặng
Hãy náu lặng mà nghe.
Đừng có khóc kè nhè,
Chuông bên kia đã đánh,
Trống nhà thờ đã đánh.

Cơn buồn mẹ vừa tạnh,
Cơn bực mẹ vừa khuây.
Mẹ nhìn lại nơi đây,
Không thấy ai đó cả,
Thấy người nào đó cả.

Lệ hai hàng lã chã,
Nước mắt đổ như mưa.
Mẹ nghĩ đến nông nỗi ngày xưa,
Dưới âm cung có thấu,
Trên thiên đình có thấu!

Ngựa treo yên gác khấu,
Xe xếp bánh lại rồi.
Chàng chín suối ra khơi,
Bỏ ngựa này ai cợi.

Xuân qua rồi hạ tới,
Thu hết lại đông sang.
Ngồi tưởng nhớ đến chàng,
Thiếp càng rơi nước mắt,
Gạt hai hàng nước mắt.

Con chim kêu réo rắt,
Muốn hợp lại thành đôi.
Thương mẹ goá con côi,
Biết lấy ai làm bạn?
Biết ai cùng làm bạn?

Đĩa dầu vừa cạn,
Giấc ngủ mẹ chưa tròn.
Mẹ ôm lấy mình con,
Tưởng cha con nằm đó,
Mẹ tưởng chồng mình nằm đó.

Ra rồi mới tỏ,
Lầm ơi hỡi lầm!
Đêm thu tiết hôm rằm,
Mẹ chiêm bao giấc mộng,
Mẹ gặp chồng trong mộng.

Cửa tiền môn mẹ đóng,
Then cổng hậu mẹ cài,
Bực mẹ lắm con ơi!
Muốn phá toang cánh cửa,
Muốn đạp liễu cánh cửa.

Trách ông Tơ lầm lỡ,
Xe phải chỉ nỏ bền.
Chỉ xe láo xe liên,
Chỉ lơ thơ khó cuốn,
Chỉ lòng thương khó cuốn.

Trong lòng mẹ phiền muộn,
Muốn cuốn lại kẻo mà.
Sớm chia mối tình ra,
Bỏ đôi con ai ngó,
Bỏ gia tài ai ngó.

Cây rung bởi vì gió,
Lá đổ bởi vì sương.
Mẹ phiền muộn trăm đường,
Tô hồng nhan cũng lạt,
Tô phấn hồng cũng lạt.

Nước sông Lam không mát,
Cây Hồng Lĩnh không tươi.
Đàn sáo hát không vui,
Hội hè nỏ nhởi chơi,
Mẹ ngồi buồng hương chực tiết.

Giờ thì mẹ đã quyết,
Mẹ vuốt tóc đường ngôi.
Mẹ mở mặt với đời,
Nón sưa vành không đội,
Nón dày vành mới đội.

Đứt thì phải nối,
Con ở lại với bà.
Giữ đạo hiếu với cha,
Khi mồng năm ngày tết.

Lòng mẹ đã quyết,
Biết nông nỗi ra răng,
Cầm bằng như đêm tối không trăng.]]></content>
			</item><item>
				<title>Mẹ goá con côi (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/M%E1%BA%B9-go%C3%A1-con-c%C3%B4i/poem-dTeA5h8BVv7JL-u8PsWbLw</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 11:02:13 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Mẹ goá con côi,
Đã từng nhang khói cho rồi tam niên.
Phận nỏ bén với duyên,
Sợi tơ hồng lơi chỉ.

Xe nửa chừng mắc bí,
Đào mới nhuộm chưa phai.
Chàng đoản thế trần ai,
Trửa đoạn trường non nước.

Em đi xuôi về ngược,
Nghĩ tủi phận má đào.
Khi gần anh không trao,
Ngái ra rồi mới nói.

Giữ nhà rách không ai dói,
Bóng nguyệt đã sang tà.
Véc lở nỏ ai thoa,
Lấy vành nống mà che,
Lấy tranh cùn mà đậy.

Giừ cày bừa lại gãy,
Giường phản đã long đanh.
Chiếu đà không lành,
Chõng còn thoang không vạt.

Cửa nhà rách nát,
Dao nửa chặt nửa bằm.
Bước chân vô đi nằm,
Lấy chày tay tấn cửa.
Lấy mạ bừa tấn cửa.

Mặt trời già nửa bữa,
Em bước chân ra nhà ngoài.
Khách khứa nỏ chộ ai,
Chộ tò vò với nhệnh.
Chỉ tò vò với nhệnh.

Khay trà ấm chén,
Bỏ hôi mốc hôi rêu.
Bước chân xuống nhà lều,
Chộ đầu quỳ đầu trệp.

Em về em dọn dẹp,
Hết việc cửa việc nhà,
Em bước chân đi ra,
Chộ ruộng vườn ngao ngán.

Nhìn ruộng nương mà chán,
Tấm nửa vãi, nửa cày.
Tấm thì như cỏ may,
Tấm năn bờ lác mọc.

Lên rường đứng em khóc,
Về gẫm lại thương chồng.
Lên rường đứng em ngong,
Nhỏ hai hàng nước mắt.

Lòng thì đau như thắt,
Lấy dải ướm lau xuôi.
Trách bà Nguyệt ông trời,
Xe nhân duyên đứt múi,
Xe nửa chừng đứt múi.

Khi gánh than gánh củi,
Khi gánh nặng đường dài,
Khi mỏi cúi mỏi vai,
Cũng nỏ biết trông ai,
Chịu nặng nề không ai ngước.

Em đàn ra sau trước,
Cho tỏ rõ khúc nôi,
Cảnh nhà mẹ goá con côi.]]></description>
				<content><![CDATA[Mẹ goá con côi,
Đã từng nhang khói cho rồi tam niên.
Phận nỏ bén với duyên,
Sợi tơ hồng lơi chỉ.

Xe nửa chừng mắc bí,
Đào mới nhuộm chưa phai.
Chàng đoản thế trần ai,
Trửa đoạn trường non nước.

Em đi xuôi về ngược,
Nghĩ tủi phận má đào.
Khi gần anh không trao,
Ngái ra rồi mới nói.

Giữ nhà rách không ai dói,
Bóng nguyệt đã sang tà.
Véc lở nỏ ai thoa,
Lấy vành nống mà che,
Lấy tranh cùn mà đậy.

Giừ cày bừa lại gãy,
Giường phản đã long đanh.
Chiếu đà không lành,
Chõng còn thoang không vạt.

Cửa nhà rách nát,
Dao nửa chặt nửa bằm.
Bước chân vô đi nằm,
Lấy chày tay tấn cửa.
Lấy mạ bừa tấn cửa.

Mặt trời già nửa bữa,
Em bước chân ra nhà ngoài.
Khách khứa nỏ chộ ai,
Chộ tò vò với nhệnh.
Chỉ tò vò với nhệnh.

Khay trà ấm chén,
Bỏ hôi mốc hôi rêu.
Bước chân xuống nhà lều,
Chộ đầu quỳ đầu trệp.

Em về em dọn dẹp,
Hết việc cửa việc nhà,
Em bước chân đi ra,
Chộ ruộng vườn ngao ngán.

Nhìn ruộng nương mà chán,
Tấm nửa vãi, nửa cày.
Tấm thì như cỏ may,
Tấm năn bờ lác mọc.

Lên rường đứng em khóc,
Về gẫm lại thương chồng.
Lên rường đứng em ngong,
Nhỏ hai hàng nước mắt.

Lòng thì đau như thắt,
Lấy dải ướm lau xuôi.
Trách bà Nguyệt ông trời,
Xe nhân duyên đứt múi,
Xe nửa chừng đứt múi.

Khi gánh than gánh củi,
Khi gánh nặng đường dài,
Khi mỏi cúi mỏi vai,
Cũng nỏ biết trông ai,
Chịu nặng nề không ai ngước.

Em đàn ra sau trước,
Cho tỏ rõ khúc nôi,
Cảnh nhà mẹ goá con côi.]]></content>
			</item><item>
				<title>Nước mắm đổ lộn bình vôi (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/N%C6%B0%E1%BB%9Bc-m%E1%BA%AFm-%C4%91%E1%BB%95-l%E1%BB%99n-b%C3%ACnh-v%C3%B4i/poem--AEqe1qKtxBSQtwWELpO4w</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 10:49:39 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Cô Đầu, cô Tú, cô Cai,
Khôn ngoan đi hỏi vợ hai cho chồng.
Trước là được việc được công,
Sau nữa cho chồng đi lại hôm mai.
Chị cả đến nhà chị Hai,
Nói ngon nói ngọt những lời vân vi:
“Nhà chị chẳng thiếu giống chi,
Chị lấy em về ăn nể ngồi dưng.
Sinh con cho chị được mừng,
Chẳng trai thì gái xem bằng cái sao.
Dù em muốn mặc yếm đỏ dải đào,
Em muốn vải nào chị cũng may cho.
Hết gạo, em chẳng phải lo,
Lúa đổ trong bồ, xúc lấy mà xay.
Ăn rồi đánh giấc ngủ ngày,
Cày chẳng phải cày, cấy chẳng phải đi.
Chị em yêu nhau mần ri,
Bắt một con chí cắn thì chia đôi.”

Nước mắm đổ lộn bình vôi,
Chị ngồi chị kể: “Thân tôi mận mà”.
Chia từng cây cải chia ra,
Chia cửa, chia nhà, chia cả ngày đêm.
Đêm chị, chị ngủ tròn đêm,
Đến đêm tôi ngủ, chị liền đánh ghen.
Đánh từ cờ đỏ cho chí cờ đen,
Đánh chỉ ngũ sắc, đánh ghen ai tày.
Mời chị, chị ngồi xuống đây,
Chồng chị tôi trả, tôi rày về không.
Chị còn tiền cho tôi mượn ba đồng,
Để tôi phòng sẵn đưa ông lái đò.
Chị mắng rồi chị lại cho,
Tôi ra đến ngõ, chị vờ mắng ai?
Ba đồng một mớ rau khoai,
Tôi nuôi chồng chị mười hai năm tròn.
Bây giờ nghĩ đạo chồng con,
Miệng tôi như quả bồ hòn đắng cay.
Đắng cay thì mặc đắng cay,
Tôi xin ở hết năm nay tôi về.
Ba bốn người hỏi tôi chê,
Tôi tham chồng chị áo the khăn điều.
Nhà chị phú quý đã nhiều,
Lấy năm lấy bảy để chị ngồi chị ăn.
Tôi chạy lăng xăng,
Cái tăm bát nước.
Tôi dọn cơm ra,
Đĩa cà mấy trấy.
Đánh dăm miếng cháy,
Chẳng dám ăn no.
Công việc để cho,
Tôi làm khó nhọc,
Nửa đêm con khóc,
Vất vả lắm thay!
Múc nước rửa tay,
Lấy khăn lau mặt.
Múc nước chị giặt,
Têm trầu chị xơi.
Chị sướng như trời,
Chị la như sét.
Chị giãy đành đạch,
Như đỉa bơi sông.
Chân chị đá tung,
Như chân chiền chiện.
Chị ngồi chị nghiến.
Hết nửa nồi ba.
Ăn rồi chị cũng chưa tha,
Có mía tráng miệng hết và bốn cây.
Cây mía chị ăn thế này,
Phần chị khúc giữa, tôi đây hai đầu.
Đang cơn gió thảm mưa sầu!
Đang lúc “đằm thắm” chia nhau ra về.]]></description>
				<content><![CDATA[Cô Đầu, cô Tú, cô Cai,
Khôn ngoan đi hỏi vợ hai cho chồng.
Trước là được việc được công,
Sau nữa cho chồng đi lại hôm mai.
Chị cả đến nhà chị Hai,
Nói ngon nói ngọt những lời vân vi:
“Nhà chị chẳng thiếu giống chi,
Chị lấy em về ăn nể ngồi dưng.
Sinh con cho chị được mừng,
Chẳng trai thì gái xem bằng cái sao.
Dù em muốn mặc yếm đỏ dải đào,
Em muốn vải nào chị cũng may cho.
Hết gạo, em chẳng phải lo,
Lúa đổ trong bồ, xúc lấy mà xay.
Ăn rồi đánh giấc ngủ ngày,
Cày chẳng phải cày, cấy chẳng phải đi.
Chị em yêu nhau mần ri,
Bắt một con chí cắn thì chia đôi.”

