29/10/2020 21:34Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Phần 08

Tác giả: Omar Khayyám - عمر خیام

Nước: Ba Tư
Đăng bởi nguyenvanthiet vào 03/06/2007 07:21

 

Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

351

Có một lần tôi nhìn thấy người thợ gốm
Dùng chân của mình đạp đất từ sáng sớm.
Một giọng nói thì thầm như van vỉ ông ta:
"Thương ta với! Bình sinh ta cũng là thợ gốm".

352

Quẳng hết đi những lo lắng ưu phiền
Uống rượu thôi đừng nài nỉ van xin.
Hãy nhớ rằng người ta sau khi chết
Ông Thợ Gốm kia đem nặn thành bình.

353

Đừng nức nở! Chẳng có đường nào khác
Đành phải chết – dù khóc hay không khóc
Thịt xương ta thành đất sét mà thôi
Cho thợ gốm một mai này giẫm đạp.

354

Tôi đã nghe trong lò gốm hôm qua
Lời của đất mà nức nở, xót xa:
"Đừng giẫm tôi! – đất bảo người thợ gốm –
Tôi là người chỉ vừa mới hôm qua".

355

Người thợ gốm nặn bình tôi đứng gần
Từ đất sét nặn chiếc quai bình tròn.
Tôi nhận ra sọ dừa vị hoàng đế
Và bàn tay gầy guộc của người thân.

356

Giá mà khi ta vừa vượt qua truông
Ta tìm ra điểm cuối của con đường!
Giá mà sau vài ba trăm năm nữa
Dù chỉ mầm cây mọc dậy từ xương!

357

Tôi ghé thăm lò gốm vào một ngày
Nghề làm gốm – trò chơi lạ kỳ thay.
Tôi thấy điều người ta không nhìn thấy:
Sọ dừa cha tôi người nắm trong tay.

358

Bình rượu bảo tôi: "Ta sinh ra từ cát bụi
Nhưng trong lòng ta rượu như máu hồng tươi rói..
Phía trước cuộc đời cái chết đang đợi nhà ngươi
Những gì sống hôm nay ngày mai đều cát bụi".

359

Tôi hình dung chén rượu cũng như tôi
Thuở xa xưa từng sống một kiếp người
Chén đã yêu, đã hôn và đã uống
Còn bây giờ chén chỉ được hôn môi.

360

Trong tay ta một bình rượu đang đầy
Rót đi em, ta hãy uống cho say
Ngày nào đó ta trở thành đất sét
Anh và em sẽ giống chiếc bình này.

361

Trước đời ta đã từng sống vạn đời
Đã về nơi yên nghỉ biết bao người
Xung quanh ta dù đất khô hay ướt
Ta đều giẫm chân lên sọ dừa thôi.

362

Đại dương bao la cũng từ từng giọt nhỏ
Mặt đất mênh mông cũng từ mây từ gió
Người đến rồi đi – chẳng có nghĩa lý gì
Chỉ là con ruồi vút bay qua cửa sổ.

363

Bí mật của mình trời chẳng hé cho ai
Chẳng tiếc thương, giết hết thảy mọi người.
Hãy uống say! Cuộc đời ta ngắn ngủi
Người qua rồi không trở lại ngày mai.

364

Ta vô tội, đến đây thành có tội
Ta vui vẻ đến đây mang buồn tủi.
Trong tim ta đầy nước mắt đắng cay
Rồi một ngày thân ta thành cát bụi.

365

Đời – khoảnh khắc như gió bay qua
Đi qua như mây khói bay xa.
Ta uống say khổ đau, khoái lạc
Chỉ tiếc đời vội vã đi qua.

366

Đừng buồn rằng đời chỉ ngắn thế thôi
Cuộc đời này cho ta để mua vui
Nếu mọi thứ trong đất trời bất biến
Thì nhà ngươi đâu có mặt trên đời.

