23/01/2022 22:50Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Cà phê một mình

Tác giả: Minh Sơn Lê

Thể thơ: Lục bát; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 07/06/2021 19:55

 

Cà phê buồn

Hôm nay, buồn lại qua đây
Tôi buồn...
tôi đến ngồi đây với buồn!
Cà phê từng giọt rơi buồn
Nghe từng giọt đắng vào hồn quạnh hiu

Quê hương sao quá tiêu điều
Buồn như tiếng quốc kêu chiều vọng ngân
Mưa bay, bay khắp xa gần…
Buồn này vây phủ mấy lần thân tôi?

Cà phê nhớ

Bạn bè dăm đứa thuở nào
Sân trường phượng vỹ với bao là tình
Ngồi đây quán vắng một mình
Còn mưa bay trắng mắt mình ta thôi!

Bạn bè mỗi đứa một nơi
Đứa vào lòng đất nghỉ ngơi cuộc đời
Đứa thì biến biệt ngoài khơi
Một lần vượt biển hẹn lời mai sau…

Cà phê “không đường”

Mưa bay từ Ải Nam quan
Mưa qua Đông Hải, mưa sang chốn này
Mưa ơi, xin ở lại đây
Mong mưa trôi hết đắng cay nỗi đời.

Đâu đây xương máu vọng lời
Núi sông trả lại
Biển khơi trả về
Tình trong hơi ấm cà phê
Dâng hồn chiến sĩ lời thề trả xong

Ngàn năm máu đổ thành sông
Xương xây thành núi tấm lòng hy sinh
Một lòng Tổ quốc quyết sinh
Bao gương trung liệt tử sinh quên mình.

Buồn trong hiu hắt một mình
Cà phê sao đắng chỉ mình ta thôi?!

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Minh Sơn Lê » Cà phê một mình