Nước mắm đổ lộn bình vôi,
Chị ngồi chị kể: “Thân tôi mận mà”.
Chia từng cây cải chia ra,
Chia cửa, chia nhà, chia cả ngày đêm.
Đêm chị, chị ngủ tròn đêm,
Đến đêm tôi ngủ, chị liền đánh ghen.
Đánh từ cờ đỏ cho chí cờ đen,
Đánh chỉ ngũ sắc, đánh ghen ai tày.
Mời chị, chị ngồi xuống đây,
Chồng chị tôi trả, tôi rày về không.
Chị còn tiền cho tôi mượn ba đồng,
Để tôi phòng sẵn đưa ông lái đò.
Chị mắng rồi chị lại cho,
Tôi ra đến ngõ, chị vờ mắng ai?
Ba đồng một mớ rau khoai,
Tôi nuôi chồng chị mười hai năm tròn.
Bây giờ nghĩ đạo chồng con,
Miệng tôi như quả bồ hòn đắng cay.
Đắng cay thì mặc đắng cay,
Tôi xin ở hết năm nay tôi về.
Ba bốn người hỏi tôi chê,
Tôi tham chồng chị áo the khăn điều.
Nhà chị phú quý đã nhiều,
Lấy năm lấy bảy để chị ngồi chị ăn.
Tôi chạy lăng xăng,
Cái tăm bát nước.
Tôi dọn cơm ra,
Đĩa cà mấy trấy.
Đánh dăm miếng cháy,
Chẳng dám ăn no.
Công việc để cho,
Tôi làm khó nhọc,
Nửa đêm con khóc,
Vất vả lắm thay!
Múc nước rửa tay,
Lấy khăn lau mặt.
Múc nước chị giặt,
Têm trầu chị xơi.
Chị sướng như trời,
Chị la như sét.
Chị giãy đành đạch,
Như đỉa bơi sông.
Chân chị đá tung,
Như chân chiền chiện.
Chị ngồi chị nghiến.
Hết nửa nồi ba.
Ăn rồi chị cũng chưa tha,
Có mía tráng miệng hết và bốn cây.
Cây mía chị ăn thế này,
Phần chị khúc giữa, tôi đây hai đầu.
Đang cơn gió thảm mưa sầu!
Đang lúc “đằm thắm” chia nhau ra về.]]></content>
			</item><item>
				<title>Con gái làm mọn thì đừng (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Con-g%C3%A1i-l%C3%A0m-m%E1%BB%8Dn-th%C3%AC-%C4%91%E1%BB%ABng/poem-JHbEWZ8f_1qFGFDftyJq9g</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 08:24:14 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Con gái mần mọn thì đừng,
Trống thiên hạ đã rung,
Cờ thiên hạ đã mở.
Ăn chung với đứa ở,
Mặn lạt với chú cày.
Mật rót vào lỗ tai,
Tội trăm năm em đó,
Tội suốt đời em đó.

Khi đâm gấu xay ló,
Cũng đến tay em mần.
Khi gánh nước sương phân,
Cũng đến tay em cả.
Ra giêng hai thong thả,
Chị cho đi chợ một phiên,
Chị đưa một tiền.
Chị truyền mua các giống:
Mười đồng dành mua trứng,
Với hai trữ tiền vôi.
Còn nữa mua ruốc bôi,
Về hỏi bánh, dì ôi!
Em phải ngồi náu lặng.

Công việc nhiều, lắng đắng,
Sau trước chỉ mình dì.
Lỡ sai hỏng việc chi,
Thầy đập no tay, chẳng gớm,
Chị chửi mỏi mồm, chẳng gớm.

Khi việc làng việc xóm,
Được miếng chả, miếng dồi.
Thầy cũng đã ăn rồi,
Chị cũng đã ăn rồi,
Gắp cho dì hai một mánh,
Để phần dì một mánh.

Áo thì rách từng mảnh,
Quần vá đụp vá chằng.
Thầy, quần trắng áo lương,
Chị, quần lụa khăn nhung.
Tôi, dì hai không có,
Riêng mình dì không có.

Đêm năm canh vò võ,
Rét đã có chiếu manh.
Nằm thút thít một mình,
Biết nói cho ai thấu,
Thổ lộ mình cho thấu!

Cơm thì ăn lộn trấu,
Tréc nhút với niêu cà.
Cá thịt kệ người ta,
Dì không ăn thì đói.

Càng ăn càng thêm tội,
Nót trương cổ trương gân.
Ăn chưa xong bữa ăn,
Chị đã truyền công việc.

Chị chẳng thương, chẳng tiếc,
Công giúp đỡ của dì.
Mần mọn khổ ra ri,
Tội cái thân con gấy.

Cha có thương chịu vậy,
Mẹ có xót cũng đành,
Biết cơ sự ngọn ngành,
Thầy mẹ đâu có gả.]]></description>
				<content><![CDATA[Con gái mần mọn thì đừng,
Trống thiên hạ đã rung,
Cờ thiên hạ đã mở.
Ăn chung với đứa ở,
Mặn lạt với chú cày.
Mật rót vào lỗ tai,
Tội trăm năm em đó,
Tội suốt đời em đó.

Khi đâm gấu xay ló,
Cũng đến tay em mần.
Khi gánh nước sương phân,
Cũng đến tay em cả.
Ra giêng hai thong thả,
Chị cho đi chợ một phiên,
Chị đưa một tiền.
Chị truyền mua các giống:
Mười đồng dành mua trứng,
Với hai trữ tiền vôi.
Còn nữa mua ruốc bôi,
Về hỏi bánh, dì ôi!
Em phải ngồi náu lặng.

Công việc nhiều, lắng đắng,
Sau trước chỉ mình dì.
Lỡ sai hỏng việc chi,
Thầy đập no tay, chẳng gớm,
Chị chửi mỏi mồm, chẳng gớm.

Khi việc làng việc xóm,
Được miếng chả, miếng dồi.
Thầy cũng đã ăn rồi,
Chị cũng đã ăn rồi,
Gắp cho dì hai một mánh,
Để phần dì một mánh.

Áo thì rách từng mảnh,
Quần vá đụp vá chằng.
Thầy, quần trắng áo lương,
Chị, quần lụa khăn nhung.
Tôi, dì hai không có,
Riêng mình dì không có.

Đêm năm canh vò võ,
Rét đã có chiếu manh.
Nằm thút thít một mình,
Biết nói cho ai thấu,
Thổ lộ mình cho thấu!

Cơm thì ăn lộn trấu,
Tréc nhút với niêu cà.
Cá thịt kệ người ta,
Dì không ăn thì đói.

Càng ăn càng thêm tội,
Nót trương cổ trương gân.
Ăn chưa xong bữa ăn,
Chị đã truyền công việc.

Chị chẳng thương, chẳng tiếc,
Công giúp đỡ của dì.
Mần mọn khổ ra ri,
Tội cái thân con gấy.

Cha có thương chịu vậy,
Mẹ có xót cũng đành,
Biết cơ sự ngọn ngành,
Thầy mẹ đâu có gả.]]></content>
			</item><item>
				<title>Thân em lấy chồng như là đứa ở (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Th%C3%A2n-em-l%E1%BA%A5y-ch%E1%BB%93ng-nh%C6%B0-l%C3%A0-%C4%91%E1%BB%A9a-%E1%BB%9F/poem-GuxbuLKDkZRNI0-mwO1rvg</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 08:11:54 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Phận em con gái, xinh thậm là xinh,
Đưa thân ra làm mọn, biết gửi mình vào ai.
Lúc vô sự nhàn lai,
Em ăn yên nằm ngủ.
Giừ mây ấp lấy rú,
Em buồn bực trong lòng.
Tơ đã lộn với dòng,
Em sầu riêng mãi mãi
Em riêng sầu mãi mãi.

Khi đang thì con gái,
Em trông thật mỡ màng,
Đà ghê gớm, ghê gang,
Đưa thân ra làm mọn.

Khi ăn cơm phải dọn,
Ăn rồi múc nước kiếm trù.
Thân em như hòn cù,
Lăn đi rồi lóc lại.
Em ngoảnh cổ trở lại,
Uống mánh nước chè trâm.
Lúc rinh gạo ra đâm,
Buồn xuôi không muốn nói,
Xuôi buồn em không muốn nói.

Trở ra rửa đọi,
Chắn một cái cồng.
Thân em lấy chồng,
Như là đứa ở.
Chẳng khác gì đứa ở.

Cơm ngày hai giở,
Chỉ vài hạt mói vừng,
Trời sáng tưng bừng,
Quẩy đôi vò đi gánh nước.

Ngong sau ngó trước,
Nỏ chộ ai đâu.
Thèm điếu thuốc miếng trầu,
Như trẻ con thèm kẹo.

Lập một cái mẹo,
Tước một mánh vỏ bần.
Về vói tay lên rèm,
Vơ được mánh trầu không héo.
Trở ra nói khéo,
Điếu thuốc chồng cho.
Nỏ dám nói to to,
Sợ tiếng này tiếng nọ,
Ai nghe rồi tiếng này tiếng nọ.

Mặt trời xế ngọ,
Em cuốc cỏ mới về.
Thấy mụ nậy ngồi lê,
Cơm trong nồi chưa nấu.

Ở mô vẫn về lấy gấu,
Cho tôi đổ vô nồi.
Tôi bắc cơm chưa sôi,
Ối dì hai mi ơi,
Vặt bó chè nấu nác.

Nấu rồi dọn cho đôi ta ăn trước,
Dì mi hãy ăn sau.
Coi ấm nước cho mau,
Bỏ ra năm ba đọi.
Nỏ thà chịu đói,
Lấy một chắc một chồng.
Gió lạnh mùa đông,
Nằm chung hơi cũng ấm.

Dầu vải trăm tấm,
Áo kép chín mười đôi,
Không có chồng chung hơi,
Nằm răng rồi cũng lạnh,
Răng nằm rồi cũng lạnh.

Giừ vườn hoa phong cảnh,
Em chưa được chơi bời.
Công mần mạn không được nghỉ ngơi.
Thân dì hai đã khổ,
Thân hai dì đã khổ.

Như đó rách ngáng trộ,
Như lái bủa quanh bàu,
Dì nghĩ trước, nghĩ sau,
Nghĩ sự đời ngao ngán.

Đi chợ mua bán,
Tính mọi trữ một đồng.
Rồi săm xui với chồng,
Những đắt với rẻ.

Không nói ra thì bẽ,
Nói ra thì sợ phép chồng,
Kiếp làm mọn là kiếp mang gông.]]></description>
				<content><![CDATA[Phận em con gái, xinh thậm là xinh,
Đưa thân ra làm mọn, biết gửi mình vào ai.
Lúc vô sự nhàn lai,
Em ăn yên nằm ngủ.
Giừ mây ấp lấy rú,
Em buồn bực trong lòng.
Tơ đã lộn với dòng,
Em sầu riêng mãi mãi
Em riêng sầu mãi mãi.

Khi đang thì con gái,
Em trông thật mỡ màng,
Đà ghê gớm, ghê gang,
Đưa thân ra làm mọn.

Khi ăn cơm phải dọn,
Ăn rồi múc nước kiếm trù.
Thân em như hòn cù,
Lăn đi rồi lóc lại.
Em ngoảnh cổ trở lại,
Uống mánh nước chè trâm.
Lúc rinh gạo ra đâm,
Buồn xuôi không muốn nói,
Xuôi buồn em không muốn nói.

Trở ra rửa đọi,
Chắn một cái cồng.
Thân em lấy chồng,
Như là đứa ở.
Chẳng khác gì đứa ở.

Cơm ngày hai giở,
Chỉ vài hạt mói vừng,
Trời sáng tưng bừng,
Quẩy đôi vò đi gánh nước.

Ngong sau ngó trước,
Nỏ chộ ai đâu.
Thèm điếu thuốc miếng trầu,
Như trẻ con thèm kẹo.

Lập một cái mẹo,
Tước một mánh vỏ bần.
Về vói tay lên rèm,
Vơ được mánh trầu không héo.
Trở ra nói khéo,
Điếu thuốc chồng cho.
Nỏ dám nói to to,
Sợ tiếng này tiếng nọ,
Ai nghe rồi tiếng này tiếng nọ.

Mặt trời xế ngọ,
Em cuốc cỏ mới về.
Thấy mụ nậy ngồi lê,
Cơm trong nồi chưa nấu.

Ở mô vẫn về lấy gấu,
Cho tôi đổ vô nồi.
Tôi bắc cơm chưa sôi,
Ối dì hai mi ơi,
Vặt bó chè nấu nác.

Nấu rồi dọn cho đôi ta ăn trước,
Dì mi hãy ăn sau.
Coi ấm nước cho mau,
Bỏ ra năm ba đọi.
Nỏ thà chịu đói,
Lấy một chắc một chồng.
Gió lạnh mùa đông,
Nằm chung hơi cũng ấm.

Dầu vải trăm tấm,
Áo kép chín mười đôi,
Không có chồng chung hơi,
Nằm răng rồi cũng lạnh,
Răng nằm rồi cũng lạnh.

Giừ vườn hoa phong cảnh,
Em chưa được chơi bời.
Công mần mạn không được nghỉ ngơi.
Thân dì hai đã khổ,
Thân hai dì đã khổ.

Như đó rách ngáng trộ,
Như lái bủa quanh bàu,
Dì nghĩ trước, nghĩ sau,
Nghĩ sự đời ngao ngán.

Đi chợ mua bán,
Tính mọi trữ một đồng.
Rồi săm xui với chồng,
Những đắt với rẻ.

Không nói ra thì bẽ,
Nói ra thì sợ phép chồng,
Kiếp làm mọn là kiếp mang gông.]]></content>
			</item><item>
				<title>Cảnh làm mọn (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/C%E1%BA%A3nh-l%C3%A0m-m%E1%BB%8Dn/poem-wlcPUNfHfH5VxCjcczweSg</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 07:59:55 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Chẳng thà đòn gánh đè vai,
Tội gì làm mọn thứ hai mà hầu.
Ta phải dặn trước sau,
Dặn dò các mự.

