03/08/2021 18:43Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

“Ô cửa sổ trông ra hàng cây trắng”
“Окно выходит в белые деревья”

Tác giả: Evghenhi Evtushenko - Евгений Евтушенко

Nước: Nga
Đăng bởi Tung Cuong vào 03/09/2011 03:41

 

Nguyên tác

Окно выходит в белые деревья.
Профессор долго смотрит на деревья.
Он очень долго смотрит на деревья
и очень долго мел крошит в руке.
Ведь это просто –
         правила деленья!
А он забыл их –
           правила деленья!
Забыл –
          подумать –
               правила деленья.
Ошибка!
            Да!
                Ошибка на доске!
Мы все сидим сегодня по-другому.
И слушаем и смотрим по-другому
да и нельзя сейчас не по-другому,
и нам подсказка в этом не нужна.
Ушла жена профессора из дому.
не знаем мы,
             куда ушла из дому,
не знаем,
           отчего ушла из дому,
a знаем только что ушла она.
В костюме и немодном и неновом  
да, как всегда, немодном и неновом -
спускается профессор в гардеров.
Он долго по карманам ищет номер:
“Ну что такое?
                Где же этот номер?
А может быть
           не брал у вас я номер?
Куда он делся –
            трёт рукою лоб.-
Ах вот он!
         Что ж
             как видно я старею,
Не спорьте,
        тётя Маша,
                       я старею.
И что уж тут поделаешь – я старею…”
Мы слышим –
         дверь внизу скрипит за ним.
Окно выходит в белые деревья,
в большие и красивые деревья,
но мы сейчас глядим не на деревья
мы молча на профеcсора глядим.
Уходит он ,
           cутулый,
                 неумелый,
какой-то беззащитно-неумелый,
я бы сказал –
            устало неумелый,
под снегом
            мягко попадающим в тишь.
Уже и сам он,
         как деревья,
                        белый,
да,
        как деревья,
                 совершенно белый ,
ешё немного –
              и настолько белый,
что среди них
               его не разглядишь.

Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Ô cửa sổ trông ra hàng cây trắng.
Vị giáo sư nhìn cây trắng hồi lâu.
Ông cứ đứng nhìn hàng cây lâu lắm
và tay ông bẻ  viên phấn rất lâu.
Thật đơn giản,
           chỉ là phép chia đấy!
Vậy mà ông quên khuấy
                quy tắc chia!
Ông quên mất,
       bạn nghĩ xem,
                  cả phép chia cơ chứ.
Tính sai kìa!
     Phải!
                 Lỗi rõ trên bảng rồi!
Cả lớp tôi, hôm nay, ngồi cũng khác,
Nghe và nhìn cũng khác mọi hôm,
cái giờ phút, ta không thể không khác
và đâu cần sự gợi nhắc ở đây.
Vợ giáo sư bỏ nhà hôm nay đi mất.
Ta không hay,
            bà dứt bỏ đi đâu,
ta không biết,
            vì sao bà đi hẳn,
chỉ biết rằng bà đã bỏ đi không về.
Khoác bộ vét vừa không mới, vừa không mốt,
như mọi khi, ông mặc không mốt, cũ mèm-
ông đi xuống phòng hầm giữ áo khoác.
Ông lục tìm thẻ số khắp các túi hơi lâu:
“Làm sao vậy?
     Thẻ số đâu rồi nhỉ?
Mà có khi, tôi không lấy thẻ số chăng?
Biến đâu mất? – ông đưa tay lau trán.-
Trời, đây rồi!...
     Rõ chán, tôi đã già.
Thôi đừng nói,
        cô Ma sa, tôi già nua quá.
Biết làm sao, tôi đã già hơn…”
Ta nghe hết, sau lưng ông tiếng cửa rít.

Ô cửa sổ trông ra hàng cây trắng,
những cái cây vừa đẹp dáng, vừa to,
nhưng cả lớp không nhìn ra hàng cây nữa,
chúng tôi nhìn giáo sư và lặng im.
Ông đang bước,
        dáng gù đi,
                 vụng về quá,
trông vụng về, tồi tội nữa, làm sao,
tôi muốn nói trông vụng về bao mệt mỏi,
dưới tuyết bay
                mềm mại rơi vào im lìm.
Chính giáo sư,
    trông trắng luôn,
         như cây trắng,
phải, y như cây,  
        trông ông trắng hoàn toàn,
thêm chút nữa – ông thành trắng quá,
đến mức mà
    giữa hàng cây, không nhìn rõ dáng ông.
1955

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Evghenhi Evtushenko » “Ô cửa sổ trông ra hàng cây trắng”