30/07/2021 00:54Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Cánh én nhỏ
Ласточка

Tác giả: Gavrila Derzhavin - Гаврила Державин

Nước: Nga
Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 27/03/2007 13:44

 

Nguyên tác

О домовитая Ласточка!
О милосизая птичка!
Грудь красно-бела, касаточка,
Летняя гостья, певичка!

Ты часто по кровлям щебечешь,
Над гнездышком сидя, поешь,
Крылышками движешь, трепещешь,
Колокольчиком в горлышке бьешь.

Ты часто по воздуху вьешься,
В нем смелые круги даешь;
Иль стелешься долу, несешься,
Иль в небе простряся плывешь.

Ты часто во зеркале водном
Под рдяной играешь зарей,
На зыбком лазуре бездонном
Тенью мелькаешь твоей.

Ты часто, как молния, реешь
Мгновенно туды и сюды;
Сама за собой не успеешь
Невидимы видеть следы,—

Но видишь там всю ты вселенну,
Как будто с высот на ковре:
Там башню, как жар позлащенну,
В чешуйчатом флот там сребре;

Там рощи в одежде зеленой,
Там нивы в венце золотом,
Там холм, синий лес отдаленный,
Там мошки толкутся столпом;

Там гнутся с утеса в понт воды,
Там ластятся струи к брегам.
Всю прелесть ты видишь природы,
Зришь лета роскошного храм;

Но видишь и бури ты черны,
И осени скучной приход;
И прячешься в бездны подземны,
Хладея зимою, как лед.

Во мраке лежишь бездыханна,—
Но только лишь придет весна
И роза вздохнет лишь румяна,
Встаешь ты от смертного сна;

Встанешь, откроешь зеницы
И новый луч жизни ты пьешь;
Сизы оправя косицы,
Ты новое солнце поешь...

Bản dịch của Thuỵ Anh

Hỡi cánh én tảo tần
Hỡi loài chim lông xám mến thân!
Loài chim có chiếc ức vàng vàng đo đỏ
Người khách của mùa Hè, nàng ca nhi bé nhỏ!

Trên những mái nhà Én cất tiếng líu lo
Rúc tổ ấm Én vẫn say sưa hát
Cánh đập mãi, rung tiếng lòng rào rạt
Những quả chuông giấu trong cổ cũng reo rền

Giữa không trung tung chiếc cánh mềm
Dũng cảm lượn những vòng mạo hiểm
Lúc là là lướt dưới thung lũng chết
Khi như mũi tên bay vùn vụt trên trời

Thường lấy mặt nước làm gương soi sắc rạng ngời
Đùa giỡn dưới ánh dương ửng đỏ
Trên nền xanh thẳm sâu lung linh muôn thuở
Bóng Én dọc ngang thấp thoáng hiện ra

Giống  như tia chớp lóe sáng chói lòa
Cánh én vút đi đầu trời cuối đất
Để lại đằng sau vô hình dấu vết
Mà chính mình Én cũng chẳng kịp nhìn theo

Nhưng Én được nhìn cả vũ trụ trong veo
Như trên thảm bay từ độ cao ngút ngát
Thấy đỏ rực vàng son tòa tháp
Lấp lánh những ngư thuyền vẩy cá bạc nơi xa

Thấy rừng dương xanh áo sống mượt mà
Thấy cánh đồng đội tràng hoa vàng nắng
Thấy quả đồi con, rừng xanh xa vắng
Muỗi mắt bay lên thành cột từng hàng


Thấy nước từ ghềnh đá nghiêng nghiêng đổ xuống đập tràn
Luồng nước ấm vuốt ve bờ âu yếm
Thấy hết vẻ mĩ miều của thiên nhiên thương mến
Thấy đỉnh cao lộng lẫy sắc mùa Hè

Én của ta còn trải qua giông bão não nề
Thấy bước chân của mùa thu ảm đạm
Đông tới nương mình dưới vực hoang sâu hoắm
Lạnh buốt tâm hồn như đá như băng

Trong đêm tối nằm im như ở cõi vĩnh hằng
Nhưng chỉ cần mùa xuân lên tiếng gọi
Chỉ cần nàng hồng ửng má xinh chờ đợi
Là Én bừng tỉnh dần khỏi chết chóc mê man

Én dậy rồi, mở đôi mắt chứa chan
Uống giọt nắng đời khát khao tươi mới
Bộ lông xám thân thương sửa sang bối rối
Hát ca ngợi mặt trời mới mọc hôm nay

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Gavrila Derzhavin » Cánh én nhỏ