Về niệm tâm mấy chữ,
Ở trọn đạo thờ chồng.
Đừng xộn rộn tây đông,
Đừng đeo đai mà bận.

Giá như người làm mọn,
Hầu thế đứng thứ hai.
Tiếng nặng nhẹ với thầy,
Sợ động lòng chị cả.

Thiếu thừa rồi chồng cộ,
Chiếu bốn phương lạnh lùng.
Muốn giở chiếu đắp chung,
Sợ đồng lòng chị nậy.

Chị khuyên em lời ngọt vậy,
Cho lo liệu trong ngoài.
Đày em vô làm mọn thứ hai,
Tưởng đồng chung chăn gối chạ.

Thầy kêu chưa kịp dạ,
Chị kêu chưa kịp “ì”,
Là nổi tính Trương Phi,
Nhỏ hai hàng nước mắt.

Ban đêm, ngọn đèn tắt,
Bữa cơm túi ăn rồi.
Thấy giấc mộng đưa nôi,
Chị nằm ngang cửa sổ.

Giao cho dì đi chợ,
Lên mở cũi lấy tiền.
Giao cho dì quan năm,
Giao cho dì quan bảy,
Cầm tiền quan bảy,
Đi một phiên chợ rằm.
Mua cái dùng, cái ăn,
Trưa về rồi chị kể.

Mua đắt với mua rẻ,
Nghĩ đã khổ cái thân.
Ngày ba bữa cơm ăn,
Lên mời thầy với chị.

Em ngồi em nghĩ,
Kẻ ăn cơm trắng cá chiên.
Một mình em với một niêu cơm chiêm.
Ăn với dòng chuối xắt.
Bưng bát cơm nhỏ nước mắt,
Bắt thân áo mà lau.
Kẻ ăn đọi bít mâm thau,
Người ăn đọi đàn mâm bể.

Răng mà thầy nỏ nghĩ,
Răng mà chị nỏ thương thay.
Nhà thầy hiếm gái, hiếm trai,
Mới đày em vô làm mọn.
Từ năm xưa tháng trọn,
Thầy mẹ dặn mấy lời.
Nỏ thà chịu đấm ăn xôi,
Tội chi mà làm mọn.

Em không nghe lời người dặn,
Bỏ đoạn đường khúc nôi.
Kẻ đã khuất núi đi rồi,
Sợ oan hồn thiêng lắm.

Giàu nhà người em không tìm đến,
Buộc bốn nén tiền đồng.
Nơi em ăn thờ chồng,
Nơi em ăn cũng dễ.

Giừ đem thân làm lẽ,
Mặc cái tơi ba tua.
Đội cái nón vành sưa,
Ngày hai buổi cày bừa,
Nắng ban trưa phải chịu,
Nắng buổi chiều cũng phải chịu.

Em thưa với người dan díu,
Việc cứ bỏ ngoài tai.
Làm mọn khổ lắm ai ơi!
Ơi ai là quá khổ cái thân làm mọn!]]></description>
				<content><![CDATA[Chẳng thà đòn gánh đè vai,
Tội gì làm mọn thứ hai mà hầu.
Ta phải dặn trước sau,
Dặn dò các mự.

Về niệm tâm mấy chữ,
Ở trọn đạo thờ chồng.
Đừng xộn rộn tây đông,
Đừng đeo đai mà bận.

Giá như người làm mọn,
Hầu thế đứng thứ hai.
Tiếng nặng nhẹ với thầy,
Sợ động lòng chị cả.

Thiếu thừa rồi chồng cộ,
Chiếu bốn phương lạnh lùng.
Muốn giở chiếu đắp chung,
Sợ đồng lòng chị nậy.

Chị khuyên em lời ngọt vậy,
Cho lo liệu trong ngoài.
Đày em vô làm mọn thứ hai,
Tưởng đồng chung chăn gối chạ.

Thầy kêu chưa kịp dạ,
Chị kêu chưa kịp “ì”,
Là nổi tính Trương Phi,
Nhỏ hai hàng nước mắt.

Ban đêm, ngọn đèn tắt,
Bữa cơm túi ăn rồi.
Thấy giấc mộng đưa nôi,
Chị nằm ngang cửa sổ.

Giao cho dì đi chợ,
Lên mở cũi lấy tiền.
Giao cho dì quan năm,
Giao cho dì quan bảy,
Cầm tiền quan bảy,
Đi một phiên chợ rằm.
Mua cái dùng, cái ăn,
Trưa về rồi chị kể.

Mua đắt với mua rẻ,
Nghĩ đã khổ cái thân.
Ngày ba bữa cơm ăn,
Lên mời thầy với chị.

Em ngồi em nghĩ,
Kẻ ăn cơm trắng cá chiên.
Một mình em với một niêu cơm chiêm.
Ăn với dòng chuối xắt.
Bưng bát cơm nhỏ nước mắt,
Bắt thân áo mà lau.
Kẻ ăn đọi bít mâm thau,
Người ăn đọi đàn mâm bể.

Răng mà thầy nỏ nghĩ,
Răng mà chị nỏ thương thay.
Nhà thầy hiếm gái, hiếm trai,
Mới đày em vô làm mọn.
Từ năm xưa tháng trọn,
Thầy mẹ dặn mấy lời.
Nỏ thà chịu đấm ăn xôi,
Tội chi mà làm mọn.

Em không nghe lời người dặn,
Bỏ đoạn đường khúc nôi.
Kẻ đã khuất núi đi rồi,
Sợ oan hồn thiêng lắm.

Giàu nhà người em không tìm đến,
Buộc bốn nén tiền đồng.
Nơi em ăn thờ chồng,
Nơi em ăn cũng dễ.

Giừ đem thân làm lẽ,
Mặc cái tơi ba tua.
Đội cái nón vành sưa,
Ngày hai buổi cày bừa,
Nắng ban trưa phải chịu,
Nắng buổi chiều cũng phải chịu.

Em thưa với người dan díu,
Việc cứ bỏ ngoài tai.
Làm mọn khổ lắm ai ơi!
Ơi ai là quá khổ cái thân làm mọn!]]></content>
			</item><item>
				<title>Những khúc cuồng si (sonnet) (François L’Hermite)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Fran%C3%A7ois-L-Hermite/Nh%E1%BB%AFng-kh%C3%BAc-cu%E1%BB%93ng-si-sonnet/poem-VbfJCyNZgvoSKy9qiLdbfg</link>
				<pubDate>Fri, 03 Jul 2026 06:25:58 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Tôi đã sẵn sàng rồi, ngày cuối đời là đây;
Philis chẳng còn bên, mà Trời cao tôi cầu khẩn
Lại muốn chất chồng thêm muôn vàn nỗi hờn giận,
Trút cơn sốt bệnh này vào lửa tình đắm say.

Khi vầng thái dương lên, sửa soạn ngày mới sang,
Lúc đồng cỏ còn mang giọt lệ sương sớm lạnh,
Đôi khi trong giấc nồng, tôi thấy mình đứng cạnh
Nơi chốn người tôi yêu, gót ngọc vừa bước qua.

Chợt thấy bóng hình nàng trong lầm lỗi ngọt ngào,
Tôi - kẻ chẳng còn chi ngoài kinh hãi đớn đau,
Và đôi mắt u sầu chỉ mở ra để khóc.

Tôi ngỡ hồn của mình vừa chạm tới cõi tiên,
Và ngần ấy sắc hương, nét kiêu sa diễm lộng
Chính là phúc lạc ban cho kẻ chết bình yên.]]></description>
				<content><![CDATA[Tôi đã sẵn sàng rồi, ngày cuối đời là đây;
Philis chẳng còn bên, mà Trời cao tôi cầu khẩn
Lại muốn chất chồng thêm muôn vàn nỗi hờn giận,
Trút cơn sốt bệnh này vào lửa tình đắm say.

Khi vầng thái dương lên, sửa soạn ngày mới sang,
Lúc đồng cỏ còn mang giọt lệ sương sớm lạnh,
Đôi khi trong giấc nồng, tôi thấy mình đứng cạnh
Nơi chốn người tôi yêu, gót ngọc vừa bước qua.

Chợt thấy bóng hình nàng trong lầm lỗi ngọt ngào,
Tôi - kẻ chẳng còn chi ngoài kinh hãi đớn đau,
Và đôi mắt u sầu chỉ mở ra để khóc.

Tôi ngỡ hồn của mình vừa chạm tới cõi tiên,
Và ngần ấy sắc hương, nét kiêu sa diễm lộng
Chính là phúc lạc ban cho kẻ chết bình yên.]]></content>
			</item><item>
				<title>Trật tự ngẫu nhiên (Đinh Tú Anh)</title>
				<link>https://www.thivien.net/%C4%90inh-T%C3%BA-Anh/Tr%E1%BA%ADt-t%E1%BB%B1-ng%E1%BA%ABu-nhi%C3%AAn/poem-vrf6uvfZGlfpSCn7C_Ur_w</link>
				<pubDate>Thu, 02 Jul 2026 12:43:52 +0700</pubDate>
				<author>Đinh Tú Anh</author>
				<description><![CDATA[Buổi trưa ngoài trời nắng nóng bốn mươi độ
Tôi ngồi trong phòng máy lạnh
Gõ những dòng chữ
Đầu rỗng
Tay bất định
Là bài thơ
Hay là một mớ chữ hỗn độn?
Thế giới ban đầu hình như là một mớ hỗn độn
Được tạo thành bằng một trật tự ngẫu nhiên
Số lớn.]]></description>
				<content><![CDATA[Buổi trưa ngoài trời nắng nóng bốn mươi độ
Tôi ngồi trong phòng máy lạnh
Gõ những dòng chữ
Đầu rỗng
Tay bất định
Là bài thơ
Hay là một mớ chữ hỗn độn?
Thế giới ban đầu hình như là một mớ hỗn độn
Được tạo thành bằng một trật tự ngẫu nhiên
Số lớn.]]></content>
			</item><item>
				<title>Mưa tầm xuân (Nguyễn Thanh Vân)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-Thanh-V%C3%A2n/M%C6%B0a-t%E1%BA%A7m-xu%C3%A2n/poem-JMsUaA8Vnf38Kj99EJR4uA</link>
				<pubDate>Thu, 02 Jul 2026 10:49:59 +0700</pubDate>
				<author>ThanhVan2812</author>
				<description><![CDATA[Xuân về mưa chếnh choáng bay
Đồng đang đổ ải ruộng gầy lên men...

Mưa sa vào áo người quen
Lưng ong em gánh một miền dân ca

Mưa lay tung tẩy hoa cà
Thì là, rau Diếp mặn mà trổ bông

Mưa giăng nỗi nhớ người dưng
Môi xinh e ấp, ngập ngừng hội đông

Đêm mưa giai điệu đèo bồng
Ban mai mừng tuổi nụ hồng cuối sân

Trưa mưa dỗ ngọn tầm xuân
Em chưa đội nón Ba Tầm người trao

Ước gì xuân thả mưa rào
Thị thành áo ướt, mời vào thăm quê

Mưa cong dáng mẹ đi về
Chiều cong uốn khúc con đê đầu làng

Chia tay đò chẳng muốn sang
Bâng khuâng ai đứng mơ màng dưới mưa…]]></description>
				<content><![CDATA[Xuân về mưa chếnh choáng bay
Đồng đang đổ ải ruộng gầy lên men...

Mưa sa vào áo người quen
Lưng ong em gánh một miền dân ca

Mưa lay tung tẩy hoa cà
Thì là, rau Diếp mặn mà trổ bông

Mưa giăng nỗi nhớ người dưng
Môi xinh e ấp, ngập ngừng hội đông

Đêm mưa giai điệu đèo bồng
Ban mai mừng tuổi nụ hồng cuối sân

Trưa mưa dỗ ngọn tầm xuân
Em chưa đội nón Ba Tầm người trao

Ước gì xuân thả mưa rào
Thị thành áo ướt, mời vào thăm quê

Mưa cong dáng mẹ đi về
Chiều cong uốn khúc con đê đầu làng

Chia tay đò chẳng muốn sang
Bâng khuâng ai đứng mơ màng dưới mưa…]]></content>
			</item><item>
				<title>“Hôm nay tôi sẽ dậy lúc tinh sương...” (Robert Rozhdestvensky)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Robert-Rozhdestvensky/H%C3%B4m-nay-t%C3%B4i-s%E1%BA%BD-d%E1%BA%ADy-l%C3%BAc-tinh-s%C6%B0%C6%A1ng/poem-IR60M672NdAr-0UdlMSJAA</link>
				<pubDate>Thu, 02 Jul 2026 10:24:17 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Hôm nay tôi sẽ dậy lúc tinh sương,
Và nhẹ bước trên cánh đồng xa ngái.
Trong ký ức của tôi có gì đó lạ thường:
Tôi nhớ hết những điều mình chưa từng trải!

