30/10/2020 22:05Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Văn Hương Khương thất thiếu phủ thiết khoái hí tặng trường ca
閿鄉姜七少府設膾,戲贈長

Tác giả: Đỗ Phủ - 杜甫

Thể thơ: Thất ngôn cổ phong; Nước: Trung Quốc; Thời kỳ: Thịnh Đường
Đăng bởi tôn tiền tử vào 04/02/2015 11:08

 

Nguyên tác

姜侯設膾當嚴冬,
昨日今日皆天風。
河凍未漁不易得,
鑿冰恐侵河伯宮。
饔人受魚鮫人手,
洗魚磨刀魚眼紅。
無聲細下飛碎雪,
有骨已剁觜春蔥。
偏勸腹腴愧年少,
軟炊香飯緣老翁。
落砧何曾白紙濕,
放箸未覺金盤空。
新歡便飽姜侯德,
清觴異味情屢極。
東歸貪路自覺難,
欲別上馬身無力。
可憐為人好心事,
於我見子真顏色。
不恨我衰子貴時,
悵望且為今相憶。

Phiên âm

Khương hầu thiết khoái đương nghiêm đông,
Tạc nhật kim nhật giai thiên phong.
Hà đống vị ngư bất dị đắc,
Tạc băng khủng xâm Hà bá cung.
Ung nhân thụ ngư Giao nhân thủ,
Tẩy ngư ma đao ngư nhãn hồng.
Vô thanh tế hạ phi toái tuyết,
Hữu cốt dĩ đoá tuỷ xuân thông.
Thiên khuyến phúc du quý niên thiếu,
Nhuyễn xuy hương phạn duyên lão ông.
Lạc châm hà tằng bạch chỉ thấp,
Phóng trợ vị giác kim bàn không.
Tân hoan tiện bão Khương hầu đức,
Thanh tràng dị vị tình lũ cực.
Đông qui tham lộ tự giác nan,
Dục biệt thướng mã thân vô lực.
Khả liên vi nhân hảo tâm sự,
Ư ngã kiến tử chân nhan sắc.
Bất hận ngã suy tử quý thì,
Trướng vọng thả vi kim tương ức.

Dịch nghĩa

Ngay giữa mùa đông đang lạnh mà quan Khương này lại đãi gỏi,
Hôm qua, thêm hôm nay trời đều nổi gió.
Sông đóng băng chưa chắc gì đã bắt được cá,
Mà khoét băng thì ngại động đến cung điện của Hà bá.
Nguời nấu bếp nhận cá từ tay người đánh cá,
Rửa cá, mài dao, mắt cá đỏ lên.
Im lìm nhẹ rơi những bụi tuyết mỏng,
Có xương nhưng khi cắt đầu rồi thành những miếng xinh xẻo.
Riêng khuyến khích tuổi trẻ ngượng vì bụng phệ,
Nấu gạo thơm cho nhừ là vì người già.
Chày giã sao lại khiến giấy trắng ướt,
Khua đũa chưa biết rằng trên bàn vàng đã hết gỏi mất rồi.
Vừa vui lại no đó là nhờ tấm lòng tốt của quan Khương,
Ruột rỗng, món ăn lạ mà tình luôn luôn thành thật.
Đi về phía đông đường khó khăn vì nhiều vật cản,
Muốn từ biệt, leo lên ngựa nhưng không còn sức.
Thật đáng quý là người có lòng tốt,
Theo tôi trông ông đã thấy rõ diện mục rồi.
Chẳng buồn vì tôi thì già yếu mà ông đang sung sức,
Cứ mơ màng mà nhớ lại cái lúc này.

Bản dịch của Phạm Doanh

Giữa mùa đông quan Khương đãi gỏi,
Trời hôm qua gió nổi tới giờ.
Nước đông cá khó bắt mà,
Đục băng sợ động tới nhà Vua sông.
Nhà bếp được ngư ông trao cá,
Rửa sạch, mắt cá đỏ, mài dao.
Tuyết rơi lất phất nhẹ sao,
Mỏ xương đã chặt, khác nào măng non.
Khuyên bọn trẻ chớ tròn bụng mỡ,
Gạo thơm nấu nhão để ông già.
Giấy ướt nhờ ở chầy chà,
Vung đũa không biết rằng là điã trơn.
Vui no được là nhờ quan tốt,
Món ngon, tình thực, ruột trống trơn.
Lối về biết gặp khó khăn,
Kiếu từ lên ngựa mà thân rã rời.
Thật đáng yêu là người tốt bụng,
Trông thấy ông là đúng người rồi.
Chẳng buồn tôi yếu, ông tươi,
Ngóng nhìn cứ nhớ cái thời này thôi.
(Năm 758)

Văn Hương ở phía tây bắc Hà Nam ngày nay.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Đỗ Phủ » Văn Hương Khương thất thiếu phủ thiết khoái hí tặng trường ca