04/07/2022 10:29Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Người kiều nữ xa xưa...
Azt a szép, régi asszony

Tác giả: József Attila

Nước: Hungary
Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 16/07/2007 21:42

 

Nguyên tác

Azt a szép, régi asszonyt szeretném látni ismét,
akiben elzárkózott a tünde, lágy kedvesség,
aki a mezők mellett, ha sétálgattunk hárman,
vidáman s komolyan lépett a könnyü sárban,
aki ha rám tekintett, nem tudtam nem remegni,
azt a szép, régi asszonyt szeretném nem szeretni.

Csak látni szeretném őt, nincs vele semmi tervem,
napozva, álmodozva amint ott ül a kertben
s mint ő maga, becsukva egy könyv van a kezében
s körül nagy, tömött lombok zúgnak az őszi szélben.

Elnézném, amint egyszer csak tétovázva, lassan,
mint aki gondol egyet a susogó lugasban,
föláll és szertepillant és hirtelen megindul
és nekivág az útnak, mely a kert bokrain túl
ott lappang, elvezetni a távolokon által,
két oldalán a búcsút integető fákkal.

Csak úgy szeretném látni, mint holt anyját a gyermek,
azt a szép, régi asszonyt, amint a fényben elmegy.

Dịch nghĩa

Tôi muốn thấy lại người kiều nữ xa xưa,
ẩn chứa bao nỗi dịu hiền tiên nữ,
mỗi khi chúng tôi dạo chơi ngoài đồng nội,
tươi vui và nghiêm nghị, nàng lội dưới lớp bùn mỏng,
nàng nhìn tôi, khiến tôi đâu thể không run rẩy,
ước sao chẳng yêu nàng, người kiều nữ xa xưa.

Tôi chỉ muốn thấy nàng, vậy thôi, chẳng gì khác,
phơi trong nắng, mộng mơ ngoài vườn,
hay trong tay, một cuốn sách khép kín,
và quanh nàng, dày đặc những nhành cây mới nhú
dào dạt trong gió thu.

Tôi muốn thấy nàng, một bận ngập ngừng, chậm rãi,
như thể đang suy tư trong bóng râm xào xạc,
rồi nhỏm dậy, nhìn quanh rồi đột ngột cất bước,
theo con đường qua bụi rậm trong vườn.
Nàng ẩn tại đó, giữa hàng cây xa xa,
chìa lá vẫy nàng, ở hai bên đường.

Tôi chỉ muốn thấy nàng, người kiều nữ xa xưa,
rảo bước trong ánh nắng tràn,
như đứa con muốn thấy bà mẹ đã qua đời.

Bản dịch nghĩa của Hoàng Linh

Bản dịch của Cammy

Nghĩ về em của thủa xưa
Nàng như tiên nữ vui đùa trong anh
Khi ta đi dạo bên mình
Cánh đồng lộng gió lặng thinh em cười
Chân em lội dưới bùn tươi
Long lanh ánh mắt khiến tôi ngẩn người
Nhìn tôi nghiêm nghị đôi môi
Làm sao tôi vẫn yêu người em xưa

Em là em của ngày xưa
Đến giờ em vẫn như mơ hiện về
Hiện trong ánh nắng đam mê
Hay từ ngọn gió vẳng đưa ngoài vườn
Khép hờ cuốn sách đẫm sương
Gió thu khẽ thổi, tâm hồn mộng mơ

Muốn nhìn em của ngày xưa
Thấy em trong nỗi suy tư âm thầm
Bước đi, em cũng lặng câm
Trên con đường nhỏ êm đềm em qua
Bước trong tiếng lá vi vu
Cây vươn ra những lá thu vẫy chào

Nhớ em, kiều nữ đẹp sao
Nhớ em, cô gái vui cười xa xôi
Nhớ em, xinh đẹp, xa vời
Giống như nhớ mẹ qua đời, xa tôi...
(Dự án dịch thơ của Thi Viện)

In từ trang: https://www.thivien.net/ » József Attila » Người kiều nữ xa xưa...