Những hạt mưa táp vào đôi má hõm.
Hai mươi năm trên đời là quá ít thời gian!
Tôi thậm chí còn chưa kịp làm quen
Với chàng trai từng hứa: “Con sẽ về với mẹ”!

Cỏ trên đồng toả hương ngai ngái đắng,
Những ngọn gió thanh tân thì mơn mởn tươi xanh.
Ta thức giấc nửa đêm vì tiếng gầm vang dội
Chẳng rõ cơn giông hay tiếng vọng chiến tranh.

Mùa xuân này hứa hẹn sẽ rất dài
Đất đã cày chờ được gieo hạt giống.
Trên mảnh đất nhân hậu này ta sống
Cho chàng trai kia, và cho bản thân mình.

Gánh nặng ấy làm lưng tôi còng gập,
Nhưng tôi không sống khác được mà.
Tiếng anh ấy vẫn gọi tôi tha thiết.
Trong tôi vẫn vang lời anh ấy từng ca.

Cỏ trên đồng toả hương ngai ngái đắng,
Những ngọn gió thanh tân thì mơn mởn tươi xanh.
Ta thức giấc nửa đêm vì tiếng gầm vang dội
Chẳng rõ cơn giông hay tiếng vọng chiến tranh.]]></description>
				<content><![CDATA[Hôm nay tôi sẽ dậy lúc tinh sương,
Và nhẹ bước trên cánh đồng xa ngái.
Trong ký ức của tôi có gì đó lạ thường:
Tôi nhớ hết những điều mình chưa từng trải!

Những hạt mưa táp vào đôi má hõm.
Hai mươi năm trên đời là quá ít thời gian!
Tôi thậm chí còn chưa kịp làm quen
Với chàng trai từng hứa: “Con sẽ về với mẹ”!

Cỏ trên đồng toả hương ngai ngái đắng,
Những ngọn gió thanh tân thì mơn mởn tươi xanh.
Ta thức giấc nửa đêm vì tiếng gầm vang dội
Chẳng rõ cơn giông hay tiếng vọng chiến tranh.

Mùa xuân này hứa hẹn sẽ rất dài
Đất đã cày chờ được gieo hạt giống.
Trên mảnh đất nhân hậu này ta sống
Cho chàng trai kia, và cho bản thân mình.

Gánh nặng ấy làm lưng tôi còng gập,
Nhưng tôi không sống khác được mà.
Tiếng anh ấy vẫn gọi tôi tha thiết.
Trong tôi vẫn vang lời anh ấy từng ca.

Cỏ trên đồng toả hương ngai ngái đắng,
Những ngọn gió thanh tân thì mơn mởn tươi xanh.
Ta thức giấc nửa đêm vì tiếng gầm vang dội
Chẳng rõ cơn giông hay tiếng vọng chiến tranh.]]></content>
			</item><item>
				<title>Con phố ký ức (Nguyễn Thanh Vân)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-Thanh-V%C3%A2n/Con-ph%E1%BB%91-k%C3%BD-%E1%BB%A9c/poem-jDh07m40Fh6zM8kYUaYQJQ</link>
				<pubDate>Thu, 02 Jul 2026 09:19:51 +0700</pubDate>
				<author>ThanhVan2812</author>
				<description><![CDATA[Em là cô gái miền Trung
sao yêu phố Phan Đình Phùng đến vậy
mỗi lần ra Hà Nội
em canh đêm trên căn gác nhỏ
chờ một bóng áo lính đi ra từ phố nhà binh

Chạm vào cổng Hoàng Thành
những vết thương quá khứ đã lên xanh
em ước lòng mình
phủ đầy rêu phong phố cổ

Con đường có hai hàng sấu cổ thụ
cành đan nhau kết thành cổng trời xanh
như một ngày em nắm lấy tay anh
kết hình trái tim màu đỏ

Có một mùa đông bụng em đầy gió
em như một chiếc bốt nhỏ
bên tháp Hàng Đậu đứng chờ nhau
trời cho em làm thơ để đau
sao không cho em làm con chim sâu
lẹ làng bay đi trốn rét

Đêm nay Nô en
nhà thờ Cửa Bắc mở tiệc
mừng Chúa tái sinh trên máng cỏ khô
tiếng chuông ngân dài dặn em đứng chờ
qua mười hai giờ
bóng người xưa trở lại?]]></description>
				<content><![CDATA[Em là cô gái miền Trung
sao yêu phố Phan Đình Phùng đến vậy
mỗi lần ra Hà Nội
em canh đêm trên căn gác nhỏ
chờ một bóng áo lính đi ra từ phố nhà binh

Chạm vào cổng Hoàng Thành
những vết thương quá khứ đã lên xanh
em ước lòng mình
phủ đầy rêu phong phố cổ

Con đường có hai hàng sấu cổ thụ
cành đan nhau kết thành cổng trời xanh
như một ngày em nắm lấy tay anh
kết hình trái tim màu đỏ

Có một mùa đông bụng em đầy gió
em như một chiếc bốt nhỏ
bên tháp Hàng Đậu đứng chờ nhau
trời cho em làm thơ để đau
sao không cho em làm con chim sâu
lẹ làng bay đi trốn rét

Đêm nay Nô en
nhà thờ Cửa Bắc mở tiệc
mừng Chúa tái sinh trên máng cỏ khô
tiếng chuông ngân dài dặn em đứng chờ
qua mười hai giờ
bóng người xưa trở lại?]]></content>
			</item><item>
				<title>Gió làng (Nguyễn Thanh Vân)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-Thanh-V%C3%A2n/Gi%C3%B3-l%C3%A0ng/poem-Zt_0sNOKO8YYQ1WopV8DlQ</link>
				<pubDate>Thu, 02 Jul 2026 09:13:28 +0700</pubDate>
				<author>ThanhVan2812</author>
				<description><![CDATA[Bên hữu ngạn sông Gianh
làng ta nghèo
gió đói mùi cơm
cha ra đồng
gió tát rát mặt
mẹ ra sông
gió giật rách áo
con đi học
gió cào xước bàn chân

Bên tả ngạn
bến dậy thì hương bồ kết
bãi phù sa thơm ngô nướng vào đông
gió làng em khói thắt đáy lưng ong
gánh đầy hương nếp
no nê chiều tháng chạp

Con đò không sang sông
con sáo không sang sông
gió túng quẩn
va mình vào vách núi
chiều rách hòn đá rơi

Đi suốt một đời
nay trở về quê mới biết
cơn gió làng không thổi ngang
cơn gió làng thổi dọc…]]></description>
				<content><![CDATA[Bên hữu ngạn sông Gianh
làng ta nghèo
gió đói mùi cơm
cha ra đồng
gió tát rát mặt
mẹ ra sông
gió giật rách áo
con đi học
gió cào xước bàn chân

Bên tả ngạn
bến dậy thì hương bồ kết
bãi phù sa thơm ngô nướng vào đông
gió làng em khói thắt đáy lưng ong
gánh đầy hương nếp
no nê chiều tháng chạp

Con đò không sang sông
con sáo không sang sông
gió túng quẩn
va mình vào vách núi
chiều rách hòn đá rơi

Đi suốt một đời
nay trở về quê mới biết
cơn gió làng không thổi ngang
cơn gió làng thổi dọc…]]></content>
			</item><item>
				<title>Ninh Bình xanh khúc tình ca (Huy Tùng)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Huy-T%C3%B9ng/Ninh-B%C3%ACnh-xanh-kh%C3%BAc-t%C3%ACnh-ca/poem-Mw30ff0gCrG1Ks37AhtU8w</link>
				<pubDate>Wed, 01 Jul 2026 14:33:20 +0700</pubDate>
				<author>Vũ Minh Quyền</author>
				<description><![CDATA[Một vùng “nhân kiệt địa linh”
Cờ lau lưu dấu bóng hình vua Đinh
Em về vóc dáng lung linh
Gió lùa vạt nắng để tình anh bay

Sào Khê đò lướt cùng mây
Ai đem dải lụa trải ngày Cố Đô?
Tràng An sen nở vần thơ
Duyên em một bước ngẩn ngơ đất trời

Ninh Bình vẫy gọi người ơi
Chuông chùa Bái Đính chơi vơi kinh cầu
Núi cao soi bóng sông sâu
Thuyền xuôi Sông Đáy chở câu chèo tình

Đò qua hang núi dập dềnh
Cảnh tiên như đợi đôi mình trao duyên
Say say bóng nước chim quyên
Nhác trông cánh phượng bay trên đỉnh đèo

Ngàn năm người vẫn dõi theo
Nước non một thuở trong veo câu hò
Yêu em anh mãi mong chờ
Tay trong tay thoả giấc mơ tang bồng

Hạnh phúc ngời đôi mắt trong
Quê hương yêu dấu mở lòng kết hoa
Phố cổ chen mấy lụa là
Em làm một mảnh trăng ngà soi anh

Dấu yêu trao hết ngày xanh
Ninh Bình đem những ngọt lành yêu em]]></description>
				<content><![CDATA[Một vùng “nhân kiệt địa linh”
Cờ lau lưu dấu bóng hình vua Đinh
Em về vóc dáng lung linh
Gió lùa vạt nắng để tình anh bay

Sào Khê đò lướt cùng mây
Ai đem dải lụa trải ngày Cố Đô?
Tràng An sen nở vần thơ
Duyên em một bước ngẩn ngơ đất trời

Ninh Bình vẫy gọi người ơi
Chuông chùa Bái Đính chơi vơi kinh cầu
Núi cao soi bóng sông sâu
Thuyền xuôi Sông Đáy chở câu chèo tình

Đò qua hang núi dập dềnh
Cảnh tiên như đợi đôi mình trao duyên
Say say bóng nước chim quyên
Nhác trông cánh phượng bay trên đỉnh đèo

Ngàn năm người vẫn dõi theo
Nước non một thuở trong veo câu hò
Yêu em anh mãi mong chờ
Tay trong tay thoả giấc mơ tang bồng

Hạnh phúc ngời đôi mắt trong
Quê hương yêu dấu mở lòng kết hoa
Phố cổ chen mấy lụa là
Em làm một mảnh trăng ngà soi anh

Dấu yêu trao hết ngày xanh
Ninh Bình đem những ngọt lành yêu em]]></content>
			</item><item>
				<title>Hầu trà Hải Thượng Lãn Ông (Đinh Tú Anh)</title>
				<link>https://www.thivien.net/%C4%90inh-T%C3%BA-Anh/H%E1%BA%A7u-tr%C3%A0-H%E1%BA%A3i-Th%C6%B0%E1%BB%A3ng-L%C3%A3n-%C3%94ng/poem-EFwNgXjDPmuyId1twbXr5A</link>
				<pubDate>Wed, 01 Jul 2026 11:37:22 +0700</pubDate>
				<author>Đinh Tú Anh</author>
				<description><![CDATA[Mấy hôm nay con ở Hải Thượng Lãn Ông
Chờ hội khoá cấp ba nên nói chung là cũng rảnh
Sẵn phòng khách sạn có bàn trà
Con mua gói Tân Cương về hầu chuyện cụ.

Con rót chén đầu cho con
Chén thứ hai kính cụ
Chắc cụ đã từng nghe:
“Rượu trên be, chè dưới ấm”
Chứ nào phải con hư.

Nào con xin kính cụ
Khói trà phảng phất như mây bay trên đỉnh non Minh Tự
Nước trà xanh như nước sông Ngàn Phố đầu nguồn
Hương trà thơm quyện cùng hương của núi rừng Hương Sơn ngan ngát.

À người ta bỏ huyện rồi, cụ biết chưa?
Nhưng địa danh hành chính rốt cuộc cũng chỉ là cái tên thôi, thưa cụ.
Dù vật đổi sao dời
Dù cuộc thế vần xoay
Thì công lao
Tên tuổi cụ
Vẫn sừng sững núi rừng Hương Sơn bất tử.

Uống đi cụ
Trà ngon
Dù không phải trà mạn quê nhà
Nhưng trà Thái Nguyên thì cũng là trà non sông đất Việt.

Khi xưa con cứ nghĩ cụ là ông già lười
Lười như cụ con có chăm cả đời cũng chẳng tài nào theo kịp.

Thôi chẳng học được cụ cái gì thì con đành học cụ cái sự Lãn Ông
Vợ con nó vẫn trách rằng
Sao ông lười như hủi
Nó biết đâu
Con là con cháu cụ
Cụ nhỉ?
Hi..hi...]]></description>
				<content><![CDATA[Mấy hôm nay con ở Hải Thượng Lãn Ông
Chờ hội khoá cấp ba nên nói chung là cũng rảnh
Sẵn phòng khách sạn có bàn trà
Con mua gói Tân Cương về hầu chuyện cụ.

Con rót chén đầu cho con
Chén thứ hai kính cụ
Chắc cụ đã từng nghe:
“Rượu trên be, chè dưới ấm”
Chứ nào phải con hư.

Nào con xin kính cụ
Khói trà phảng phất như mây bay trên đỉnh non Minh Tự
Nước trà xanh như nước sông Ngàn Phố đầu nguồn
Hương trà thơm quyện cùng hương của núi rừng Hương Sơn ngan ngát.

