05/02/2023 02:04Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

“Anh và em đâu có còn thơ dại”
“Je ne suis plus l’enfant et tu n’es plus l’espiègle”

Tác giả: François Coppée

Nước: Pháp
Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 10/11/2022 16:40

 

Nguyên tác

Je ne suis plus l’enfant et tu n’es plus l’espiègle
Qui naguère, le long des verts épis de seigle,
Effarions les oiseaux du printemps par nos jeux,
Ou qui marchions, le long des aubépins neigeux

Dont la branche en passant vous taquine et vous frôle,
Enlacés et l’épaule appuyée à l’épaule,
Parlant tout bas d’amour qu’on ne peut épuiser
Et ton front juste à la hauteur de mon baiser.

Six ans se sont passés depuis lors, six années!
Et le beau temps n’est plus des blondes matinées,
Du ciel dans le regard, dû vent dans les cheveux,
De la lèvre chanteuse et facile aux aveux,

Et des perles d’argent du rire qui s’égrène
Comme une fleur qui sème au loin sa folle graine.
— Nous ne regrettons pas, sans doute, nos vingt ans;
Car notre amour loyal grandit avec le temps.

Mais le mien ne devient ni courageux ni mâle.
Je suis toujours enfant pour souffrir; et plus pâle
Est mon front, et mon cœur plus sombre et plus amer.
Tel qu’à l’écueil revient le lourd paquet de mer,

La cigogne au clocher, et la flèche à la cible,
Tel je reviens toujours à mon rêve impossible,
A ton amour pour moi qui te met en danger,
Aux courts instants d’oubli qu’il nous faut abréger,

Car nous savons tous deux qu’un espion les compte;
A ce bonheur, que nous cachons comme une honte;
A ce logis, que j’ose à peine orner de fleurs,
Où je viens en secret, comme font les voleurs,

Et dans lequel tu vis, hélas! emprisonnée;
A tes chagrins, et puis à la vingtième année;
Au temps des longs chemins qu’on fait à petits pas,
Échangeant des serments légers, ne sachant pas

Qu’il faudra tant souffrir et que c’est pour la vie;
Au bon temps où, parmi la nature ravie,
On s’aime en ne songeant qu’à la beauté des deux;

— Et je t’écris cela les larmes dans les yeux.

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Anh và em đâu có còn thơ dại
Ai cũng từng, chui đám lúa mạch đen,
Làm bầy chim xuân sợ hãi bay lên,
Hoặc đi bộ dưới táo gai đầy tuyết

Cành lá nào chạm trêu em đùa nguyệt,
Quấn lấy nhau và tựa sát vai nhau,
Nói thật êm tình yêu chẳng phai đâu
Ngang vầng trán em nụ hôn anh đặt.

Kể từ đó sáu năm trời, qua mất!
Thời tiết không còn buổi sáng hoàng hoa,
Trời trong mắt, gió từ tóc em qua,
Từ môi hát và dễ dàng thú nhận,

Và ngọc bạc từ tiếng cười vỡ rạn
Như hoa gieo hạt điên điển bay xa.
- Tuổi hai mươi không hề tiếc trong ta;
Vì tình chung thuỷ lớn theo năm tháng.

Nhưng mà anh không trở nên cường tráng.
Vẫn còn là đứa trẻ khổ; xanh xao
Trán, và hồn anh tăm tối nghẹn ngào.
Khi ghềnh đá trả về cho biển mặn,

Con cò trên tháp chuông, mũi tên chực bắn,
Thôi quay về giấc mộng bất khả thi,
Tình em trao anh khiến em lâm nguy,
Phút lãng quên ngắn ta càng tiết giảm,

Đôi ta biết có điệp viên dọ thám;
Hạnh phúc này, ta che giấu xấu xa;
Tổ ấm này, chẳng dám điểm trang hoa,
Nơi anh đến bí thầm, như tên trộm,

Và em sống, hỡi ôi! như tù ốm;
Nỗi buồn riêng, vào năm thứ hai mươi;
Trong thời gian đường dài ta sánh đôi,
Trao nhau thề hẹn, thế mà không biết

Cuộc sống cam chịu nhiều là cần thiết;
Thời điểm hay khi, vui giữa thiên thai,
Ta yêu nhau vì vẻ đẹp cả hai;

- Viết cho em điều này bằng đôi mắt.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » François Coppée » “Anh và em đâu có còn thơ dại”