09/07/2020 03:28Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Giác tự thần chung
覺寺晨鐘

Tác giả: Nguyễn Khuyến - 阮勸

Thể thơ: Thất ngôn bát cú; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Cận đại
Đăng bởi hongha83 vào 24/05/2016 15:07

 

Nguyên tác

煙深露重樹無風,
何處禪關送曉鐘。
餘嚮遙傳雲棟外,
寒聲半滯雪花中。
戍樓刁鬥三更靜,
紫陌塵埃一點空。
這裡惺惺還問主,
難將底意話僧翁。

Phiên âm

Yên thâm lộ trọng thụ vô phong,
Hà xứ thiền quan tống hiểu chung.
Dư hưởng dao truyền vân đống ngoại,
Hàn thanh bán trệ tuyết hoa trung.
Thú lâu điêu đẩu[1] tam canh tĩnh,
Tử mạch[2] trần ai nhất điểm không.
Giá lý tinh tinh hoàn vấn chủ,
Nan tương để ý thoại tăng ông.

Dịch nghĩa

Móc dày khói nặng hàng cây lặng như tờ
Chùa Giác đâu đây đưa hồi chuông sớm đến
Xa xa nghe tiếng vọng từ bên kia đỉnh nóc sát mây
Lạnh lẽo từng hồi một nửa đọng trong hoa tuyết
Trên chòi canh nửa đêm tiếng điêu đẩu đã im bặt
Nơi dặm tía không còn một hạt bụi bay
Đến đây lòng kính cẩn vẫn muốn hỏi ai là chủ
Niềm tâm sự khôn đem bày tỏ với sư ông

Bản dịch của Hoàng Tạo

Sương nặng cây im khói mịt trời,
Chùa đâu đưa lại tiếng chuông mai.
Ngân nga vẳng tự lầu mây lại,
Lạnh lẽo chìm trong hoa tuyết rơi.
Dặm tía thênh thang đường tắt bụi,
Lầu canh khuya khoắt kiểng thưa hồi.
Tấc thành muốn hỏi ai là chủ,
Khôn lẽ cùng sư tỏ khúc nhôi[3]
Rút từ Quế Sơn tam nguyên thi tập (A.3160).

Nguồn:
1. Hoàng Tạo, Thơ và đời, NXB Đại học quốc gia Hà Nội, 2005
2. Trần Văn Nhĩ, Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến, NXB Văn nghệ, 2005

[1] Đồ dùng bằng đồng hoặc bằng sắt trong trại quân xưa, ban ngày để nấu cơm, ban đêm có thể để gõ hiệu cầm thanh.
[2] Dặm tía. Chỉ những người đi trong kinh đô xưa.
[3] Nỗi lòng.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Nguyễn Khuyến » Giác tự thần chung