À người ta bỏ huyện rồi, cụ biết chưa?
Nhưng địa danh hành chính rốt cuộc cũng chỉ là cái tên thôi, thưa cụ.
Dù vật đổi sao dời
Dù cuộc thế vần xoay
Thì công lao
Tên tuổi cụ
Vẫn sừng sững núi rừng Hương Sơn bất tử.

Uống đi cụ
Trà ngon
Dù không phải trà mạn quê nhà
Nhưng trà Thái Nguyên thì cũng là trà non sông đất Việt.

Khi xưa con cứ nghĩ cụ là ông già lười
Lười như cụ con có chăm cả đời cũng chẳng tài nào theo kịp.

Thôi chẳng học được cụ cái gì thì con đành học cụ cái sự Lãn Ông
Vợ con nó vẫn trách rằng
Sao ông lười như hủi
Nó biết đâu
Con là con cháu cụ
Cụ nhỉ?
Hi..hi...]]></content>
			</item><item>
				<title>Nhan sắc (sonnet) (François L’Hermite)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Fran%C3%A7ois-L-Hermite/Nhan-s%E1%BA%AFc-sonnet/poem-ncj8HJyimmjLqRz76CguaA</link>
				<pubDate>Wed, 01 Jul 2026 11:19:50 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Nhầm to rồi, hỡi đôi mắt của ta,
Nàng đâu có đẹp đẽ đến kiêu sa
Như bức tranh các ngươi từng tô vẽ
Khiến lòng ta nhẹ dạ bỗng sa đà.

So thực tế với hình dung ngày ấy,
Ta trách các ngươi dối gian biết mấy.
Hãy từ nay canh giữ thật nghiêm trang,
Tự do này, xin hãy biết gìn mang;

Đừng xao động trước vẻ đẹp mơ màng,
Mà ánh nến lập loè gieo ảo ảnh.
Nhìn lại nàng dưới ánh ngày trong vắt,
Lý trí ta bừng tỉnh, dứt tình sâu,

Mối tình xưa do mắt quáng gieo sầu.
Nay tâm trí đã tìm về bến bình yên,
Những suy tư như toán quân thua trận,
Bỗng đứng lên, quét sạch bóng cuồng điên.]]></description>
				<content><![CDATA[Nhầm to rồi, hỡi đôi mắt của ta,
Nàng đâu có đẹp đẽ đến kiêu sa
Như bức tranh các ngươi từng tô vẽ
Khiến lòng ta nhẹ dạ bỗng sa đà.

So thực tế với hình dung ngày ấy,
Ta trách các ngươi dối gian biết mấy.
Hãy từ nay canh giữ thật nghiêm trang,
Tự do này, xin hãy biết gìn mang;

Đừng xao động trước vẻ đẹp mơ màng,
Mà ánh nến lập loè gieo ảo ảnh.
Nhìn lại nàng dưới ánh ngày trong vắt,
Lý trí ta bừng tỉnh, dứt tình sâu,

Mối tình xưa do mắt quáng gieo sầu.
Nay tâm trí đã tìm về bến bình yên,
Những suy tư như toán quân thua trận,
Bỗng đứng lên, quét sạch bóng cuồng điên.]]></content>
			</item><item>
				<title>Sự lầm tưởng tai hại (sonnet) (François L’Hermite)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Fran%C3%A7ois-L-Hermite/S%E1%BB%B1-l%E1%BA%A7m-t%C6%B0%E1%BB%9Fng-tai-h%E1%BA%A1i-sonnet/poem-swuelXhe0ul_5eLxbb6yvA</link>
				<pubDate>Tue, 30 Jun 2026 18:23:20 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Olinde hỡi, sắc hương làm mê mẩn,
Mắt em huyền rót độc xuống hồn ta,
Cái nhìn thẹn là mũi tên vô tận,
Lý trí này đành bất lực xót xa.

Chư thần linh trên cao đầy đố kị,
Cũng vì em thiêu cháy lửa tình ngầm,
Em cũng sẽ nhận hương trầm, nguyện rỉ,
Nếu tai Ngài đừng giả điếc, lặng câm.

Vì danh dự, xin bớt phần tàn nhẫn,
Hãy dịu hiền như các đấng bề trên,
Chẳng trách hờn kẻ sụp lạy gọi tên.

Xin đừng để lời cầu thành vô vọng,
Và đừng để người đời cười cay đắng:
Một vầng Đông lại khép lại đời anh!]]></description>
				<content><![CDATA[Olinde hỡi, sắc hương làm mê mẩn,
Mắt em huyền rót độc xuống hồn ta,
Cái nhìn thẹn là mũi tên vô tận,
Lý trí này đành bất lực xót xa.

Chư thần linh trên cao đầy đố kị,
Cũng vì em thiêu cháy lửa tình ngầm,
Em cũng sẽ nhận hương trầm, nguyện rỉ,
Nếu tai Ngài đừng giả điếc, lặng câm.

Vì danh dự, xin bớt phần tàn nhẫn,
Hãy dịu hiền như các đấng bề trên,
Chẳng trách hờn kẻ sụp lạy gọi tên.

Xin đừng để lời cầu thành vô vọng,
Và đừng để người đời cười cay đắng:
Một vầng Đông lại khép lại đời anh!]]></content>
			</item><item>
				<title>Tình nợ (Phạm Trường Giang)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Ph%E1%BA%A1m-Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-Giang/T%C3%ACnh-n%E1%BB%A3/poem-kusnmWydxJ7AAz_d-ogXFw</link>
				<pubDate>Tue, 30 Jun 2026 14:01:48 +0700</pubDate>
				<author>Phạm Trường Giang</author>
				<description><![CDATA[Anh ghé qua đời em… như cơn gió lạ
Không hẹn hò… mà mắc nợ trăm năm
Để em giữ một khoảng trời rất nhỏ
Mà đêm nào cũng rộng… đến đau lòng.

Người ta nói… nợ thì phải trả
Sao nợ anh… em trả hoài không xong
Càng buông xuống… càng thêm rối rắm
Càng quên rồi… lại nhớ đến mênh mông…

Chiều miền Tây… mưa nghiêng qua mái lá
Giọt nào rơi… cũng gõ nhịp tên người
Em ngồi đếm… mà nghe tim lạc nhịp
Biết là nợ… mà sao ngỡ là duyên…

Anh là nợ… nên đâu đành dứt bỏ
Em là thương… nên cứ mãi đợi chờ
Đò qua bến… một lần thôi lỡ chuyến
Mà cả đời… còn mắc lại câu hò…

Có những đêm… trăng rơi qua bờ nhớ
Sóng lục bình… trôi dạt một đời em
Em ôm nợ… mà nghe lòng mềm quá
Như ôm người… chưa kịp gọi là quen…

Trầu chưa têm… mà môi đã vướng
Câu thương chưa nói… mà lòng đã đau
Anh gieo chi một mối sầu sâu
Để em gánh cả kiếp sau chưa đành…

Người ta trả nợ bằng quên lãng
Còn em trả… bằng những đêm dài
Càng thương nhớ… càng thêm mắc nợ
Càng muốn buông… lại chẳng buông ai…

Anh có biết… nợ không cần giấy mực
Chỉ cần nhìn… là khắc suốt vào tim
Em không đòi… cũng không đành buông bỏ
Để một đời… lặng lẽ gọi tên anh…

Thôi thì giữ… như giữ một vết thương
Đau rất ngọt… mà không ai nỡ chữa
Nếu mai lỡ… mình không còn gặp nữa
Xin kiếp sau… trả tiếp một chữ “tình”…

Vì em biết… giữa cuộc đời xuôi ngược
Có những điều… không thể gọi thành tên
Chỉ biết vậy… mà vẫn đành mang nợ
Một bóng người… chưa trọn… đã thành quen…]]></description>
				<content><![CDATA[Anh ghé qua đời em… như cơn gió lạ
Không hẹn hò… mà mắc nợ trăm năm
Để em giữ một khoảng trời rất nhỏ
Mà đêm nào cũng rộng… đến đau lòng.

Người ta nói… nợ thì phải trả
Sao nợ anh… em trả hoài không xong
Càng buông xuống… càng thêm rối rắm
Càng quên rồi… lại nhớ đến mênh mông…

Chiều miền Tây… mưa nghiêng qua mái lá
Giọt nào rơi… cũng gõ nhịp tên người
Em ngồi đếm… mà nghe tim lạc nhịp
Biết là nợ… mà sao ngỡ là duyên…

Anh là nợ… nên đâu đành dứt bỏ
Em là thương… nên cứ mãi đợi chờ
Đò qua bến… một lần thôi lỡ chuyến
Mà cả đời… còn mắc lại câu hò…

Có những đêm… trăng rơi qua bờ nhớ
Sóng lục bình… trôi dạt một đời em
Em ôm nợ… mà nghe lòng mềm quá
Như ôm người… chưa kịp gọi là quen…

Trầu chưa têm… mà môi đã vướng
Câu thương chưa nói… mà lòng đã đau
Anh gieo chi một mối sầu sâu
Để em gánh cả kiếp sau chưa đành…

Người ta trả nợ bằng quên lãng
Còn em trả… bằng những đêm dài
Càng thương nhớ… càng thêm mắc nợ
Càng muốn buông… lại chẳng buông ai…

Anh có biết… nợ không cần giấy mực
Chỉ cần nhìn… là khắc suốt vào tim
Em không đòi… cũng không đành buông bỏ
Để một đời… lặng lẽ gọi tên anh…

Thôi thì giữ… như giữ một vết thương
Đau rất ngọt… mà không ai nỡ chữa
Nếu mai lỡ… mình không còn gặp nữa
Xin kiếp sau… trả tiếp một chữ “tình”…

Vì em biết… giữa cuộc đời xuôi ngược
Có những điều… không thể gọi thành tên
Chỉ biết vậy… mà vẫn đành mang nợ
Một bóng người… chưa trọn… đã thành quen…]]></content>
			</item><item>
				<title>Trăng tình (Nguyễn Văn Thông)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-V%C4%83n-Th%C3%B4ng/Tr%C4%83ng-t%C3%ACnh/poem-kkoiCt0prm2C7hw2eDpFUA</link>
				<pubDate>Mon, 29 Jun 2026 20:04:07 +0700</pubDate>
				<author>Jean-Clause Nguyễn</author>
				<description><![CDATA[Nâng chén rượu nồng hỏi gió mây
Trăng xưa còn đó, đã bao ngày?
Chẳng cần cung khuyết cao vời vợi
Chỉ sợ lòng người vội đổi thay.

Ta chẳng mơ về chốn tịch liêu
Gác son rèm đỏ quá cô liêu
Nhân gian vất vả, tình trần thế
Vẫn ấm bàn tay lúc xế chiều.

Trăng tròn lại khuyết, chuyện thường thôi
Hợp tan nào đợi lúc đầy vơi
Đời người ngắn ngủi, xin đừng hẹn
Chỉ giữ bình yên ở sát nơi.

Ngàn dặm người xa vẫn vẹn tình
Sáng nay trăng tỏ giữa lòng mình
Chẳng cầu mãi mãi xa xôi quá
Chỉ nguyện hôm nay đủ lặng thinh.]]></description>
				<content><![CDATA[Nâng chén rượu nồng hỏi gió mây
Trăng xưa còn đó, đã bao ngày?
Chẳng cần cung khuyết cao vời vợi
Chỉ sợ lòng người vội đổi thay.

Ta chẳng mơ về chốn tịch liêu
Gác son rèm đỏ quá cô liêu
Nhân gian vất vả, tình trần thế
Vẫn ấm bàn tay lúc xế chiều.

Trăng tròn lại khuyết, chuyện thường thôi
Hợp tan nào đợi lúc đầy vơi
Đời người ngắn ngủi, xin đừng hẹn
Chỉ giữ bình yên ở sát nơi.

Ngàn dặm người xa vẫn vẹn tình
Sáng nay trăng tỏ giữa lòng mình
Chẳng cầu mãi mãi xa xôi quá
Chỉ nguyện hôm nay đủ lặng thinh.]]></content>
			</item><item>
				<title>Ôi! Hoa hướng dương (William Blake)</title>
				<link>https://www.thivien.net/William-Blake/%C3%94i-Hoa-h%C6%B0%E1%BB%9Bng-d%C6%B0%C6%A1ng/poem-pEAqeBwg6GK7e3ohDIlUAw</link>
				<pubDate>Mon, 29 Jun 2026 13:25:09 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Ôi Hướng Dương! mỏi mệt với thời gian,
Bác mặt trời đi, cứ đếm bước chân tròn:
Mải tìm kiếm phương trời vàng mật ngọt
Nơi lữ khách dừng chân, đường thiên lý đã mòn.

Nơi Chàng Trẻ từng héo hon vì dục vọng,
Và Trinh Nữ xanh xao trong tuyết lạnh phủ đầy:
Từ nấm mồ, họ trỗi dậy, tràn hy vọng,
Hướng về nơi Hướng Dương ước tới bấy lâu nay.]]></description>
				<content><![CDATA[Ôi Hướng Dương! mỏi mệt với thời gian,
Bác mặt trời đi, cứ đếm bước chân tròn:
Mải tìm kiếm phương trời vàng mật ngọt
Nơi lữ khách dừng chân, đường thiên lý đã mòn.

