07/07/2022 08:52Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Đông hồ ấn nguyệt

Tác giả: Mạc Thiên Tích - 鄚天錫

Thể thơ: Song thất lục bát; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
Đăng bởi Vanachi vào 25/09/2008 04:41

 

Lơ thơ kìa núi nọ non,
Đời bao mấy lũ, cảnh còn nhưng nhưng.
Mắt láo lưng, mảng nhìn hoa cỏ,
Một Đông Hồ là thú Võng Xuyên.
Vũng bằng nước trải trời liền,
Chén quỳnh rượu cúc dòng thuyền giúp vui.
Nguyệt sao soi một vùng vãn vãn,
Tượng giữa dòng in sẵn cung nga.
Khách tiên vầy lũ đôi ba,
Trên khoe mặt ngọc, dưới loà đài gương.
Một mình mang muôn trùng xa cách,
Nhìn nhau thì trong sạch nước thu.
Nổi chìm đã hẳn trước sau,
Lòng không chốn hiểm quản đâu lạnh lùng.
Hiu hiu ai phất gió đông,
Trên hồ tinh tú một dòng lung lay.
Kẻ gió mây người thì non nước,
Hai phía đều chiếm được thu thanh.
Cảnh lành như đợi người lành,
Mua nhàn một khắc giá đành nghìn cân.
Thấy tinh thần tấm lòng phơi phới,
Cảnh vẽ vời xui lại nguồn tham.
Khuyên ai chưa trả áo cơm,
Đã say thế nước, lại ôm thế trời.
Mấy khách chơi xa gần tòng tụ,
Rượu thơ bày chẳng ngủ năm canh.
Say sưa xem cảnh hoà thanh,
Ca xoang dưới nguyệt tiếng đoanh trên ngàn.
Mấy khách thuyền mỗi tài mỗi đủ,
Thưởng giai kỳ kẻo phụ lương tiêu.
Hoà nghe, hoà tỏ, hoà xiêu,
Gió mưa phủi động nước bèo khiến tan.
Chút lời hoan giải vần tả cảnh,
Miễn đừng cười, dễ sánh tiền chương.

Thơ rằng:
Một hồ lẻo lẻo tiết thu quang,
Giữa có vần trăng nổi rõ ràng.
Đáy nước chân mây in một sắc,
Ả Hằng nàng Tố lố đôi phương.
Rạng thanh đã hứng thuyền Tô Tử,
Lạnh lẽo càng đau kiếng Nhạc Xương.
Cảnh một mà tình người dễ một,
Kẻ thì ngã ngớn kẻ sầu thương.
Đông Hồ phiên từ chữ Nôm.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Mạc Thiên Tích » Đông hồ ấn nguyệt