22/01/2022 14:02Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bài số 79
79

Tác giả: Tagore Rabindranath - রবীন্দ্রনাথ ঠাকুর

Nước: Ấn Độ
Đăng bởi Vanachi vào 05/03/2007 19:04

 

Nguyên tác

I Often wonder where lie hidden the boundaries of recognition between man and the
beast whose heart knows no spoken language.
Through what primal paradise in a remote morning of creation ran the simple path by
which their hearts visited each other.
Those marks of their constant tread have not been effaced, though their kinship has
been long forgotten.
Yet suddenly in some wordless music the dim memory wakes up and the beast gazes
into the man’s face with a tender trust, and the man looks down into its eyes with
amused affection.
It seems that the two friends meet masked, and vaguely know each other through the
disguise.

Bản dịch của Đỗ Khánh Hoan

Tôi thường tự hỏi giữa loài người và loài vật – có trái tim mà không biết nói – biên giới phân cách nằm ẩn nơi nào?

Qua thiên đường sơ khai nào, vào một buổi sáng xa xôi, khi trời đất mới tạo dựng, tâm hồn người và vật đã kiếm lối đi đơn thuần để giao tiếp cùng nhau?

Những dấu vết ấy, dấu vết lằn ranh bất biến giữa người với vật vẫn chưa bị xóa nhòa, tuy liên hệ giữa hai bên từ lâu đã rơi vào quên lãng.

Tuy nhiên, bỗng dưng, qua vài giai điệu không lời, ký ức lờ mờ thức dậy; vật nhìn mặt người dịu dàng tin tưởng và người nhìn mắt vật thân mến hân hoan.

Dường như đôi bạn, mặt nạ che kín, khi gặp lại mơ hồ nhận ra nhau qua lớp giả trang bao phủ bên ngoài.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Tagore Rabindranath » Bài số 79