03/12/2021 21:10Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Hôn nhân
Marriage

Tác giả: Louise Glück

Nước: Mỹ
Đăng bởi estrange vào 07/09/2008 20:20

 

Nguyên tác

All week they’ve been by the sea again
and the sound of the sea colors everything.
Blue sky fills the window.
But the only sound is the sound of the waves pounding the shore—
angry. Angry at something. Whatever it is
must be why he’s turned away. Angry, though he’d never hit her,
never say a word, probably.

So it’s up to her to get the answer some other way,
from the sea, maybe, or the gray clouds suddenly
rising above it. The smell of the sea is in the sheets,
the smell of sun and wind, the hotel smell, fresh and sweet
because they’re changed every day.

He never uses words. Words, for him, are for making arrangements,
for doing business. Never for anger, never for tenderness.

She strokes his back. She puts her face up against it,
even though it’s like putting your face against a wall.

And the silence between them is ancient: it says
these are the boundaries.

He isn’t sleeping, not even pretending to sleep.
His breathing’s not regular: he breathes in with reluctance;
he doesn’t want to commit himself to being alive.
And he breathes out fast, like a king banishing a servant.

Beneath the silence, the sound of the sea,
the sea’s violence spreading everywhere, not finished, not finished,
his breath driving the waves—

But she knows who she is and she knows what she wants.
As long as that’s true, something so natural can’t hurt her.

Bản dịch của Vũ Hoàng Linh

Cả tuần, họ lại ra biển
và âm thanh của biển phủ màu lên mọi vật.
Bầu trời xanh lấp tràn khung cửa sổ.
Nhưng tiếng động duy nhất là tiếng sóng vỗ bờ-
giận dữ. Giận dữ vì gì đó. Vì điều gì đó
khiến anh ngoảnh mặt đi. Giận dữ, dù anh không bao giờ đánh nàng,
và có thể chưa bao giờ anh nói đến.

Và nàng phải tự tìm câu trả lời theo một cách khác,
từ biển, có thể, hoặc từ những đám mây xám bất chợt
hiện bên trên. Mùi của biển ở trong chăn đệm,
mùi của nắng và gió, mùi khách sạn, dịu ngọt và tươi mới
bởi họ thay chúng mỗi ngày.

Không bao giờ anh nói. Từ ngữ, với anh, là để thỏa thuận, để làm ăn.
Không bao giờ cho giận dữ, không bao giờ cho trìu mến.

Nàng vuốt ve lưng anh. Nàng vùi mặt mình lên đấy,
như thể đang vùi mặt mình lên một bức tường.

Và im lặng giữa họ cổ xưa: nó nói
có những biên giới.

Anh không ngủ, cũng không vờ đang ngủ.
Hơi thở anh không đều đặn: anh hít vào lưỡng lự;
anh không muốn cam kết mình với cuộc sống.
Và anh thở ra nhanh, như vị vua xua đuổi tên hầu.

Ở phía dưới im lặng, tiếng biển,
sự dữ dội của biển lan đi khắp nơi, không kết thúc, không kết thúc,
hơi thở của anh đẩy đi những ngọn sóng-

Nhưng nàng biết nàng là ai và nàng biết điều mình muốn.
Chừng nào điều đó đúng, một cái gì tự nhiên như vậy không thể khiến nàng đau.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Louise Glück » Hôn nhân