Nơi Chàng Trẻ từng héo hon vì dục vọng,
Và Trinh Nữ xanh xao trong tuyết lạnh phủ đầy:
Từ nấm mồ, họ trỗi dậy, tràn hy vọng,
Hướng về nơi Hướng Dương ước tới bấy lâu nay.]]></content>
			</item><item>
				<title>Chị họ Nancy (Thomas Stearns Eliot)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Thomas-Stearns-Eliot/Ch%E1%BB%8B-h%E1%BB%8D-Nancy/poem-w_y63TIkmVo7h-X6rTsaeg</link>
				<pubDate>Mon, 29 Jun 2026 13:09:21 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Nàng Nancy Ellicott
Sải bước qua đồi, dẫm nát hoang vu,
Cưỡi ngựa băng đồi, đạp bằng sỏi đá -
Những ngọn đồi New England cằn cỗi quá -
Phóng ngựa săn tìm bầy cáo vu vơ
Băng qua đồng cỏ bò tơ.

Nàng Nancy Ellicott phả khói thuốc cay
Và quay cuồng trong những vũ điệu tân thời;
Các bà cô nhìn theo, lòng nửa vời bối rối,
Chẳng biết nên vui hay nên trách lời,
Chỉ biết thế là “hiện đại” mà thôi.

Trên những chiếc kệ kính nằm im lìm canh giữ
Matthew và Waldo - những hộ vệ của niềm tin,
Đội quân nghiêm trang giữ luật lệ vẹn gìn.]]></description>
				<content><![CDATA[Nàng Nancy Ellicott
Sải bước qua đồi, dẫm nát hoang vu,
Cưỡi ngựa băng đồi, đạp bằng sỏi đá -
Những ngọn đồi New England cằn cỗi quá -
Phóng ngựa săn tìm bầy cáo vu vơ
Băng qua đồng cỏ bò tơ.

Nàng Nancy Ellicott phả khói thuốc cay
Và quay cuồng trong những vũ điệu tân thời;
Các bà cô nhìn theo, lòng nửa vời bối rối,
Chẳng biết nên vui hay nên trách lời,
Chỉ biết thế là “hiện đại” mà thôi.

Trên những chiếc kệ kính nằm im lìm canh giữ
Matthew và Waldo - những hộ vệ của niềm tin,
Đội quân nghiêm trang giữ luật lệ vẹn gìn.]]></content>
			</item><item>
				<title>Mưa (Raymond Carver)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Raymond-Carver/M%C6%B0a/poem-HYMNLjho8lT0c_NB48V2-A</link>
				<pubDate>Mon, 29 Jun 2026 06:03:27 +0700</pubDate>
				<author>spikaT</author>
				<description><![CDATA[Sáng nay tỉnh giấc
với khao khát mãnh liệt cuộn mình trên giường cả ngày
và đọc sách. Cố cưỡng lại ý nghĩ ấy trong phút chốc.

Rồi đưa mắt ngắm mưa rơi ngoài khung cửa.
Và đầu hàng. Trao trọn thân mình
cho buổi sáng ướt mưa này cầm giữ.

Liệu tôi có muốn sống lại đời mình lần nữa?
Phạm y nguyên những sai lầm chẳng thể thứ tha?
Có, dẫu chỉ là cơ hội mong manh. Có chứ.]]></description>
				<content><![CDATA[Sáng nay tỉnh giấc
với khao khát mãnh liệt cuộn mình trên giường cả ngày
và đọc sách. Cố cưỡng lại ý nghĩ ấy trong phút chốc.

Rồi đưa mắt ngắm mưa rơi ngoài khung cửa.
Và đầu hàng. Trao trọn thân mình
cho buổi sáng ướt mưa này cầm giữ.

Liệu tôi có muốn sống lại đời mình lần nữa?
Phạm y nguyên những sai lầm chẳng thể thứ tha?
Có, dẫu chỉ là cơ hội mong manh. Có chứ.]]></content>
			</item><item>
				<title>Ngũ khúc Liên Hoa - Khúc 5: Thiền sen (Bảo Ngọc)</title>
				<link>https://www.thivien.net/B%E1%BA%A3o-Ng%E1%BB%8Dc/Ng%C5%A9-kh%C3%BAc-Li%C3%AAn-Hoa-Kh%C3%BAc-5-Thi%E1%BB%81n-sen/poem-gReZi2k0H0mI-t3p132wsA</link>
				<pubDate>Sun, 28 Jun 2026 12:04:42 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Hạ tàn mây dệt tấm voan thưa
Lớp lớp hương y trút xuống hồ
Biêng biếc đài xanh in đáy nước
Thân gầy lẳng lặng khép vào thu.

Cổ nhân đối bóng trời thăm thẳm
Đông về se sẽ gió đưa sương
Dưới đầm sen ngủ, hoa mùa tới
Người chớp mi chiều mây khói vương.]]></description>
				<content><![CDATA[Hạ tàn mây dệt tấm voan thưa
Lớp lớp hương y trút xuống hồ
Biêng biếc đài xanh in đáy nước
Thân gầy lẳng lặng khép vào thu.

Cổ nhân đối bóng trời thăm thẳm
Đông về se sẽ gió đưa sương
Dưới đầm sen ngủ, hoa mùa tới
Người chớp mi chiều mây khói vương.]]></content>
			</item><item>
				<title>Ngũ khúc Liên Hoa - Khúc 4: Hái sen (Bảo Ngọc)</title>
				<link>https://www.thivien.net/B%E1%BA%A3o-Ng%E1%BB%8Dc/Ng%C5%A9-kh%C3%BAc-Li%C3%AAn-Hoa-Kh%C3%BAc-4-H%C3%A1i-sen/poem-VHW0uGZS-_3rErSKPpuSDQ</link>
				<pubDate>Sun, 28 Jun 2026 12:03:35 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Sen vừa khép nửa vầng trăng khuyết
Rót bình minh lấp loáng mặt Gương
Trôi thấp thoáng dưới tàng lá biếc
Bóng thuyền ai nhẹ lướt trong sương.

Hỏi cơn gió hát sau làn tóc
Ngón tay non tìm búp sen thon
Sau vành nón nét cười như ngọc
Đâu cánh hoa bay lạc cõi trần?]]></description>
				<content><![CDATA[Sen vừa khép nửa vầng trăng khuyết
Rót bình minh lấp loáng mặt Gương
Trôi thấp thoáng dưới tàng lá biếc
Bóng thuyền ai nhẹ lướt trong sương.

Hỏi cơn gió hát sau làn tóc
Ngón tay non tìm búp sen thon
Sau vành nón nét cười như ngọc
Đâu cánh hoa bay lạc cõi trần?]]></content>
			</item><item>
				<title>Ngũ khúc Liên Hoa - Khúc 3: Hát sen (Bảo Ngọc)</title>
				<link>https://www.thivien.net/B%E1%BA%A3o-Ng%E1%BB%8Dc/Ng%C5%A9-kh%C3%BAc-Li%C3%AAn-Hoa-Kh%C3%BAc-3-H%C3%A1t-sen/poem-rOpn3x_cseHtuZnLCPrGzQ</link>
				<pubDate>Sun, 28 Jun 2026 12:02:16 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Sen một thoảng, trăm năm một thoảng
Sen cười chớp mắt đá vàng phai
Ta ngồi nghe gió lời sen hát
Thành quách, lâu đài thơm bóng ai!

Hỏi ánh trăng ngà in đáy nước
Sen gục xuống hồ bóng chửa tan
Ta vớt hồn sen hong gió biếc
Gọi người vọng cả cõi nhân gian.]]></description>
				<content><![CDATA[Sen một thoảng, trăm năm một thoảng
Sen cười chớp mắt đá vàng phai
Ta ngồi nghe gió lời sen hát
Thành quách, lâu đài thơm bóng ai!

Hỏi ánh trăng ngà in đáy nước
Sen gục xuống hồ bóng chửa tan
Ta vớt hồn sen hong gió biếc
Gọi người vọng cả cõi nhân gian.]]></content>
			</item><item>
				<title>Ngũ khúc Liên Hoa - Khúc 2: Tắm sen (Bảo Ngọc)</title>
				<link>https://www.thivien.net/B%E1%BA%A3o-Ng%E1%BB%8Dc/Ng%C5%A9-kh%C3%BAc-Li%C3%AAn-Hoa-Kh%C3%BAc-2-T%E1%BA%AFm-sen/poem-LmqcaGBuNSvjDVa8cNhhDg</link>
				<pubDate>Sun, 28 Jun 2026 12:00:59 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Sen gối ánh vàng trên lá xanh
Rèm mây thiêm thiếp khẽ buông mành
Gió cởi khuy sương bung áo lụa
Mặt gương lặng chiếu đoá sen hồng.

Ngẩn ngơ tăm cá quên đùa bóng
Hương thức dâng đầy trong lá non
Trộm ngắm nàng Sen trăng bối rối
Chớp mắt mơ hoài, giấc mộng đơn.]]></description>
				<content><![CDATA[Sen gối ánh vàng trên lá xanh
Rèm mây thiêm thiếp khẽ buông mành
Gió cởi khuy sương bung áo lụa
Mặt gương lặng chiếu đoá sen hồng.

Ngẩn ngơ tăm cá quên đùa bóng
Hương thức dâng đầy trong lá non
Trộm ngắm nàng Sen trăng bối rối
Chớp mắt mơ hoài, giấc mộng đơn.]]></content>
			</item><item>
				<title>Ngũ khúc Liên Hoa - Khúc 1: Hoạ sen (Bảo Ngọc)</title>
				<link>https://www.thivien.net/B%E1%BA%A3o-Ng%E1%BB%8Dc/Ng%C5%A9-kh%C3%BAc-Li%C3%AAn-Hoa-Kh%C3%BAc-1-Ho%E1%BA%A1-sen/poem-wI49C5KJBI9UDwY73YCA6A</link>
				<pubDate>Sun, 28 Jun 2026 11:59:19 +0700</pubDate>
				<author>hongha83</author>
				<description><![CDATA[Trăng khuyết Sen cài hương áo lụa
Bình minh hàm tiếu khẽ dâng lời
Chiều xuống dần buông đôi cánh mỏng
Thu tàn lặng lẽ gót Sen vơi!

Nâng chén trà xưa tìm bóng cũ
Trên tay khói vẽ dáng sen hồng
Ta gửi lời hoa theo gió biếc
Hỏi người tri kỷ nhớ Sen không?]]></description>
				<content><![CDATA[Trăng khuyết Sen cài hương áo lụa
Bình minh hàm tiếu khẽ dâng lời
Chiều xuống dần buông đôi cánh mỏng
Thu tàn lặng lẽ gót Sen vơi!

Nâng chén trà xưa tìm bóng cũ
Trên tay khói vẽ dáng sen hồng
Ta gửi lời hoa theo gió biếc
Hỏi người tri kỷ nhớ Sen không?]]></content>
			</item><item>
				<title>Đàm đạo khách ly nghiêm (Thomas Stearns Eliot)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Thomas-Stearns-Eliot/%C4%90%C3%A0m-%C4%91%E1%BA%A1o-kh%C3%A1ch-ly-nghi%C3%AAm/poem-j1GsjchPNDI0kk9TF8wecg</link>
				<pubDate>Sun, 28 Jun 2026 08:56:20 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Tôi ngắm nghía: “Bạn trăng sến sẩm ta kìa!
Hoặc giả dụ (hơi kỳ quặc, tôi thú thật)
Là khí cầu của vua Prester John xa xôi
Hay chiếc đèn lồng cũ kỹ treo chơi vơi
Soi lữ khách tội nghiệp vào khốn quẫn.”
Nàng liền bảo: “Anh dông dài quá bận!”

Tôi lại tiếp: “Ai dạo trên phím phơi phới
Bản dạ khúc tuyệt vời ta mượn lối
Để sẻ chia chuyện bóng đêm và ánh nguyệt;
Thứ nhạc ta bấu víu, chẳng hề tiếc
Để gọi hình cho trống rỗng hồn ta.”
Nàng gặng hỏi: “Có ý nói em chăng hại?”
“Ồ không, chính tôi mới là kẻ khờ dại.

“Thưa lệnh bà, bà là bậc khôi hài vĩnh cửu
Kẻ thù muôn đời của những điều tuyệt đối,
Chỉ khẽ xoay là tâm trạng thoáng qua thay đổi!
Bằng dáng vẻ kiêu kỳ và dửng dưng
Liền một mạch, thơ điên tôi phải dừng -”
Và nàng - “Thế chúng ta nghiêm túc vậy sao?”]]></description>
				<content><![CDATA[Tôi ngắm nghía: “Bạn trăng sến sẩm ta kìa!
Hoặc giả dụ (hơi kỳ quặc, tôi thú thật)
Là khí cầu của vua Prester John xa xôi
Hay chiếc đèn lồng cũ kỹ treo chơi vơi
Soi lữ khách tội nghiệp vào khốn quẫn.”
Nàng liền bảo: “Anh dông dài quá bận!”