367

Tôi hỏi chén khi ép chặt đôi môi:
"Đi về đâu những ngày tháng của tôi?"
Không rời môi chén trả lời gọn lỏn:
"Hãy uống đi! Đời không trở lại rồi".

368

Đời trôi nhanh, điều này tôi không sợ
Thành cát bụi – cũng chẳng cần đau khổ
Đành chết thôi nhưng mà có một điều:
Không nhận hết của đời là tôi sợ.

369

Nếu cả đời lạc thú vẫn đi tìm
Rượu, nghe hát, âu yếm với người tình
Thì tất cả đến ngày đành tạm biệt
Đời – giấc mơ. Có ai ngủ muôn năm.

370

Có Thượng Đế hay không – chớ vò đầu
Câu trả lời đã có tự rất lâu.
Ngươi – tội lỗi, đừng sánh cùng Thượng Đế
Còn bản chất Người không hiểu được đâu.

371

Từ thần thánh đến vô thần – chỉ gang tay
Từ số không đến vô cùng – chỉ phút giây
Hãy gìn giữ phút giây này quí giá
Đời – không ít, không nhiều – chỉ phút giây.

372

Dưới trời này cuộc đời là bể khổ
Chẳng bao giờ ông trời thương ta cả.
Người chưa đến giá mà biết đau thương
Thì có lẽ chẳng bao giờ đến cả.

373

Ngôi nhà cổ này gọi là cuộc đời
Nơi những ông vua lần lượt đổi ngôi
ánh sáng ngày đổi thành đêm đen tối
Thần tượng cũng về tro bụi mà thôi.

374

Đời – ảo ảnh. Tuy thế hãy sống vui
Trong đam mê, trong say đắm tuyệt vời
Chỉ phút giây rồi ngươi không còn nữa
Nhưng dù phút giây hãy sống cho vui!

375

Đời chẳng vui mà đau khổ ngập tràn
Ngày của ta – tiếng vọng của thời gian
Tất cả việc ở cuộc đời tăm tối
Chỉ là khoảnh khắc, giấc ngủ, dối gian.

376

Ta đi qua cuộc đời chẳng dài lâu
Nước mắt, khổ đau ta tự mang vào
Tại vì đâu trời không cho ta biết
Khi chết rồi cay đắng vẫn còn theo.

377

Cuộc đời này chẳng có đầu, chẳng cuối
Ta đi về – chẳng còn tên, chẳng tuổi
Trước khi có ta, đời đã có rồi
Sau khi ta về, đời còn ở mãi.

378

Cuộc đời ta là chỉ khoảnh khắc thôi
Hãy tìm hạnh phúc và hãy quí đời
Sống thế nào đời sẽ qua thế ấy
Chớ quên: đời – sáng tạo của nhà ngươi.

379

Mọi việc trong đời không được như mong
Công sức ta đã bỏ chỉ bằng không.
Cứ mỗi ngày ta vẫn buồn một lẽ
Vì phải sớm đi, vì đến muộn màng.

380

Ai đến đời này đều hiểu đau buồn
Nên phải quay về lại chốn mông lung
Sung sướng cho ai được từ giã sớm
Ai không đến bao giờ còn vạn lần hơn.

381

Ngươi muốn thế nào thì cứ thế mà sống cho mình
Uống rượu với bạn bè, âu yếm với người tình.
Trước khi rời cõi tạm cứ thử nhìn ngoảnh lại
Thấy rằng có vẻ như chưa sống cuộc đời mình.

382

Ta là những con rối trong tay của ông trời
Trên sân khấu của mình đem ra để mua vui.
Trên tấm thảm đời ông bắt ta nhảy múa
Xong bắt bỏ vào hòm lần lượt mà thôi.

383

Tôi nhìn thấy cuộc đời là bể khổ
Thấy người chết vội vàng đi tìm mộ.
Những ông hoàng, người đẹp tựa sao sa
Đều trở về đi làm mồi cho cỏ.

