14/09/2024 14:34Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong; Nước: Trung Quốc; Thời kỳ: Hán
Đăng bởi Vanachi vào 22/10/2008 10:47
Nguyên tác
去者日以疏,
來者日已親。
出郭門直視,
但見丘與墳。
古墓犁為田,
松柏摧為薪。
白楊多悲風,
蕭蕭愁殺人。
思還故里閭,
欲歸道無因。
Phiên âm
Khứ giả[1] nhật dĩ[2] sơ,
Lai giả[3] nhật dĩ thân.
Xuất quách môn trực thị,
Đãn kiến khâu dữ phần.
Cổ mộ lê vi điền,
Tùng bách tồi vi tân.
Bạch dương đa bi phong,
Tiêu tiêu sầu sát nhân.
Tứ hoàn cố lý lư,
Dục quy đạo vô nhân.Bản dịch của Điệp luyến hoa
Người đi dần xa cách,
Người tới dần thêm thân.
Ra cửa thành xa ngóng,
Những gò với mộ phần.
Mộ xưa nay hoá ruộng,
Tùng bách thành củi rồi.
Bạch dương nhiều gió nổi,
Vi vu não dạ người.
Tưởng nhớ nơi quê cũ,
Muốn về chẳng cớ thôi.
Đây là bài thứ 14 trong Cổ thi thập cửu thủ, tả nỗi niềm của người đi xa khi đi qua những mộ phần ở ngoài thành. Ý tứ bài thơ uyển chuyển, dẫn dắt suy nghĩ từ mối ưu sầu này sang mối ưu sầu khác, không đầu không cuối, dằng dặc miên man.
[1] Chỉ người chết.
[2] Do chữ 已.
[3] Chỉ người sinh ra.