Tôi lại tiếp: “Ai dạo trên phím phơi phới
Bản dạ khúc tuyệt vời ta mượn lối
Để sẻ chia chuyện bóng đêm và ánh nguyệt;
Thứ nhạc ta bấu víu, chẳng hề tiếc
Để gọi hình cho trống rỗng hồn ta.”
Nàng gặng hỏi: “Có ý nói em chăng hại?”
“Ồ không, chính tôi mới là kẻ khờ dại.

“Thưa lệnh bà, bà là bậc khôi hài vĩnh cửu
Kẻ thù muôn đời của những điều tuyệt đối,
Chỉ khẽ xoay là tâm trạng thoáng qua thay đổi!
Bằng dáng vẻ kiêu kỳ và dửng dưng
Liền một mạch, thơ điên tôi phải dừng -”
Và nàng - “Thế chúng ta nghiêm túc vậy sao?”]]></content>
			</item><item>
				<title>Tâm sự gái chưa chồng (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/T%C3%A2m-s%E1%BB%B1-g%C3%A1i-ch%C6%B0a-ch%E1%BB%93ng/poem-Do6q1-zg84nRgs_fh_xaeQ</link>
				<pubDate>Sat, 27 Jun 2026 23:09:46 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Gái chưa chồng ngồi nghĩ lại cũng buồn,
Nghĩ cho hết nguồn cơn,
Lòng em non đi biết mấy,
Dạ em buồn biết mấy.

Một lứa thì con gấy:
Người chị tú, chị nho,
Người bà cử, bà đồ,
Có chồng rồi sướng chừng mô,
Em nghĩ lại mà lo,
Lo xuân già tuổi muộn.

Xuân già tuổi muộn,
Đã ba, bốn năm niên.
Nghĩ cái số cái duyên,
Không kém ai chi lắm,
Không kém người chi lắm.

Em ngồi em ngắm,
Ngắm rồi lại soi gương,
Nghĩ cho hết mọi đường,
Lòng em càng tủi giận,
Dạ em sôi tủi giận.

Tay em đeo đôi nhẫn,
Tóc em bỏ seo gà,
Giải yếm thêu bông hoa,
So lại với người ta,
Cũng nỏ khác duyên người chi mấy,
Duyên nỏ khác người chi mấy.

Số lênh đênh chi vậy,
Đêm em nằm thột dậy.
Giời lạnh lẽo thu đông,
Kẻ áo kép chăn bông,
Chăn loan đó ai cùng,
Gối phượng đó ai chung.
Nghĩ đến việc lấy chồng,
Đêm năm canh gạt ngọn đèn hồng.
Chỉ cười cợt với trăng,
Chỉ não nùng với nguyệt.

Trách ông Tơ sao nghiệt,
Nghe những kẻ pha dèm,
Không xe duyên cho em,
Để chồng loan vợ phượng,
Để loan hoà với phượng.

Chồng loan vợ phượng,
Tài tử với giai nhân,
Bõ cái công em hoài xuân.
Tiết thu đông về muộn,
Năm được mùa về muộn.
Hoa đào mơn mởn,
Quả mai ba bảy đang vừa.

Ai hồng diệp đề thư,
Lưa cái công em năm tháng chờ.
Ngồi nghĩ mà ngao ngán,
Ngao ngán với đêm dài,
Thắt lưng em nỏ muốn bỏ ngoai.
Áo em nỏ muốn có áo ngoài,
Ngồi nghĩ những kẻ có chồng rồi sướng lắm ơi ai!]]></description>
				<content><![CDATA[Gái chưa chồng ngồi nghĩ lại cũng buồn,
Nghĩ cho hết nguồn cơn,
Lòng em non đi biết mấy,
Dạ em buồn biết mấy.

Một lứa thì con gấy:
Người chị tú, chị nho,
Người bà cử, bà đồ,
Có chồng rồi sướng chừng mô,
Em nghĩ lại mà lo,
Lo xuân già tuổi muộn.

Xuân già tuổi muộn,
Đã ba, bốn năm niên.
Nghĩ cái số cái duyên,
Không kém ai chi lắm,
Không kém người chi lắm.

Em ngồi em ngắm,
Ngắm rồi lại soi gương,
Nghĩ cho hết mọi đường,
Lòng em càng tủi giận,
Dạ em sôi tủi giận.

Tay em đeo đôi nhẫn,
Tóc em bỏ seo gà,
Giải yếm thêu bông hoa,
So lại với người ta,
Cũng nỏ khác duyên người chi mấy,
Duyên nỏ khác người chi mấy.

Số lênh đênh chi vậy,
Đêm em nằm thột dậy.
Giời lạnh lẽo thu đông,
Kẻ áo kép chăn bông,
Chăn loan đó ai cùng,
Gối phượng đó ai chung.
Nghĩ đến việc lấy chồng,
Đêm năm canh gạt ngọn đèn hồng.
Chỉ cười cợt với trăng,
Chỉ não nùng với nguyệt.

Trách ông Tơ sao nghiệt,
Nghe những kẻ pha dèm,
Không xe duyên cho em,
Để chồng loan vợ phượng,
Để loan hoà với phượng.

Chồng loan vợ phượng,
Tài tử với giai nhân,
Bõ cái công em hoài xuân.
Tiết thu đông về muộn,
Năm được mùa về muộn.
Hoa đào mơn mởn,
Quả mai ba bảy đang vừa.

Ai hồng diệp đề thư,
Lưa cái công em năm tháng chờ.
Ngồi nghĩ mà ngao ngán,
Ngao ngán với đêm dài,
Thắt lưng em nỏ muốn bỏ ngoai.
Áo em nỏ muốn có áo ngoài,
Ngồi nghĩ những kẻ có chồng rồi sướng lắm ơi ai!]]></content>
			</item><item>
				<title>Thương o con gái muộn chồng (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Th%C6%B0%C6%A1ng-o-con-g%C3%A1i-mu%E1%BB%99n-ch%E1%BB%93ng/poem-Jp1_pVNCx06AOxTl-BHDMw</link>
				<pubDate>Sat, 27 Jun 2026 23:07:04 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Thương o con gái muộn chồng,
Đêm nằm ấp mạ giường không canh chầy.
Trách mẹ với thầy,
Cầm cân không khéo.

Trách ông Nguyệt lão,
Hồng diệp xích thằng.
Cơn cớ ra răng,
Hàm tình em mãi thế?
Xe tình tôi ra thế?

Trách anh với chị,
Trách cả họ lẫn đường,
Trách cả xóm lẫn giềng,
Không đàn ra cho xiết.

Chẳng thà không biết,
Tuổi trẻ thì thôi.
Cực lòng lắm ai ơi,
Đêm năm canh lạnh lẽo,
Năm trống canh dài lạnh lẽo.

Mấy năm rồi lẽo đẽo,
Ôm một tấm lòng son.
Ai nhắc đến việc chồng con,
Thua người ta biết mấy.
Kém bạn tình biết mấy.

Cũng thì con gái,
Một tuổi với chị em.
Kẻ năm, bảy mặt con,
Kẻ thành ông thành mụ.

Trong sách có chữ:
Giáo giữ tam cương.
Nghĩ lại mà thương,
Gái hồng nhan chồng muộn.

Thuyền rồng hai mạn,
Không thấy ai chèo.
Ai bỏ lái buông neo,
Đợi chờ đông vụ.

Ve kêu không thấu,
Nhạn vắng, không tin,
Nơi thấp không vin,
Nơi cao khó với.

Em ngồi em ngọi,
Cho nên lỡ thì.
Bây giờ bấc nặng hơn chì,
Sắt mềm hơn sứa lấy gì đồng cân.
Anh em ăn ở xa gần,
Anh gần có cháu, em gần thất gia.
Thương o con gái đàn bà,
Người cao tuổi nậy, ngồi mà trách duyên.]]></description>
				<content><![CDATA[Thương o con gái muộn chồng,
Đêm nằm ấp mạ giường không canh chầy.
Trách mẹ với thầy,
Cầm cân không khéo.

Trách ông Nguyệt lão,
Hồng diệp xích thằng.
Cơn cớ ra răng,
Hàm tình em mãi thế?
Xe tình tôi ra thế?

Trách anh với chị,
Trách cả họ lẫn đường,
Trách cả xóm lẫn giềng,
Không đàn ra cho xiết.

Chẳng thà không biết,
Tuổi trẻ thì thôi.
Cực lòng lắm ai ơi,
Đêm năm canh lạnh lẽo,
Năm trống canh dài lạnh lẽo.

Mấy năm rồi lẽo đẽo,
Ôm một tấm lòng son.
Ai nhắc đến việc chồng con,
Thua người ta biết mấy.
Kém bạn tình biết mấy.

Cũng thì con gái,
Một tuổi với chị em.
Kẻ năm, bảy mặt con,
Kẻ thành ông thành mụ.

Trong sách có chữ:
Giáo giữ tam cương.
Nghĩ lại mà thương,
Gái hồng nhan chồng muộn.

Thuyền rồng hai mạn,
Không thấy ai chèo.
Ai bỏ lái buông neo,
Đợi chờ đông vụ.

Ve kêu không thấu,
Nhạn vắng, không tin,
Nơi thấp không vin,
Nơi cao khó với.

Em ngồi em ngọi,
Cho nên lỡ thì.
Bây giờ bấc nặng hơn chì,
Sắt mềm hơn sứa lấy gì đồng cân.
Anh em ăn ở xa gần,
Anh gần có cháu, em gần thất gia.
Thương o con gái đàn bà,
Người cao tuổi nậy, ngồi mà trách duyên.]]></content>
			</item><item>
				<title>Nhung nhớ huyễn hoặc (sonnet) (François L’Hermite)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Fran%C3%A7ois-L-Hermite/Nhung-nh%E1%BB%9B-huy%E1%BB%85n-ho%E1%BA%B7c-sonnet/poem-O5jZil90n0VLHbYOZVGLoQ</link>
				<pubDate>Sat, 27 Jun 2026 11:30:07 +0700</pubDate>
				<author>Lương duyên lỡ dở</author>
				<description><![CDATA[Lòng chẳng chút bình yên, nỗi gặm nhấm khôn nguôi,
Từ ngày bóng Philis rời xa chốn hẹn hò;
Chỉ trừ lúc đêm buông, trong mộng mị mơ hồ,
Sao Tình Yêu bảng lảng lại hiện rõ bờ môi.

Trong ngọt ngào say đắm, ảo tưởng cuốn tôi trôi,
Ngỡ từ chốn Ngục hình vút tận đỉnh Trời cao;
Vinh quang hàng Tiên thánh có sá gì đâu nào,
Nếu hạnh phúc đời tôi chẳng là niềm gian dối.

Philis trong khoảnh khắc, phép màu dâng dong duổi,
Nhào vào vòng tay tôi, mặc ghen tị vây quanh,
Mặc muôn vàn trắc trở, chia cách luống cam đành.

Hỡi Giấc ngủ nhân từ, đáng lập đền thờ phụng,
Nếu phước lành ban phát chẳng dễ vỡ tan tành,
Thì trong bậc Thần linh, Ngài là ngôi cao nhất.]]></description>
				<content><![CDATA[Lòng chẳng chút bình yên, nỗi gặm nhấm khôn nguôi,
Từ ngày bóng Philis rời xa chốn hẹn hò;
Chỉ trừ lúc đêm buông, trong mộng mị mơ hồ,
Sao Tình Yêu bảng lảng lại hiện rõ bờ môi.

Trong ngọt ngào say đắm, ảo tưởng cuốn tôi trôi,
Ngỡ từ chốn Ngục hình vút tận đỉnh Trời cao;
Vinh quang hàng Tiên thánh có sá gì đâu nào,
Nếu hạnh phúc đời tôi chẳng là niềm gian dối.

Philis trong khoảnh khắc, phép màu dâng dong duổi,
Nhào vào vòng tay tôi, mặc ghen tị vây quanh,
Mặc muôn vàn trắc trở, chia cách luống cam đành.

Hỡi Giấc ngủ nhân từ, đáng lập đền thờ phụng,
Nếu phước lành ban phát chẳng dễ vỡ tan tành,
Thì trong bậc Thần linh, Ngài là ngôi cao nhất.]]></content>
			</item><item>
				<title>Anh thèm vô ở nữa (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Anh-th%C3%A8m-v%C3%B4-%E1%BB%9F-n%E1%BB%AFa/poem-ERMmrhmeSUBAsNx_JViTPg</link>
				<pubDate>Sat, 27 Jun 2026 00:22:40 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Một năm trời định bốn mùa,
Xuân rồi sang hạ, thu rồi sang đông.
Tiết mùa hạ nắng nồng,
Qua mùa đông lạnh lẽo.

Một mình anh trẻo trẻo,
Khắp mùa hạ mùa thu,
Tay anh dắt con tru,
Vác cái cày cái cuốc.

Việc khô việc nước,
Cũng một mình anh ngoài đồng.
Cấy hái vừa xong,
Anh lo lường cuốc cỏ.

Khi chày gạo cối ló,
Cũng một mình anh lo.
Đêm bà chủ ngáy kho kho,
Anh đang còn bận rộn.