384

Anh đem bàn cờ so sánh với cuộc đời
Nơi anh và em – những con tốt mà thôi.
Đưa xuống, đẩy lên rồi người ta chộp lấy
Đem bỏ vào hòm nằm một chỗ nghỉ ngơi.

385

Mơ ước mộng mơ là cát bụi nơi trần thế
Và ngay cả có thành hiện thực giấc mơ trẻ
Thì có khác gì tuyết rơi giữa trời nắng chang chang
Chỉ ánh lên phút giây rồi tuyết không còn nữa.

386

Khi chưa sinh ra ngươi chẳng cần gì
Sinh ra đời cần đủ thứ nhiêu khê
Chỉ sau khi nợ đời ngươi trả đủ
Lại trở về như Thượng Đế trên kia.

387

Ngươi có biết gà gáy điều gì vậy?
Rằng người chết không hồi sinh trở lại
Rằng lại thêm một đêm nữa trôi qua
Còn người sống, biết gì không, ngủ mãi?

388

Ông xanh trên đầu tàn nhẫn lắm thay
Ta mắc lỗi trừng phạt chẳng tiếc tay.
Khi chưa sinh giá trời cho suy nghĩ
Thì chẳng ai thèm đến cõi đời này.

389

Quẳng gánh lo đi, quên hết ngậm ngùi
Phiền muộn cho ngươi còn đến hết đời.
Ngày hôm qua chẳng còn quay trở lại
Còn ngày mai cũng chẳng có gì vui.

390

Tôi ngỡ rượu là máu của người say
Tự nhủ lòng: "bỏ uống rượu từ nay!"
Nhưng lý trí bảo rằng: "Rồi sẽ tiếc
Cuộc đời ta được sống chẳng bao ngày!"

391

Chẳng có gì cứu vãn được người ta
Đến thời hạn ra nghĩa địa làm ma
Thành cát bụi, giàu nghèo đều vậy cả
Đẹp như tiên thần chết cũng không tha.

392

Rót cho tôi chén rượu để ấm lòng
Cho say sưa với cảm giác lâng lâng
Bởi thế giới này như câu chuyện cổ
Bởi cuộc đời – ngọn gió, ta – lông hồng.

393

Sống cho vui rồi sau khỏi u sầu
Chết ngày nào ta có biết được đâu...
Uống rượu đi và quên đời ngang trái
Lo lắng dành cho kẻ sống dài lâu!

394

Cuộc đời này như cây đèn kéo quân
Mặt trời kia như ngọn lửa đốt lên.
Ta vòng quanh giữa cuộc đời bí ẩn
Chẳng tìm ra ý nghĩa cuộc đời mình.

395

Cứ mỗi ngày nhìn thấy mặt trời lên
Là cuộc đời đang đi xuống đó em.
Ngày của ta bị người ta ăn trộm
Thấy rõ ràng nhưng không thể bắt đền.

396

Đời cứ trôi đi không kể đêm ngày
Trôi qua mau tựa như một cơn say.
Cuộc đời ta – khoảnh khắc trong vũ trụ
Như hạt cát trôi giữa những ngón tay.

397

Ta đều chết, cả người già lẫn trẻ
Người chết đi, người sinh ra thay thế.
Cuộc đời này không riêng của một ai
Đến rồi đi, đến rồi đi, cứ thế.

398

Trời không cho những điều tôi mong
Việc muốn làm không cho làm xong.
Điều trời muốn nếu là thánh thiện
Thì lỗi lầm những thứ tôi mong.

399

Thiện và ác trong đời vẫn tranh giành
Thế ông trời? Ông trời chỉ ngồi trên.
Lời vui vẻ hay những lời nguyền rủa
Đâu có bay về đến tận trời xanh.

400

Sao mà ông tàn nhẫn thế, ông trời
Chẳng bao giờ ông giúp đỡ một ai.
Nếu nhìn thấy con tim nào đau đớn
Ông thêm vào cho cháy trụi thì thôi.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Omar Khayyám » Phần 08