Khuya rồi còn làm rốn,
Anh lo kiếm cái đèn,
Bỏ tại một góc sân,
Để băm rau cho lợn.

Gà vừa gáy chộn rộn,
Đã dậy nấu cám quét nhà.
Trời vừa rạng đông ra,
Anh lo lường rửa bát.
Anh ngồi cầu ao rửa bát.

Xong lại kiếm đôi lạt,
Để lên núi chặt cây.
Nghĩ như thân anh rày,
Không có ai đi ngước.

Cái chân anh bước,
Lòng dạ anh buồn,
Nghĩ đến nguồn cơn,
Trông về nhà cho thấu.

Đặt gánh củi cạnh dậu,
Bà chủ ra dòm,
Nhủ vô ăn cơm:
- Bát cháo ngô đâu đó.
Nhìn thấy mày thấy vỏ,
Cũng ăn đi cho qua.
Nước mắt trào ra,
Hai hàng xuống ngực.

Anh nghĩ cũng cực,
Ăn ở với người,
Cơm nỏ có ăn chơi,
Công việc làm ngao ngán.
Công việc anh đương mà ngao ngán.

Còn vài ba tháng,
Anh rốn cho cùng năm.
Dầu bạc nén tiền trăm,
Anh cũng đấm cặc vô ở.

Bà chủ lần lữa,
Anh cức chí ra về.
Bà chủ lên thuê:
- Anh ở cùng năm tôi nghĩ lại,
Anh ở cùng mùa tôi nghĩ lại.

Tôi đây chẳng dại,
Biết nhà mụ ra răng rồi
Đứa mô ngu mới đút trốc vô ở với mụ thôi.]]></description>
				<content><![CDATA[Một năm trời định bốn mùa,
Xuân rồi sang hạ, thu rồi sang đông.
Tiết mùa hạ nắng nồng,
Qua mùa đông lạnh lẽo.

Một mình anh trẻo trẻo,
Khắp mùa hạ mùa thu,
Tay anh dắt con tru,
Vác cái cày cái cuốc.

Việc khô việc nước,
Cũng một mình anh ngoài đồng.
Cấy hái vừa xong,
Anh lo lường cuốc cỏ.

Khi chày gạo cối ló,
Cũng một mình anh lo.
Đêm bà chủ ngáy kho kho,
Anh đang còn bận rộn.

Khuya rồi còn làm rốn,
Anh lo kiếm cái đèn,
Bỏ tại một góc sân,
Để băm rau cho lợn.

Gà vừa gáy chộn rộn,
Đã dậy nấu cám quét nhà.
Trời vừa rạng đông ra,
Anh lo lường rửa bát.
Anh ngồi cầu ao rửa bát.

Xong lại kiếm đôi lạt,
Để lên núi chặt cây.
Nghĩ như thân anh rày,
Không có ai đi ngước.

Cái chân anh bước,
Lòng dạ anh buồn,
Nghĩ đến nguồn cơn,
Trông về nhà cho thấu.

Đặt gánh củi cạnh dậu,
Bà chủ ra dòm,
Nhủ vô ăn cơm:
- Bát cháo ngô đâu đó.
Nhìn thấy mày thấy vỏ,
Cũng ăn đi cho qua.
Nước mắt trào ra,
Hai hàng xuống ngực.

Anh nghĩ cũng cực,
Ăn ở với người,
Cơm nỏ có ăn chơi,
Công việc làm ngao ngán.
Công việc anh đương mà ngao ngán.

Còn vài ba tháng,
Anh rốn cho cùng năm.
Dầu bạc nén tiền trăm,
Anh cũng đấm cặc vô ở.

Bà chủ lần lữa,
Anh cức chí ra về.
Bà chủ lên thuê:
- Anh ở cùng năm tôi nghĩ lại,
Anh ở cùng mùa tôi nghĩ lại.

Tôi đây chẳng dại,
Biết nhà mụ ra răng rồi
Đứa mô ngu mới đút trốc vô ở với mụ thôi.]]></content>
			</item><item>
				<title>Thân phận người đi ở (Khuyết danh Việt Nam)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Khuy%E1%BA%BFt-danh-Vi%E1%BB%87t-Nam/Th%C3%A2n-ph%E1%BA%ADn-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-%C4%91i-%E1%BB%9F/poem-i4hfjsDokwlpovyR8WLV5w</link>
				<pubDate>Sat, 27 Jun 2026 00:15:00 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Sinh ra cái kiếp con người,
Thân tôi đi ở tội trời mà thôi.
Đi về nước mắt đổ lộn mồ hôi,
Mềm gan, mềm lọt, cơm ôi, mắm trường.
Cá trích thì được mút xương,
Đọi thì đọi trẹt, nói thương nỗi gì?
Chưa sáng đã van: “Ôi mi!
Dậy mà đi nước”. Trời thì túi đen.
Thân tui thật thậm là hèn,
Đến ở với ả ốm đen đời đời.

Cơm thì à bới vơi vơi,
Lườn hai mạnh đọi, trời ơi là trời.
Ả coi của trọng hơn người,
Sa cơ, tôi mới tới nơi nhà giàu.
Khi đầu ả nói: - “Mến nhau,
Yêu thầy, mến tớ,
Coi trọng đứa ở,
Công ai khó nhọc bằng anh.
Đêm nằm trống canh,
Một chắc anh chèo chống.”

Có trời cao lồng lộng,
Có đất thấp xét soi.
Tui mần không kịp ngồi,
Không kịp chơi kịp nhởi.

Trong bụng bối rối,
Như tơ với tằm.
Trống canh tư chưa nằm,
Trống canh năm đã dậy.
Đầu trống canh năm phải dậy.

Một trăm giống trấy,
Có giống chát giống chua.
Gẫm như thân tôi với năm hai mùa,
Chát chua sáu tháng.

Đang lưa sáu tháng,
Tôi ở cho rồi.
Tui ra về giã ơn bình vôi,
Giã ơn nồi mắm thúi.
Giã ơn cũi đọi,
Giã ơn khố rách, nón mê.
Giã ơn cái chõng tre,
Giã ơn manh chiếu rách.

Hỡi manh chiếu rách,
Đã nghe ra chưa?
Tui ra về giã ơn cày bừa,
Giã ơn vườn tược.
Giã ơn đôi gióng gánh nước,
Giã ơn đôi sảo gánh tro,
Giã ơn đôi o,
Nằm chân bắt trái.

Giã ơn chum vại,
Mày đựng nhút đen.
Giã ơn miếng trù mềm,
Mụ ăn bầm tái.
Mụ nhai, moi mụ bầm tái.

Rọng chùa trả cho sãi,
Đạo ngãi trả cho thầy,
Ra về đấm cặc vô đây!]]></description>
				<content><![CDATA[Sinh ra cái kiếp con người,
Thân tôi đi ở tội trời mà thôi.
Đi về nước mắt đổ lộn mồ hôi,
Mềm gan, mềm lọt, cơm ôi, mắm trường.
Cá trích thì được mút xương,
Đọi thì đọi trẹt, nói thương nỗi gì?
Chưa sáng đã van: “Ôi mi!
Dậy mà đi nước”. Trời thì túi đen.
Thân tui thật thậm là hèn,
Đến ở với ả ốm đen đời đời.

Cơm thì à bới vơi vơi,
Lườn hai mạnh đọi, trời ơi là trời.
Ả coi của trọng hơn người,
Sa cơ, tôi mới tới nơi nhà giàu.
Khi đầu ả nói: - “Mến nhau,
Yêu thầy, mến tớ,
Coi trọng đứa ở,
Công ai khó nhọc bằng anh.
Đêm nằm trống canh,
Một chắc anh chèo chống.”

Có trời cao lồng lộng,
Có đất thấp xét soi.
Tui mần không kịp ngồi,
Không kịp chơi kịp nhởi.

Trong bụng bối rối,
Như tơ với tằm.
Trống canh tư chưa nằm,
Trống canh năm đã dậy.
Đầu trống canh năm phải dậy.

Một trăm giống trấy,
Có giống chát giống chua.
Gẫm như thân tôi với năm hai mùa,
Chát chua sáu tháng.

Đang lưa sáu tháng,
Tôi ở cho rồi.
Tui ra về giã ơn bình vôi,
Giã ơn nồi mắm thúi.
Giã ơn cũi đọi,
Giã ơn khố rách, nón mê.
Giã ơn cái chõng tre,
Giã ơn manh chiếu rách.

Hỡi manh chiếu rách,
Đã nghe ra chưa?
Tui ra về giã ơn cày bừa,
Giã ơn vườn tược.
Giã ơn đôi gióng gánh nước,
Giã ơn đôi sảo gánh tro,
Giã ơn đôi o,
Nằm chân bắt trái.

Giã ơn chum vại,
Mày đựng nhút đen.
Giã ơn miếng trù mềm,
Mụ ăn bầm tái.
Mụ nhai, moi mụ bầm tái.

Rọng chùa trả cho sãi,
Đạo ngãi trả cho thầy,
Ra về đấm cặc vô đây!]]></content>
			</item><item>
				<title>Giải pháp (Nguyễn Đông Nhật)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-%C4%90%C3%B4ng-Nh%E1%BA%ADt/Gi%E1%BA%A3i-ph%C3%A1p/poem-H798FwJaKOIlZnl5clmBaQ</link>
				<pubDate>Fri, 26 Jun 2026 08:52:12 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[I.
Buổi sáng mở ra nhiều cánh cửa
và khép lại chút bình an.
Ngày đã đặt vào mỗi con người
sự lãng quên. Để bước tới
một ngày khác.

II.
Làm sao có thể
sống trong một thế giới
tất cả đều là vật chất.

Hãy khinh bỉ!]]></description>
				<content><![CDATA[I.
Buổi sáng mở ra nhiều cánh cửa
và khép lại chút bình an.
Ngày đã đặt vào mỗi con người
sự lãng quên. Để bước tới
một ngày khác.

II.
Làm sao có thể
sống trong một thế giới
tất cả đều là vật chất.

Hãy khinh bỉ!]]></content>
			</item><item>
				<title>Trên đồi (Nguyễn Đông Nhật)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-%C4%90%C3%B4ng-Nh%E1%BA%ADt/Tr%C3%AAn-%C4%91%E1%BB%93i/poem-zbEmd_9HDwazvzm-Hn_Kpg</link>
				<pubDate>Fri, 26 Jun 2026 08:51:48 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Bên dưới cỏ xanh này
người lấy thân mình che chở
sấm sét bão giông cho đất nước.
sáng rộn phía đồi kia
hè hội bao người thành đạt
tưng bừng đem tổ quốc che thân.]]></description>
				<content><![CDATA[Bên dưới cỏ xanh này
người lấy thân mình che chở
sấm sét bão giông cho đất nước.
sáng rộn phía đồi kia
hè hội bao người thành đạt
tưng bừng đem tổ quốc che thân.]]></content>
			</item><item>
				<title>Thèm ăn thịt (Nguyễn Đông Nhật)</title>
				<link>https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-%C4%90%C3%B4ng-Nh%E1%BA%ADt/Th%C3%A8m-%C4%83n-th%E1%BB%8Bt/poem-ipyiX8jRzxA3SX3ScRkdpA</link>
				<pubDate>Fri, 26 Jun 2026 08:51:33 +0700</pubDate>
				<author>tôn tiền tử</author>
				<description><![CDATA[Người bạn lớn tuổi của tôi thèm ăn thịt.
Không ngại ngùng, anh nói ra điều ấy.

Trong ánh sáng không màu, sững thấy
những khuôn mặt bủng vàng
những thân người lạnh bầm khô quắt
trôi tuột vào cổ họng tối om.
Lũ quỷ no tròn có dáng tiên ông
thong thả nuốt những nhà máy những cánh đồng xanh mướt
những thác mồ hôi những sông nước mắt…
Choàng tỉnh giấc, buồn nôn tận óc
tưởng trong miệng mình thịt đồng loại tanh um.

Miệng quen mắm muối tương cà
tự nhiên thèm thịt.
Không tự nhiên là kẻ dư thừa
không thèm ăn thịt.

Xin giới thiệu trước toàn thế giới
sự thật công nhiên bỏng mắt - tim người.]]></description>
				<content><![CDATA[Người bạn lớn tuổi của tôi thèm ăn thịt.
Không ngại ngùng, anh nói ra điều ấy.

Trong ánh sáng không màu, sững thấy
những khuôn mặt bủng vàng
những thân người lạnh bầm khô quắt
trôi tuột vào cổ họng tối om.
Lũ quỷ no tròn có dáng tiên ông
thong thả nuốt những nhà máy những cánh đồng xanh mướt
những thác mồ hôi những sông nước mắt…
Choàng tỉnh giấc, buồn nôn tận óc
tưởng trong miệng mình thịt đồng loại tanh um.

Miệng quen mắm muối tương cà
tự nhiên thèm thịt.
Không tự nhiên là kẻ dư thừa
không thèm ăn thịt.

Xin giới thiệu trước toàn thế giới
sự thật công nhiên bỏng mắt - tim người.]]></content>
			</item></channel>
	</rss>